Insane
Thích Sát Phu Quân

Thích Sát Phu Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325182

Bình chọn: 8.00/10/518 lượt.

ầm cán cung đánh ngã những gã dám cản đường ngựa chạy tiến thẳng về phía tướng quân và gã man di to lớn đang giao chiến. Mắt thấy công chúa của mình bị bắt tướng quân khẩn trương…

- Công chúa!

Nhưng tướng quân lo cho công chúa cũng không bằng tên man di còn sợ hãi thốt ngay sau khi nhìn thấy hắn trên ngựa…

- ĐẠT KHA!!!

Gã to lớn đó gào lớn kinh sợ làm nàng giật mình mình kĩ nam nhân đang giữ mình trên ngựa…

- Ngươi là Bốt Nhĩ Thích Đạt Kha?

- Nàng nhớ rõ tên của phu quân quá nhỉ công chúa!?

Hắn cười nhưng còn khiến nàng cảm thấy sợ hơn. Sau đó hắn không màng đến nàng, tự mình nhảy xuống khỏi ngựa, thân người nhanh chóng rút thanh đao bên phải yên ngựa lao tấn công ngay gã man di to lớn đó.

Tướng quân vì đang giao đấu cũng bất ngờ nhìn hắn…

- Người là đại vương sao?

- Nhìn không giống sao tướng quân Kỳ Mạc? Gã này là của ta, mau giải quyết hết đám người muốn bắt công chúa của ta ngay đi!

Nói rồi hắn nhìn gã to bự gần gấp đôi mình chỉ cười một chút giang đao đánh tớ tấp. Gã kia lợi thế to lớn có sức nhưng ục ịch chậm chạp nhanh chống bị đánh trúng những đòn hiểm.

Tướng quân theo lời hắn cố xử mấy tên lắt nhắt còn lại. Sở Doanh trên ngựa nhìn hắn ta – tên đại vương Liên khiết – phu quân của nàng hoàn toàn khác với những gì nàng đoán…khác xa vô cùng.

Hắn còn rất trẻ thoạt trông chưa tới 25 tuổi, chỉ nhìn một người trẻ lại làm đại vương gây ra mấy trận cuồng phong đẫm máu vài năm nay thì biết không phải là loại người khờ khạo dễ đối phó rồi. Hắn ta còn rất dã man khi đánh ngã đâm gã man di to bự rồi còn rút đao đâm xuống lần nữa.

Máu từ gã đó phun ra khắp người hắn, gã ta chết vẫn mở to mắt nhìn Đạt Kha cười nhạt…

- Lỗi do ngươi cả Đạt Khang! Sao không ngoan ngoãn chờ ta đến kết liễu đời ngươi mà còn tự đưa đầu cho ta giết chứ?

Gã to lớn chết bất đắc kì tử, mắt không nhắm, trên người hai vết đao vẫn phụt máu ra nhuộm đỏ cả một bãi cỏ non nhỏ. Tướng quân sau khi cũng giải quyết xong hết nhìn hắn mới xử xong gã man di đó nên hỏi…

- Đại vương, bọn người này là…

Hắn nghe hỏi liền nhìn qua, tay chùi ngang má dính máu nở ngay nụ cười thân thiện ẩn chút đáng sợ, trả lời…

- Chỉ là vương gia, đại ca của ta đó mà muốn làm phản nên định bắt công chúa chọc phá ta thôi. Nội bộ Liên Khiết lộn xộn như thế này còn tấn công Kỳ Mạc không biết tướng quân có thấy ta bận rộn lắm không?

Mặt cười thân thiết của hắn cùng lời nói đáng sợ không ăn nhập vào nhau chút nào khiến cho tướng quân cũng sinh ra sợ hãi, thân anh dũng cũng không thoát run rẩy nói không nên lời.

Đạt Kha lại như nhớ chuyện mình đang quên nên có chút nhíu mày lại cười cười nói…

- Hờiii… ta lại hay quên rồi! Ngươi chỉ đang hộ giá công chúa qua cho ta mà thôi đâu phải trên chiến trường nên quan tâm chuyện nội bộ Liên Khiết làm gì cho mệt.

Tướng quân vẫn không thể nói năn gì trước hắn. Đạt Kha xoay lại nhìn nàng. Hắn nở nụ cười nửa miệng như chào đón nàng đến với hắn bằng ánh mắt lạnh như băng, gương mặt lấm tấm máu của chính đại huynh của hắn.

Sở Doanh run rẩy sợ còn hơn ban nảy bị tên man di to lớn bắt giữ. Hắn không cần làm gì nhiều, chỉ nụ cười giả tạo thân thiện của hắn thôi cũng đủ làm người ta lạnh chết rồi. Hắn từ tốn đến gần nàng còn trên ngựa hỏi…

- Công chúa của ta chắc đã hoảng sợ rồi!

- Không… không có! - Sở Doanh trả lời nghẹn lại thiếu điều nói không thành tiếng.

- Thật sao? Nàng không sợ hả? Thật đúng loại nữ nhân ta thích đó!

Tay nàng báu chặt áo lụa của mình cố không cuồn chạy ngay khỏi hắn. Hắn lại nhoẻn miệng cười lại sờ trên yên ngựa của mình nàng đang ngồi còn có một thiếc đao trong song đao của hắn.

Sở Doanh mới thấy hắn rút ra xoay người thì phía bên kia, tướng quân bị chính thiếc đao đâm tới ngay giữa ngực không kịp tránh hay thốt lên dù chỉ một tiếng. Nàng thất kinh người nhìn vị tướng chết ngay không trăn trối trước mắt mình.

Thuộc hạ của hắn không cần chờ lệnh đã vui vẻ đi tìm đủ hai thanh song đao khỏi hai cái xác, lau sạch máu. Còn hắn xoay nhìn gương xinh đẹp trắng bệt của nàng nói như giải thích đơn giản chuyện vừa làm…

- Hắn ta biết nhiều quá rồi nàng có thấy vậy không? Tốt nhất hắn cứ mãi ở đây không cần về Kỳ Mạc nữa!

- …phụ hoàng…sẽ tức giận!

Sở Doanh nói bằng chất giọng run run, giờ đây chỉ còn mỗi mình nàng đối mặt với hắn không còn ai sống sót để hộ giá công chúa. Nàng đã rơi vào tay một kẻ đáng sợ như thế cảm giác cái chết chỉ là gang tấc.

Nhưng Đạt Kha cười mỉm thật hiền với nàng trả lời vui vẻ…

- Tốt thôi, ta đâu có nói đem nàng làm vương phi sẽ chấm dứt xâm lược. Hắn ta mà sống trở về lộ nhược điểm của ta lại mệt mỏi hơn đúng không?

Nàng nhìn hắn, môi hắn cười nhưng ánh mắt chỉ toàn là sự chết chóc, đỏ máu. Hèn gì phụ hoàng ngày đêm ngủ không yên lo sợ hắn, gả nàng đi vẫn bắt nàng làm thêm chuyện giết chết hắn.

Nhưng làm sao Sở Doanh có thể hành động khi bản thân sợ hắn đến mức tay chân tê lạnh không thể nhúc nhích thế này.

Đạt Kha thoải mái lên ngựa, tay ôm lấy nàng ở trước lòng mình nói với đám thuộc hạ.

- Dọn dẹp cho sạch sẽ nha! Tối nay bổn vương sẽ cho giết dê đãi rượu thịt mừng công