ện, người nọ
chính là Đồng nhất thiên không – kẻ đã bị Ly Thương Chi Tuyết luân bạch.
Giờ phút này trước mặt Hồng Phi, ngoại trừ Đồng nhất thiên không còn có ba người chơi cấp 60, đều là chức nghiệp công kích.
Hồng Phi nhìn Ly Thương Chi Tuyết vẫn còn hồng danh ở phía sau, lại nhìn mấy tên hung hăng trước mặt rõ ràng đã trà trộn từ lâu, lại chờ đến khi Ly
Thương Chi Tuyết rời đi mới dám ra mặt, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười đã
lâu không thấy.
Đây đúng là nụ cười đặc trưng khi nàng gặp phải phiền toái.
Bẻ các đốt ngón tay, Hồng Phi uống nốt cốc cà phê sữa để lấy tinh thần.
Ân… Ác chiến bắt đầu.
****
Ly Thương Chi Tuyết nguyên bản đang cùng Hồng Phi trò chuyện, đột nhiên
điện thoại di động trên bàn rung lên, cúi đầu nhìn, là người nào đó tên
Quý Viễn.
Ly Thương Chi Tuyết, bản danh Tương Ly, đệ đệ kêu Tương
Dịch. Thời điểm Tương Dịch mới sinh ra, vì công tác của phụ thân nên đem cả nhà chuyển đến Anh quốc. Trước mắt học ở Cambridge, có nhà riêng,
Tương Dịch thỉnh thoảng cũng đến chỗ hắn ở vài ngày.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng nói đứt quãng, hiển nhiên là lạnh đến run người “A Ly, ta lại đến thăm ngươi.”
“Ngươi thật rảnh rỗi, lần này đến làm gì? Lại ăn một bát mì ăn liền sau đó bay trở về?” Tên Quý Viễn đó bay hơn 10 tiếng đồng hồ đến đây chỉ vì ăn
một bát mì ăn liền ở chỗ hắn, sau đó vèo một tiếng lại bay trở về. Phỏng chừng nếu phải bình luận loại mì ăn liền nào đắt nhất trong kỷ lục
guinness, không ai khác hơn là Mạc Chúc.
“Hắc! Làm sao, lần nay ta còn mang theo một cái đuôi đến.” Mới vừa nói xong, điện thoại đã bị
cướp mất “Tương Ly a, chúng ta đang ở bên ngoài, ngươi mau ra mở cửa đi, ta sắp lạnh chết.
Tương Sinh lão gia hỏa kia cũng đến.
Đương nhiên Tương Sinh này chính là Vô Thanh dd của chúng ta.
Bề ngoài tiêu sái đi ra cửa, cửa vừa mở ra,một trận cuồng phong cuốn theo tiếng kêu gào tiến vào.
“A Ly, lạnh muốn chết, mau để chúng ta vào.”
“Các ngươi đến làm gì?”
“Đến xem ngươi a.”
“Nga? Xem xong rồi, có thể trở về.” Nói xong, phanh một tiếng đóng cửa.
Hai người đứng trước cánh cửa bị đóng cũng không cảm thấy ngoài ý muốn,
tính tình Tương Ly phải nói là kém kém kém…. trách không được đẹp trai
như vậy lại không có bạn gái, oa oa oa~~ nhịn không được lại đau lòng
một hồi, quên mất bản thân mình cũng giống như hắn, vương bát cười ô
quy, năm mươi bước cười một trăm bước.
Hai người đã có chuẩn bị, Quý Viễn đưa tay ra, gõ gõ cửa kính trong suốt.
“A Ly, nơi này có bánh ngọt đặc biệt của s house.”
“Đúng a, ngươi cũng biết cửa hàng này rất kiêu a, không chịu giao hàng tận nhà….”
Nguyên Tương Ly vốn đã chuẩn bị trở về phòng, nghe đến bánh ngọt của s house lại xoay người đi ra mở cửa.
Hắn không thích những món ăn ở Anh quốc, chỉ có bánh ngọt mới khiến cho hắn có mục đích sinh tồn, huống hồ lại là của s house… đáng chết cửa hàng
này không chịu giao hàng tận nhà. Bời vì thời tiết rất lạnh, đã lâu
không ra ngoài ăn….
Cho nên Tương Ly đánh đâu thắng đó, không gì
cản nổi cuối cùng vẫn phải cúi đầu trước bánh ngọt. Hắn mở cửa, mau
chóng giật lấy bánh ngọt, sau đó chuẩn bị đóng cửa thật nhanh, ai ngờ
hai đấm không địch nổi bốn tay, địch quân đã sớm có chuẩn bị, một người
cùng hắn dây dưa, một người thừa cơ lẻn vào.
Thấy phòng thủ thất bại, Tương Ly cũng không tiếp tục đuổi bọn họ đi, ôm bánh ngọt chạy nhanh vào phòng bếp.
Trong lòng rất vui vẻ, một cái lớn như vậy, có thể cứu vớt hắn vài ngày.
“A Ly! Ta còn chưa có ăn cơm, bánh lớn như vậy, cùng nhau ăn đi.”
“Muốn ăn thì tự đi mà mua, từ nơi này lái xe đến đó mất khoảng 20 phút, cứ đi không tiền.”
“Ô… rất tàn nhẫn.”
Tương Ly cũng không đến nỗi ngược đãi hai vị khách không mời mà đến, tính hắn còn có chút lương tâm.
Vì vậy—trên bàn có hai cốc – lực độ thân.
Cái gọi là lực độ thân chính là một chai nước cam ép đun sôi được quảng cáo có lợi cho sức khỏe, bản chiến sĩ cùng lõa thần tự nhiên không có hứng
thú, cúi đầu có điểm yếu ớt.
“Lần trước ta đến tốt xấu gì cũng có mì ăn liền…”
“Vì sao mệnh của ta lại khổ như vậy!!”
“Tưởng tượng chúng ta giống như dân chạy nạn chết đói ở Châu Phi, người qua
đường chết khô trong sa mạc.” Như vậy là đủ rồi chứ….
Dưới ánh mắt khinh bỉ của Tuyết sama, hai người không cam lòng uống sạch cốc nước,
còn phi thường tự an ủi bản thân: Tốt xấu cũng còn nóng! Ấm thân.
Uống xong đồ uống, Tuyết sama còn đang định mời họ đi, ai ngờ Tương Sinh
từng bước nhằm thẳng thư phòng của hắn, mà Quý Viễn cũng theo sát, cùng
lăn lộn đi vào.
Tuyết sama là người cuối cùng đi vào, lại thấy Tương Sinh cùng Quý Viễn mở to mắt, há hốc miệng sững sờ ở nơi đó.
“A Ly, Tiểu ưu nàng.”
“Ân?”
“Sắp bị luân bạch.”
“Cái gì?”
“Không phải, là nàng chết đi sống lại nhiều quá, kinh nghiệm mất hết, không bị luân.”
Tương Ly tiến lại gần, thấy chính là một cảnh tượng như vầy.
Phấn y nữ dị sĩ cấp 50 không hề công kích, một lần lại một lần bị Đồng nhất
thiên không tấn công, nàng cũng không hề tự vệ, ngược lại còn đứng ra
nhận hết công kích của địch nhân, bởi vì nàng còn phải bảo hộ một người, đó là ngân pháp sư hồng
