ủa Nhị phòng, Trần thị đau lòng vuốt tóc Liên Ngữ Tường, ôn nhu an ủi: “Tương nhi đừng khổ sở, chỉ là một cái phong hào. Mọi thứ con đều tốt hơn nàng, hơn nữa còn có ca ca dựa dẫm. Đợi tương lai tổ phụ đi rồi, cha nương nàng không thể chiếu cố nàng cả đời, khi đó nàng ta không còn ai dựa vào, không biết sẽ gặp bao khổ sở đây!”
Liên Ngữ Tương nhẹ nhàng mỉm cười: “Nương, con không khó chịu. Trước khi trở về nàng ta đã chịu nhiều đau khổ, bệ hạ nhân từ mới hạ chỉ coi như an ủi. Nhất ẩm nhất trác, mạc phi tiền định (*). Nàng có phúc khí của nàng, con khẳng định cũng có duyên phận của con.”
(*) Tạm dịch: một miếng ăn một miếng, ăn uống đều đã được định sẵn từ trước.
Nghe được câu trả lời ung dung như vậy, Trần thị vui sướng rơi lệ: “Con nghĩ thông thì tốt, có trí tuệ như thế, ta sớm nói con khác biệt với những nữ hài nhi tầm thường.”
Liên Ngữ Tương làm như thẹn thùng chôn mặt vào lòng mẫu thân, che đi ý cười trên mặt, tiếp tục hiểu chuyện nói: “Nương, mấy ngày trước con đến nhà cữu cữu, nghe biểu tỷ nói dường như vì bệ hạ yêu thích nữ nhi, các phi tần hậu cung đều tận lực muốn sinh công chúa, cho nên gần đây thường triệu những nữ hài dung mạo tính tình tốt tiến cung ở lại…”
Ánh mắt Trần thị lóe sáng: “Là thật sao? Vậy ta chẳng phải là…” Nàng hớn hở quyết định: “Ngày mai ta sẽ đến chỗ lão thái thái thỉnh cầu chuyện này, nàng quen biết rộng rãi, không chừng có thể làm được.”
Liên Ngữ Tương mỉm cười, không cần nhiều lời nữa.
Lưu Diên bị bệnh tương tư hành hạ đến chết đi sống lại, muốn triệu nàng tiến cung, lại không nỡ để nàng quỳ lạy đám nữ nhân hậu cung; không triệu nàng tiến cung, trong lòng hắn như bị trăm ngàn móng vuốt cào cấu, ăn không ngon ngủ không yên, còn phải giữ tỉnh táo vào triều phê duyệt tấu chương, mới qua một tháng, cả người hắn gầy mất một vòng.
Thật sự không chịu được nữa, Lưu Diên đành bảo Hoàng hậu tuyên nữ quyến phủ An quốc công tiến cung.
Lần này Liên Ngữ Hàm không thể tránh né, nàng mới được phong Quận chúa, vốn nên tiến cung tạ ơn, trước đó Lưu Diên đã truyền khẩu dụ, nói là thông cảm để nàng ở nhà tĩnh dưỡng cho tốt, không cần vào cung. Đã qua hơn một tháng, có kinh hãi gì đều đã nguôi ngoai, nàng muốn không tiến cung cũng không được.
Vì thế nàng đành tâm không cam tình không nguyện bị Hàn thị trùm cho một kiện xiêm y đỏ rực, đeo vòng cổ khảm trân châu bảo thạch, trang điểm kỹ càng ngồi lên xe ngựa tiến cung.
Trước khi đi, nàng gặp Tạ An trước cửa viện, hắn quan sát tiểu nha đầu từ trên xuống dưới, đứng đó mím môi cười, cười đến Ngữ Hàm thẹn quá hóa giận, nhào lên nhéo hông hắn thật mạnh, sau đó nhanh chóng chạy biến.
Tạ An đứng tại chỗ xoa eo, vẫn cười khóe mắt cong cong, thầm nghĩ: Hàm Hàm mặc đồ gì cũng thật đáng yêu!
Trong cung vẫn vậy, Liên Ngữ Hàm hoàn toàn không có sự thấp thỏm và tò mò khi lần đầu tiến cung, bộ dáng trấn định tự nhiên đi tới khiến Liên Ngữ Tương liên tục liếc nhìn.
Liên Ngữ Hàm sớm cảm nhận được ánh mắt của nàng ta nhưng không thèm để ý. Mãi đến khi bước tới cung Phượng Nghi, Liên Ngữ Hàm bước vào trước, sau đó quay đầu tươi cười sáng lạn với nàng ta, lộ ra hàm răng đều tăm tắp trắng tinh, Liên Ngữ Tương sửng sốt, bàn chân vừa nâng lên lại hạ xuống, suýt nữa vấp té.
Liên Ngữ Hàm cười càng tươi, khiến Lưu Diên đang ngồi trên đại điện vui vẻ không thôi, cho rằng nàng nhìn thấy mình mới vui như vậy.
“Miễn lễ, miễn lễ!” Một đám nữ nhân Phủ An quốc công vừa vào đại diện, còn chưa làm tư thế quỳ xuống. Lưu Diên đã khoát tay, dùng khuôn mặt uy nghiêm nói: “An quốc phu nhân tuổi đã cao, mấy vị thiên kim tuổi còn quá nhỏ, những lế tiết rườm rà này không có chẳng sao.” Lại quay đầu nhắc nhở Hoàng hậu: “Sau này gặp mặt Hoàng hậu cũng nên như thế.”
Hoàng thượng hiếm khi dặn dò nàng cái gì, Hoàng hậu sửng sốt, ôn nhu đáp:“Bệ hạ nói phải, thần thiếp nhớ kỹ.” Nếu Hoàng thượng hậu đãi nữ quyến Phủ An quốc công đương nhiên nàng muốn tỏ vẻ ôn hòa thân thiết, phất tay để mọi người ngồi xuống, nàng gọi cả ba nữ hài nhi tới gần hỏi chuyện.
Trong bốn vị thiên kim Phủ An quốc công, đại cô nương Liên Ngữ Dung là thứ xuất không được tiến cung. Trong ba nữ hài trên điện, Hoàng hậu từng gặp Liên Ngữ Tương và Liên Ngữ Yên, tuy không nhớ rõ nhưng còn chút ấn tượng.
Chỉ có Liên Ngữ Hàm, xinh đẹp tinh xảo phi thường, lại còn là một khuôn mặt lạ lẫm, Hoàng hậu vừa thấy nàng đã nở nụ cười, kéo tay nàng ôn nhu nói: “Đây chính là Vĩnh Ninh Quận chúa đi? Đúng là một hài tử ưu tú.”Nàng nghiêng đầu nói với Thừa Bình đế: “Thần thiếp vừa thấy đã thích, phong hào Quận chúa này bệ hạ phong rất đúng.”
Lưu Diên mỉm cười, không nói chuyện.
Hoàng hậu nói không lâu, chúng phi hậu cung lục tục kéo đến. Không có cách nào khác, các nàng đã lâu không được diện kiến thiên nhan, miễn bàn đến thị tẩm. Hoàng thượng luôn ở tại cung Vị Ương, không đặt chân tới hậu cung, chúng phi nếu muốn gặp hắn chỉ tranh thủ lúc hắn đến thăm ba vị hoàng tử ở chỗ Hoàng hậu, Đức phi và Thục phi mà đi qua.
Lần này Lưu Diên đã ngồi tại cung Phương Nghi gần một canh giờ, chúng nữ hậu cung như ong mật ngửi được hươn