nghi ngờ kêu cô một tiếng, đồng thời cũng chú ý tới vệt nước mắt trên mặt cô.
"Sao em khóc vậy?"
"Em không khóc."
Cô mới sẽ không khóc vì một chút xíu chuyện, cô và Hoắc Đông Lưu vốn là
không có quan hệ, rời khỏi hay không rời khỏi đối với cô không có ảnh
hưởng gì, cô tự nói với mình ở trong lòng như vậy.
"Như vậy, rời khỏi Đài Loan được không?" Viêm Nhân hỏi lại lần nữa.
Viêm Nương không có trả lời anh ta ngay, chỉ là yên lặng cúi đầu, cô biết cô không bỏ được, điều này khiến cô rất khó chịu, nhưng cô không thể không đồng ý, bởi vì cô đã gây họa.
"Được, em rời khỏi."
Năm đó, cô và Hoắc Đông Lưu đều mười chín tuổi, từ đó cô mất tin tức của anh ta.
Nụ hôn đầu của cô ở năm đó đã cho Hoắc Đông Lưu, mà ngoại trừ hai người bọn họ ra, không ai biết chuyện này. . . . . . Đài Loan
Mấy năm trước sau khi rời đi Viêm Nương cho rằng, chắc là cuộc đời này sẽ
không trở lại Đài Loan nữa, nhưng làm thế nào cô cũng không nghĩ tới, cô vẫn trở lại, hơn nữa lần này là cô cần xử lý công việc, đối mặt chính
là Hoắc Đông Lưu người mà lúc ban đầu làm cho cô không muốn có bất kỳ
dính líu nào.
Nếu không phải bởi vì Hoắc Đông Lưu làm trở ngại kế hoạch của cô, cô cũng sẽ không ra mặt, mấy chuyện giữa bọn họ đều là
chuyện cũ lúc còn trẻ, cô đã sớm không muốn suy nghĩ nhiều, huống chi đã nhiều năm không gặp, cả hai bên đều đã thay đổi, có thể quên thì hãy
quên đi.
Cô đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết với dự án này, sau khi
lên chức quản lý, cô vì chuẩn bị kế hoạch dự án này mà tốn không ít thời gian, sao có thể vì một câu không thích hợp hoặc là sửa đổi kế hoạch dự án của đối phương mà hủy bỏ, loại lý do này cô không thể tiếp nhận; đặc biệt người bác bỏ lại chính là Hoắc Đông Lưu, làm cho cô càng cực kỳ
bất mãn hơn.
Vì thế, cô lấy thân phận đại diện cho công ty tính
đến công ty của Hoắc Đông Lưu mặt đối mặt mà bàn bạc; cô biết đây là cơ
hội cuối cùng của cô, mà cô sẽ không thất bại, đặc biệt đối thủ còn là
Hoắc Đông Lưu; trực giác của cô là Hoắc Đông Lưu đang hướng về phía cô,
với lại dự án trước của người khác chưa bao giờ xảy ra loại vấn đề này,
điểm này làm cho cô rất không phục.
Trên thực tế, cô không cần
mình làm như thế, với gia thế bối cảnh của cô, cùng với bốn ông anh có
thành tích riêng của ngày hôm nay, nếu như cô nguyện ý, cô có thể xin
giúp đỡ từ các anh ấy, hoặc là trực tiếp đến công ty của bọn họ làm
việc, nhưng cô không muốn, điều này không phù hợp với cá tính của cô, cô thích mọi việc đều phải dựa vào chính mình, đặc biệt là công việc, lần
này đối mặt với Hoắc Đông Lưu, trong lòng cô lại dâng lên tâm tình khiêu chiến năm đó.
Mười chín tuổi năm ấy khi rời khỏi Đài Loan, cô
vẫn chưa có cơ hội trở về, làm như vậy là vì mệnh lệnh của Viêm Nhân, cô vẫn hết sức nghe theo lời nói của người anh trai này, cô tin tưởng anh
ấy là vì muốn tốt cho mình.
Nhưng trong lòng cô, vẫn luôn có một
ký ức, giống như là không tìm được vị trí bày ra, hồi ức này cũng không
khắc sâu, bởi vì cô vẫn không muốn mình nhớ quá nhiều, cho tới bây giờ,
cô vẫn không muốn suy nghĩ nhiều.
Ngày mai, cô có chuyện quan
trọng phải làm, cô tin tưởng đó là trận đánh ác liệt, nhưng cô có lòng
tin với mình, mặc kệ gặp phải khó khăn gì cô cũng sẽ không lùi bước.
Nhìn đồng hồ, cô ngồi ở trong phòng ăn nhà hàng đã được một một lúc rồi, và
thời gian hẹn với Viêm Giản cũng đã qua, vẫn không thấy bóng người của
anh ta.
Từ trước đến giờ cô yêu thích mặc trang phục khá trung
tính, nhưng vì thích ứng với yêu cầu của ông chủ công ty, mấy ngày qua
cô miễn cưỡng thay đổi cách ăn mặc của mình, tận lực làm cho mình thêm
một chút hương vị phụ nữ.
Lại qua mấy phút, cô vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng của Viêm Giản, đang lúc cô định tiến đến phía quầy hỏi thăm
thì sau lưng đã có người ôm rồi.
"Viêm Nương."
Không cần quay đầu lại cô cũng có thể biết là Viêm Giản, cô xoay người, ôm lại anh ta.
"Chờ đã lâu rồi à?"
Viêm Giản tươi cười mà nhìn cô, người này bề ngoài anh tuấn lại nghiêm túc
hấp dẫn người vô cùng, cô tin rằng giờ phút này đám phụ nữ trong phòng
ăn nhất định đều đã đem ánh mắt tập trung lên trên người bọn họ rồi.
"Cũng may, không tính là lâu."
Cô đi theo Viêm Giản trở lại chỗ ngồi thì cảm thấy phía sau lưng hình như
có người đang nhìn mình chằm chằm, mặc dù ánh mắt kia làm cô cảm thấy
không thoải mái, rồi lại giống như đã từng quen biết, làm cô không tự
chủ được mà dừng bước, đồng thời cũng quay đầu tìm kiếm chỗ ánh mắt,
nhưng cô không phát hiện được gì hết, khi cô còn muốn nhìn một chút nữa
thì Viêm Giản đã nhìn cô và hỏi dò.
"Sao thế?"
Viêm Nương nhẹ nhàng lắc đầu một cái.
"Không có gì." Mặc dù trong lòng cô có nghi vấn, nhưng cô nghĩ tạm thời không để ý tới.
Nhưng cô đối với đột nhiên hoảng hốt của mình cảm thấy không hiểu, "Công việc còn bận không?" Vì không để cho Viêm Giản nhìn ra sự khác thường của
cô, cô làm bộ như không có chuyện gì xảy ra và mở miệng.
Viêm Giản chỉ nhìn cô đầy thâm ý một lúc, rồi không có hỏi nhiều nữa mà cười , "Cũng được."
Đối với anh mà nói, vợ của anh là quan trọng nhất, đây cũng