ên không cởi mở như Thẩm Tiếu nhưng tính cách hai người đều ngang bướng và láu cá, điều này khiến họ vừa gặp đã thân, có khi còn cùng nhau chỉnh đốn Thẩm Nham, khiến Thẩm Nham bất lực. Thẩm Tiếu cũng thường một mình hẹn Lộ Nghiên ra ngoài, dạo phố, xem phim,
cùng làm đồ thủ công, hoặc đến phòng thí nghiệm cùng Thẩm Tiếu làm thí
nghiệm.
Thẩm Tiếu không chịu gọi thẳng tên của Lộ Nghiên, mà tuổi của cô lại lớn hơn Lộ Nghiên, vì thế cô luôn gọi Lộ
Nghiên là chị dâu. Thẩm Nham kệ cô, nhưng Lộ Nghiên lại luôn ngại ngùng
với kiểu xưng hô này, mấy lần đã nói chuyện này với Thẩm Nham, Thẩm Nham cũng chỉ cười nói: “Chuyện sớm muộn thôi mà, đừng để ý em ấy”, sau này
Lộ Nghiên cũng dần quen với cách xưng hô này, thậm chí còn dần dần thích thú.
Đôi giày trên chân hai người là Thẩm Nham mua khi anh đi thực tập được phân dự án đầu tiên. Khi ấy Thẩm Tiếu đang nghỉ hè, ba người cùng đi chợ, hai cô gái ngắm được đôi cùng loại cùng
màu, cuối cùng Lộ Nghiên và Thẩm Nham mua một đôi màu khác, còn Thẩm
Tiếu mua đôi kia. Còn về áo T-shirt, khi Thẩm Tiếu và Lộ Nghiên đi dạo,
thấy trên quảng trường có hoạt động vẽ áo T-shirt, Thẩm Tiếu liền chọn
áo T-shirt trắng, còn Lộ Nghiên chọn chiếc đen, hai người đều muốn khác
biệt nên đã không vẽ gì, Lộ Nghiên cầm thuốc nhuộm vung vẩy lên chiếc
áo, đủ 12 màu; còn Thẩm Tiếu lấy một ít mực màu đen viết lên phía bên
phải phía dưới chiếc áo những chữ nhỏ, đó là một câu thơ của Quách Mạt
Nhược. Tác phẩm của hai người không đạt giải, nhưng cũng có phần thưởng, chính là chiếc áo T-shirt mình vừa vẽ. Lúc đó hai người cảm ơn rất
nhiều, cảm ơn không phải vì đạt được phần thưởng, mà cảm ơn vì hoạt động này đã khiến họ làm được chiếc áo T-shirt với hình thức đẹp, size áo
cũng may mắn hợp với người.
Xung quanh bỗng yên lặng, sau đó đám
người lại tiếp tục nói chuyện. Lộ Nghiên lướt ánh mắt nhìn Lâm Hướng,
còn anh lại đang mang dáng vẻ ‘thì ra là thế’ nhìn Thẩm Tiếu. Trần Mặc
Đông không biểu hiện gì, trước sau vẫn luôn lặng lẽ, chỉ lắng nghe một
người đàn ông trong đám nói về sự sắp xếp của lịch trình.
Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên, Lâm Hướng và
Thẩm Tiếu cùng ngồi một xe. Người lái xe là Lâm Hướng, Trần Mặc Đông
ngồi cạnh ghế lái, Lộ Nghiên và Thẩm Tiếu ngồi phía sau.
Xe xuất phát, Lộ Nghiên nhìn đồng hồ, cô
tưởng đã muộn nhưng thực ra còn chưa đến sáu giờ. Trần Mặc Đông chắc rất ít ngồi bên ghế phụ, bình thường nếu không ngồi phía sau, anh sẽ ngồi
ghế lái. Lộ Nghiên cảm thấy phải cảm ơn anh, nhưng lại không hiểu nổi vì sao phải cảm ơn. Lúc này Trần Mặc Đông ngửa đầu dựa vào ghế ngồi, nhắm
mắt, một trong những tư thế chuẩn mực của nhà họ Trần.
Lúc đầu Lộ Nghiên và Thẩm Tiếu chỉ chào
hỏi qua quýt, họ không giống như bạn bè, mà giống những đồng nghiệp xa
cách. Hai người ở giữa vui sướng và xấu hổ, sau khi Lộ Nghiên và Thẩm
Nham chia tay, Thẩm Tiếu chưa từng liên lạc lại với Lộ Nghiên, Lộ Nghiên cũng vậy, dù gì cũng đã chia tay, hà tất phải chạm đến cuộc sống của
nhau.
Thẩm Tiếu vài lần muốn mở miệng lại thôi, vẻ mặt cũng mang theo nụ cười cứng ngắc, Thẩm Tiếu đúng là không thích
hợp mang vẻ mặt này.
“Về khi nào vậy?” Lộ Nghiên mở miệng phá tan không khí ngượng nghịu, giọng nói cố gắng mang theo niềm vui.
“Bốn tháng trước, học phần nghiên cứu
sinh đã xong rồi, vì thế mình quay về, mình vẫn thích Trung Quốc hơn.”
Lộ Nghiên rất thích nghe Thẩm Tiếu nói chuyện, không chỉ vì giọng nói cô dễ nghe, mà còn vì chỉ cần người khác mở đầu, Thẩm Tiếu sẽ đem một
chuỗi chủ đề ra để nói chuyện, không cần truy hỏi, Lộ Nghiên thích cảm
giác này.
Hai người nhìn nhau cười.
“Cậu xem cái này đi.” Thẩm Tiếu giơ chiếc di động của mình lên, chiếc móc điện thoại là một cái nấm ngộ nghĩnh
được làm từ vải. Lộ Nghiên đã từng làm vài cái, cô tặng Thẩm Tiếu một
cái, nhưng cái này rõ ràng không phải cái Lộ Nghiên làm.
“Mình dựa theo cái cậu làm đấy, nhưng cái mình làm không đẹp, đường may quá lớn, lại không ngay ngắn nữa.” Thẩm
Tiếu ngại ngùng nói.
“Thật ra cũng không tệ mà, làm nhiều sẽ đẹp thôi.” Lộ Nghiên nhìn một lúc, quả thật mũi kim rất to.
“Cậu vẫn giữ thói quen khen người khác,
một tí cũng không thành thật. Cái móc kia mình treo lên túi xách rồi,
rất hợp đúng không?” Thẩm Tiếu chỉ chiếc túi bên cạnh.
Quan hệ giữa hai người cũng dịu đi khi tán gẫu, không ai nhắc đến vấn đề của Thẩm gia, đương nhiên bao gồm cả Thẩm Nham.
Xe chạy rất êm, Lâm Hướng và Trần Mặc
Đông chỉ thi thoảng nói vài câu. Bầu trời trước mắt dường như đã sáng
lên, con đường đang đi chính là con đường Lộ Nghiên và Thẩm Nham từng đi xem mặt trời mọc, cách núi không xa lắm. Ngày đó, trời cũng chưa sáng,
lúc đi đường và leo núi, Lộ Nghiên đều ỷ lại dựa vào cánh tay của Thẩm
Nham, không chịu dùng sức mình, Thẩm Nham thường chọc người Lộ Nghiên,
khiến cô cười đến mức đau bụng và tỉnh táo lên nhiều. Nhưng qua một hồi, Lộ Nghiên lại dựa vào cánh tay Thẩm Nham, Thẩm Nham sẽ không chọc cô
nữa, anh chỉ nói với cô về cảnh sắc trên núi và cảnh mặt trời mọc, còn
Lộ Nghiên giữa mơ màng vẫn nở nụ cười rực rỡ.
Lộ Nghiên và Th