XtGem Forum catalog
Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327421

Bình chọn: 7.00/10/742 lượt.

i đầu, hoàn toàn tin tưởng anh. Trần Mặc cúi đầu khẽ cười, “Anh nói đi đâu thì chúng ta sẽ đi đến đó sao?”

Miêu Uyển nghiêm trang gật đầu.

“Núi đao biển lửa cũng đi theo anh sao?” Trần Mặc giật mình hoảng hốt, trong kịch bản kia không có lời thoại này.

“Ừ!” Miêu Uển rất nghiêm túc gật đầu: “Nếu như có, nhưng mà, em sợ anh sẽ ghét bỏ em, vì em liên lụy anh.”

Trần Mặc hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, anh nói: “Anh không sợ em liên lụy anh, núi đao biển lửa anh cũng sẽ đi cùng với em!”

Bầu trời vẫn còn xanh, thành phố này cũng rất lạnh, nhưng Trần Mặc lại không cảm thấy. Đúng là, cô bé này chưa bao giờ biết cái gì mới chân chính là núi đao biển lửa, cho nên lời cam kết của cô có thể không chịu được khảo nghiệm thực tế, nhưng lời cam kết này là tâm ý của cô, không phải sao?

Chỉ là, dĩ nhiên, kế tiếp không phải là lên núi đao xuống biển lửa, mà theo như kế hoạch của Lục Trăn, thì gọi là đi tới tương lai. >”<

Trần Mặc dẫn Miêu Uyển đến thẩm mỹ viện tốt nhất của thành phố, dĩ nhiên kế hoạch này do bạn học Mạt Mạt đưa ra, Mạt Mạt bị hành động của Trần Mặc làm cho dao động, cho nên toàn lực ủng hộ anh, còn hết sức nhiệt tình nữa. Miêu Uyển lớn như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên cô hưởng thụ cái gì gọi là đãi ngộ dành cho khách quý, cô có cảm giác giống như mình là quả táo trên cây bị hái xuống, lúc đầu họ bó tay bó chân của cô khiến cô vô cùng sợ hãi.

Cô gái tên Mỹ Dung nói chuyện phiếm với cô, không ngừng khen ngợi người đàn ông đưa cô đến đây, nào là trẻ tuổi, nào là anh tuấn. Miêu Uyển lập tức hớn hở, nói là A, tôi cũng thấy vậy, ông xã của tôi là đẹp trai nhất rồi. Mỹ Dung khẽ cứng người, hỏi đó là ông xã của cô à? Miêu Uyển nói đúng vậy, chúng tôi mới kết hôn không bao lâu.

Mỹ Dung sửng sốt một lát, mỉm cười nói ông xã của cô thật tốt với cô.

Dáng vẻ vô cùng hâm mộ.

Miêu Uyển nhất thời tự tin hơn rất nhiều, không hề thấy gò bó nữa.

Đương nhiên, đồ dạ hội cũng là do Mạt Mạt chọn, kiểu dáng công chúa, vô cùng lộng lẫy, lại mềm mại như mây, Miêu Uyển vuốt đường viền hoa nói tôi thật sự muốn khóc. Cô gái đứng bên cạnh nói cô khóc đi, không sao, ngay cả tôi cũng muốn khóc, nếu sau này cô không cần người đàn ông này nữa, phải lập tức nói cho tôi biết.

Ngược lại, việc cần làm của Trần Mặc đơn giản hơn rất nhiều, anh chỉ cần tìm một phòng tắm rửa, thay âu phục, lúc đeo caravat, anh cảm thấy vô cùng phiền phức, điều này cũng làm cho anh ý thức được, anh chưa bao giờ học thắt caravat, anh xoay xoay cái caravat một hồi, cảm thấy mờ mịt.

Cuối cùng cũng xong, nhìn mình một lượt từ trên xuống dưới, nhìn không quen mắt cho lắm, đột nhiên anh hơi sững người, nhìn thế nào cũng thấy người mình ánh lên một tầng hào quang.

Trần Mặc chờ ở trong phòng khách, vẫn cảm thấy rối rắm về trang phục của mình, Miêu Uyển cầm túi xách tinh xảo, chậm rãi đi về phía anh, Trần Mặc ngẩng đầu lên nhìn cô một hồi lâu, nhỏ giọng nói: “Thật sự không quen”

Miêu Uyển hơi thất vọng: “Rất khó coi sao?”

“Không, em rất đẹp.” Trần Mặc đứng lên, chợt anh phát hiện ra anh không biết nên đặt tay mình ở đâu, một cô gái xinh đẹp động lòng người như vậy, để ở đâu cũng thấy không thích hợp, Miêu Uyển đến gần chủ động khoác tay anh, cười híp mắt nói: “Trần Mặc, anh mặc âu phục rất đẹp trai.”

“A….Có thật không?” Trần Mặc lại cảm thấy anh mặc bộ quần áo này, aiz, không tự nhiên.

Ăn mặc như vậy, đương nhiên là để xứng đôi với cô chứ sao, mặc dù Tiểu Mễ chỉ là một đầu bếp nhỏ, không có sức ảnh hưởng lớn, nhưng bất đắc dĩ, “bát quái” lại là thiên tính bẩm sinh của anh, lại luôn luôn thích làm người tốt, cho nên chuyện vui như vậy, dĩ nhiên anh phải tham gia rồi. Vì thế, Miêu Uyển vừa đi vào phòng ăn liền phát hiện ra có gì đó không đúng, nhân viên tạp vụ đi ra đi vào đều nhìn cô bằng ánh mắt quỷ dị, Miêu Uyển kéo tay Trần Mặc, nhỏ giọng hỏi, anh lại giở trò quỷ gì rồi hả? Trần Mặc rất vô tội lắc đầu nói, anh không có làm gì mà~

Ừm, đúng rồi, đều là tên tiểu tử Lục Trăn kia đang làm trò quỷ!

Ăn cơm trong nhà hàng Tây có rất nhiều quy tắc, người mang nước chanh đến là một cô gái xinh đẹp, cô gái đó khom lưng đặt ly nước chanh trên bàn trước mặt cô, đè phía dưới cái ly là một tờ giấy nhỏ được gấp lại tỉ mỉ, Miêu Uyển nghi ngờ mở ra, thấy trên tờ giấy có một hàng chữ màu hồng nhạt:

“Miêu Uyển thân mến, Trần Mặc nói anh ấy sẽ chăm sóc cho bạn cả đời, bạn có nguyện ý lấy anh ấy không?”

Miêu Uyển che miệng lại, gương mặt đỏ bừng lan đến tận mang tai, Trần Mặc mỉm cười nhìn Miêu Uyển, anh vô cùng bình tĩnh, Miêu Uyển dùng giày cao gót đạp cho anh một cái ở dưới gầm bàn, ngượng quá hóa giận: “Trần Mặc….”

Trần Mặc gõ gõ cái ly hỏi: “Nguyện ý lấy anh sao?”

Miêu Uyển trợn tròn mắt hạnh: “Không lấy đó!”

Vậy là bắt đầu từ ly nước chanh, đến món ăn, canh, món chính, trái cây, món điểm tâm, mỗi một món ăn được mang ra cũng đổi một nhân viên phục vụ, bọn họ đều cười thần thần bí bí, giống như mờ ám lại có chút thô tục, lén lút đưa cho Miêu Uyển một tờ giấy nhỏ, màu chữ khác nhau, kiểu chữ khác nhau, nhưng lại chỉ viết đúng một câu:

““Miêu Uyển thân mến, Trần Mặc nói