Duck hunt
Thiếu Nữ Giựt Tiền

Thiếu Nữ Giựt Tiền

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324142

Bình chọn: 7.5.00/10/414 lượt.

Lâm Nghi Trăn cảm giác cả người nóng ran, đặc biệt là đầu ngón tay lạnh lẽo của anh chạm vào da thịt ấm áp của cô, sinh ra một cỗ dòng điện, kích thích thân thể cô một hồi rung động.

"Anh đã đồng ý." Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng hít thở bình thường, cô rất muốn giãy giụa, nhưng lại sợ y phục sẽ rơi xuống nên không dám giãy dụa quá kịch liệt. Thật hỏng bét! Cô cũng không hy vọng ở chỗ này thất thân.

"Tôi không nhớ đồng ý cô cái gì." Bàn tay thô dày vuốt ve đường cong trên ngực đã bị phơi bày, uyển chuyển mà đi lên bả vai mảnh khảnh. Anh nhẹ nhàng ma sát, cảm giác người bên dưới co rúm lại một chút. Anh tà ác cong khóe môi hỏi: "lạnh không?"

"Không biết." Cô cắn môi dưới, đè nén nhịp đập dồn dập từ ngực trái, "Chỉ cần anh buông tôi ra, để cho tôi mặc quần áo." Cô cảm giác mình như chuột bị mèo trêu chọc! Anh là cố ý.

Vũ Chiêu Duy mím môi, nâng lên nụ cười lạnh nhạt, không nói một câu, ánh mắt sáng quắc nhìn chăm chú gương mặt xinh đẹp, tóc đen như tơ nhung, gương mặt tròn trịa trắng nõn nà, làm người ta không nhịn được mà muốn cắn một cái. Anh nghĩ đến liền làm, tự thể nghiệm lấy.

Lâm Nghi Trăn chưa ý thức được ý đồ của anh thì chỉ thấy mắt đen của anh như toát ra hai luồng hỏa, cơ hồ muốn cắn nuốt linh hồn của cô, cô hốt hoảng muốn lui về phía sau, nhưng đã quá trễ.

Môi anh ấm ướt phớt qua cái miệng nhỏ nhắn kinh ngạc của cô, mà cô mở tròn đôi mắt đen, chỉ có thể trừng anh, một tay bị anh nắm lấy, một tay nắm chặt y phục. Sớm biết kỹ thuật hôn của kẻ điên cuồng công việc này rất tốt, nhưng cô vẫn không tránh được loạn ý mê tình.

Anh rừng rực hôn cô như muốn rút tận không khí trong phổi cô, hôn cô cả người giống như lơ lửng trên đám mây, lý trí dần dần thoát khỏi. Cô hơi thuận theo, lặng lẽ di động đầu lưỡi chạm lấy cái lưỡi nhẹ dịu của anh, làm anh phản ứng kịch liệt hơn.

Anh điên cuồng ôm lấy cô, muốn ôm cô trọn vào trong thân thể của anh, không tự chủ lại buông cô ra, vòng chắc hông cô, để cho cô gần sát thân thể cứng rắn của anh, cảm thụ dục vọng của anh.

Lúc này, "Cóc cóc!" Tiếng cửa đột ngột như dội cho anh một thùng nước lạnh, anh ngạc nhiên khôi phục lý trí. Anh đang làm gì?

"Anh hai, cha, mẹ muốn hai người đi xuống." Ngoài cửa là giọng của Vũ Chiêu Huấn.

"Anh biết rồi." Nếu không có Chiêu Huấn quấy rầy, anh sợ rằng mình sẽ ở chỗ này mà muốn cô. Vũ Chiêu Duy nhìn chăm chú đôi mắt mờ mịt của Lâm Nghi Trăn, nghĩ đến cô đối với anh cũng không phải là hoàn toàn không có phản ứng, anh không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm thoải mái, cười một tiếng hôn đôi má phấn hồng của cô, cũng đem lấy y phục cô chỉnh lại, "Đi thôi! Chúng ta đi xuống." Anh kéo cô.

Đầu Lâm Nghi Trăn vẫn mờ mịt, bởi vì nụ hôn của anh mà hai chân cô như nhũn ra, chỉ có thể đem trọn sức nặng của thân thể tựa vào trên người anh.

Anh nâng đỡ cô đi ra cửa phòng, "Chuyện gì xảy ra?" Tiếng người huyên náo gọi kéo chút thần trí của cô trở về. Anh mới làm gì cô? Chẳng lẽ đối với cô xuống thuốc mê đi! Thế nào mà cô cảm giác người không thăng bằng?

"Không có gì." Bây giờ còn không phải là thời điểm nói cho cô biết tâm ý của anh, anh quyết định muốn cô làm vợ, sau đó đem hiệp ước kia xé nát.

Vũ Chiêu Huấn thờ ơ lạnh nhạt, trái tim có chút lo lắng. Anh lo lắng anh hai bị thương tổn, cũng không muốn Lâm Nghi trăn vô tội bị tổn thương, nhưng mà, đây là chuyện giữa bọn họ, anh muốn lo lắng cũng chẳng thể làm gì.

Kể từ sau bữa tiệc ở biệt thự trở về, Lâm Nghi Trăn có thể cảm giác Vũ Chiêu Duy thay đổi.

Mỗi sáng nhất định anh sẽ đánh thức cô dậy sau đó hôn cô chào buổi sáng, tiếp đó đến công ty, buổi trưa cũng sẽ không quên ăn cơm, còn dẫn cô đến phòng ăn hoặc khách sạn cao cấp thưởng thức các loại thức ăn ngon, có khi bữa ăn tối sẽ do anh làm, nếu vội quá cũng sẽ gọi bên ngoài.

Anh dịu dàng săn sóc làm cô thụ sủng nhược kinh, cô hoài nghi đây không phải là một giấc mộng chứ?

"Đã bảy giờ, Nghi Trăn, em tan việc trước đi, ngày mai tựu trường, em về nhà nghỉ ngơi trước đi, tôi kêu Lão Lưu lái xe đưa em."

Lâm Nghi Trăn lắc đầu một cái, cô muốn ở bên cạnh anh, "Tôi còn mấy lá thư chưa đánh xong."

"Không sao, ngày mai tôi giao phó những người khác làm."

"Không được, đây là công việc của tôi." Một năm này sẽ rất nhanh thành quá khứ, cô nên nắm lấy thời gian. Kể từ một lần kia anh thiếu chút nữa xâm phạm cô, anh đã không nhắc lại giao dịch giữa anh và cô.

"Được rồi! đừng để mệt mỏi quá." Ánh mắt thâm tình của Vũ Chiêu Duy như muốn hòa tan lòng cô.

Nếu không phải biết tất cả đều là diễn trò, cô thật sẽ không cần để ý mà nhào vào tngực anh.

"Anh cũng thế." Không nghĩ tới thì ra đây chính là yêu.

Không đành lòng nhìn cô mỗi ngày khổ cực cùng mình làm thêm giờ, anh thở dài, "Chúng ta về nhà." Chuyện công tác ngày mai làm tiếp, tội gì cho mình áp lực? Vợ chỉ có một mà thôi.

"Về nhà?" Cô rất hoài nghi, hiện tại mới là bảy giờ mà thôi.

"Không sai, kiếm tiền quan trọng, nhưng thân thể khỏe mạnh cũng rất quan trọng." Vào thời khắc này, anh cũng lĩnh ngộ được trừ công việc ở ngoài, còn có rất nhiều chuyện chờ anh làm, nói thí dụ như kết hôn.

"Đúng t