XtGem Forum catalog
Thiếu Nữ Toàn Phong 1: Ánh Sáng Ban Mai

Thiếu Nữ Toàn Phong 1: Ánh Sáng Ban Mai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325454

Bình chọn: 9.5.00/10/545 lượt.

ch tham gia thi đấu, chẳng qua cũng chỉlà ăn may. Nếu trong cuộc thi đó, gặp phải đối thủ như Đình Nghi…

Cô nói, giọng khàn khàn:

Sư phụ, con đã làm cho sư phụ thất vọng rồi."

"Ngốc ạ, đừng mất tự tin chỉvì thất bại đó. Con phải tin lờisư phụ, con có năng khiếu, có tư chất luyện Teakwondo, rồi sẽ có ngày con nổitiếng khiến mọi người ngưỡng mộ."

Có năng khiếu, có tư chất...

Lòng chua chát:

"Con sẽ tiếp tục cố gắng rèn luyện, để năm sau có thể thamgia thi đấu. Nhưng sư phụ ... con cảm thấy, có lẽ con không có năng khiếu haytư chất gì đâu."

"Sao?"

"Con chỉ có một chút sức mạnh thô lỗ." Cô cắn chặt môi,tiếp tục: " Nhưng trong thi đấu, chỉ có sức mạnh thì mãi mãi không đủ. Đốiphương có thể nhìn ra ý đồ trong mỗi lần tấn công của con, nhưng con lại hoàntoàn không nhìn ra ý đồ của họ! Giống như con mèo vờn chuột, con là con chuộtđang bị vờn giỡn...".

Nước mắt đọng lại giữa hai bờ mi Bách Thảo.

Cô cúi đầu, không dám để sư phụ nhìn thấy mình buồn. Đúng vậy, côchỉ là một đứa bé ngốc nghếch, hữu dũng vô mưu, chỉ biết những cách tấn côngngờ nghệch và ấu trĩ nhất, bị người ta cười nhạo, gặp người giỏi hơn một chútlà thua thê thảm.

Khúc Hướng Nam chau mày: "Con gọi sức mạnh của mình là thô lỗư?"

Không phải là thô lỗ thì là gì?

Cô im lặng không nói. Tất cả mọi người đều cười nhạo cô, cú đá củaĐình Nghi nhẹ nhàng như vậy lại khiến cô bất lực, không thể chống đỡ.

"Đối với một võ sĩ Teakwondo thì sức mạnh cơ thể là tố chấtcơ bản." Khúc Hướng Nam ngừng một lát:" Bách Thảo, trả lời ta, thắngK.O là gì?"

"Thắng K.O là một bên đánh ngã khiến đối phương không thể tiếptục thi đấu trong vòng mười giây, như vậy, dù trước đó tỷ số giữa hai bên thếnào thì người ngã sẽ bị xử thua." Chẳng cần suy nghĩ, cô cũng có thể trảlời.

Đây là kiến thức nhập môn của Teakwondo. Hầu như mọi võ sĩTeakwondo đều mong muốn chiến thắng đối phương bằng phương pháp này. Nói nhưvậy, hôm qua cô cũng thắng K.O với Tú Cầm.

"Vậy con có bao giờ nghĩ rằng tại sao người ta lại dùng luậtthắng K.O trong thi đấu chính thức không?", Khúc Hướng Nam nhìn cô chămchú rồi hỏi.

Người run lên.

Cô chưa từng nghĩ đến chuyện này.

"Teakwondo vốn là một hình thức vận động rèn luyện thân thể,rất có uy lực trong chiến tranh và đấu tay không. Nhưng khi Teakwondo dần trởthành môn thi đấu chính thức, chỉ cần đánh trúng một bộ phận nào đó trên cơ thểđối phương là được tính điểm, điểm số quyết định kết quả thắng thua thì ngàycàng có nhiều võ sĩ Teakwondo quên mất tầm quan trọng của sức mạnh, chỉ chútrọng kỹ thuật", Khúc Hướng Nam chậm rãi nói, " Nếu chỉ cần đánhtrúng những bộ phận cơ thể có hiệu quả, mà không quan tâm thực ra sức mạnh củamình không hề có khả năng uy hiếp. Cứ như vậy Teakwondo sẽ trở thành màn biểudiễn khoa chân múa tay, đánh mất ý nghĩa vốn có của nó. Vì vậy mới xuất hiệnluật thắng K.O. Mục đích là muốn nhắn nhủ các võ sĩ: chỉ khi có đủ sức mạnh đánhngã đối phương mới có thể trở thành người chiến thắng thực sự".

"Các nữ tuyển thủ càng có nhiều người ngay từ đầu chỉ tậptrung rèn luyện kỹ thuật, rất thiếu rèn luyện sức mạnh, làm mất cái gốc củaluyện tập Teakwondo." vẻ mặt nghiêm túc, Khúc Hướng Nam hạ giọng nói:"Ngay từ lúc bắt đầu tập Teakwondo, con đã được rèn luyện theo hướng pháttriển thể lực và kỹ thuật cơ bản. Những năm gần đây, thể lực của con hơn ngườikhác rất nhiều. Bách Thảo, đây là điểm mạnh nhất lớn nhất của con, con nên tự hàovề điều này mới phải!"

Cô lắng nghe sư phụ nói.

Tâm trạng u uất nặng nề bỗng vơi đi.

"Có được thể lực mạnh mẽ và tri thức cơ bản vững vàng, conphải tiếp tục hoàn thiện kỹ thuật và tích lũy kinh nghiệm." Nói rồi, KhúcHướng Nam hạ giọng: "Khi con đã đến lúc nâng cao kỹ thuật và kinh nghiệmthi đấu thì sư phụ lại giúp con có cơ hội tham gia thi đấu, cũng không thể giữcon lại võ quán Toàn Thắng để hướng dẫn thêm kỹ thuật, để con lỡ mất cơhội..."

"Sư phụ!", cô thảng thốt gọi kêu lên.

"... Không sao, ở võ quán Tùng Bách, con cũng thích ứng khánhanh... Bên đó... người bên đó đều là rất tốt với con, lần này còn cho contham gia thi tuyển trong võ quán... chỉ có điều, thực lực của con chưađủ..." cố nén nỗi chua xót trong lòng, cô ngước nhìn sư phụ, mỉm cười:"Sư phụ không chê con ngốc nghếch, không trách con không được tham gia thiđấu lần này là con vui lắm rồi..."

"Con ngốc quá!" nhìn Bách Thảo đang cố mỉm cười, nhữngvẫn giấu được nỗi buồn, thất vọng nơi đáy mắt, Khúc Hướng Nam thở dài:"Thắng thua là lẽ thường tình, đừng để tâm chuyện đó. Sư phụ tin, năm saunhất định con sẽ được tham gia cuộc thi đó, con sẽ đứng trên võ đài thi đấuchính thức và sẽ giành chiến thắng".

"... Vâng, thưa sư phụ!" Thấy trên khuôn mặt già trướctuổi của sư phụ, hy vọng vẫn ngời trong ánh mắt, cô nói dõng dạc: "Con sẽđể sư phụ nhìn thấy ngày ấy".

Rời võ quán Toàn Thắng qua của ngách.

Hoàng Hôn đã hoàn toàn bị bóng tối đẩy lùi.

Cô bước chầm chậm, từng bước, từng bước một. Chiếc bóng cô đơn đổdài trên đường.

Mình không thể bỏ cuộc.

Không chỉ vì kỳ vọng của sư phụ, mà hơn thế, nếu lần này bị ngườikhác đánh bại về ý chí, thì chính mình cũng sẽ coi