pacman, rainbows, and roller s
Thí Nghiệm Tình Yêu

Thí Nghiệm Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324332

Bình chọn: 9.00/10/433 lượt.

, cô không nghĩ đến một lần nữa, chỉ cần có yêu còn có đau, một khi đã như vậy, yêu thêm nữa làm gì ?

Đáp máy bay, trở lại Hoa Liên, ánh mặt trời như đang hôn môi với đất, cô dường như đã có mấy đời cảm thụ, trước khi rời đi cô ôm một tia hy vọng, mà nay tâm cô như cây khô, chỉ hơn mười ngày mà thời gian lại giống mười mấy năm.

“ Đến, chúng ta về nhà.” Hạ Vũ Tuyên đỡ cô lên xe, nói cho lái xe địa chỉ.

“ Em không cùng anh về phòng ở kia” Chỗ có nhiều chuyện cũ, nhiều hơi thở, cô sợ bản thân mình không thể tự kềm chế.

“ Em phải về nơi em ở, anh đưa em về!”

Anh thỏa hiệp khiến cô kinh ngạc, như thế nào anh lại không hề kiên trì? Hay anh cho rằng đã hết đến trách nhiệm, mang cô bình yên đuổi về Hoa Liên là đủ rồi? Nghĩ đến điều này, nhưng cô lại thấy mất mát, chẳng lẽ cô còn chờ mong cái gì? Không được, cô~ rất yếu đuối!

Dọc theo đường đi hai người không nói gì, đến khi lái xe dừng lại xe, Hạ Vũ Tuyên lại đỡ cô vào nhà, đến khi cô an ổn ngồi vào bên giường.

Cô mở miệng đánh vỡ yên lặng “Cám ơn anh đưa em về. Anh nhất định bề bộn nhiều việc, xin cứ tự nhiên đi!”

“Chỗ nào anh cũng không đi, anh muốn cùng em một chỗ.” Thế này anh phun ra chân ý. “Em không muốn đến nhà ông bà ngoại, thì anh ở lại nơi này, ở bên em.”

“Anh nói cái gì?” cô nghĩ bản thân mình chắc nghe lầm, như thế nào anh có khả năng rời khỏi phòng ở tràn ngập kí ức nhớ thương? Sở dĩ anh trở lại Đài Loan, sở dĩ lựa chọn Hoa Liên, không phải là vì tìm kiếm chuyện cũ thời thơ ấu?

“ Ông bà ngoại đối với anh rất quan trọng, nhưng anh chỉ đặt họ ở trong lòng, không nhất định phải ở tại phòng ở đó’ Anh ngồi xổm xuống trước mặt cô, nắm tay cô “ Hiện tại bắt đầu, nơi nào có em, mới là nhà của anh.”

Anh đã nhốt mình vào phòng kín, lại đi ra lưng không hề lưng đeo cô tịch cùng phong bế, anh hiểu được là vì yêu cô khiến cho anh biết điều gì là quan trọng.

Cô đáp lại cũng là mãnh liệt lắc đầu. “Không cần như vậy! Tuyệt đối em không cần!”

Cùng anh ở trong phòng này, chẳng khác nào sớm chiều ở chung, tránh không khỏi, thiểm không ra, như thế tất yếu sẽ phá hủy phòng ngự của cô, toàn thân cô run run!

“Đừng khẩn trương, em nằm nghỉ ngơi, anh đi nấu cơm.” Anh cũng không cảm thấy kinh ngạc, cũng không cảm thấy bị nhục, nhẹ nhàng mà đỡ cô nằm xuống.

“A?’ cô lại càng không dám tin, ngay cả gọt trái táo còn bị đứt tay, anh thì có thể làm ra món gì? Nói không chừng cả muối và đường đều còn không phân biệt được…

Mặc kệ như thế nào cô không miên man suy nghĩ, mệt mỏi chung quy vẫn chiếm thượng phong, khiến cô từ từ nhắm mắt lại, chậm rãi trầm đi vào giấc mộng. Có lẽ chờ cô vừa tỉnh đến, việc này cũng không chưa từng phát sinh quá, cô vẫn như cũ là cô gái đơn thuần.

Đến khi tỉnh lại, trên bàn đã có một chén canh hải sản, nóng hầm hập phát ra mùi hương thơm. La Phù vốn tưởng rằng là Hạ Vũ Tuyên mua, nhưng tiếp theo ngẩng đầu vừa thấy, tại phòng bếp một mảnh chiến đấu vừa xảy ra, cô mới tin rằng cái này quả thật là anh làm.

“Lạnh sẽ ăn không ngon, còn nóng em nên ăn đi.” Anh thay cô thổi cho nguội, muốn nhìn thấy cô ăn lúc này. Cuối cùng anh hiểu được tâm tình người làm cơm, chính là hy vọng đối phương tận tình hưởng dụng, tốt nhất một chút cũng không còn sót lại.

Cảm giác này rất giống là yêu, trả giá cho những lúc làm này là chờ đợi đối phương hoàn toàn tiếp nhận. Trăm ngàn lần đừng chọn ghét bỏ, cầu xin toàn bộ đều ăn hết! Bởi vậy anh càng có thể hiểu, lúc cô nấu cơm cho anh ăn, đã dùng bao nhiêu thâm tình, bao nhiêu ôn như mới có thể hoàn thành..

Cô hoài nghi liếc anh một cái. “Anh làm sao biết làm?”

“Cũng không khó khăn.” Anh cởi tạp dề, xắn tay áo, trong lúc vô ý lộ ra vết thương trên tay, vết cắt, bị phỏng đều có, cô nhìn thấy thật là kinh tâm, còn anh lại làm ra vẻ không sao cả.

“Chờ một chút.” Cô mở ra ngăn kéo bên giường, lấy ra băng dán cá nhân, vì anh nhẹ nhàng dán lên ngón tay.

“Cám ơn em, La Phù.” Anh chỉ biết, thiện lương như cô, vẫn hiểu ý anh đau, cái này chứng tỏ cô còn có thể cảm động, cũng còn có thể yêu!

“Tiện tay mà thôi” cô cụp mắt, nói cho biết đó là lễ phép cơ bản, nói như thế nào cũng không thể nhìn như không thấy.

Anh không đành lòng, không dám cầu điều gì, dù sao thương tổn vẫn tồn tại, ít nhất đợi cho không hề rỉ máu, thậm chí vảy kết bóc ra, mà anh chỉ có thể yên lặng chờ đợi.

“Em thử xem hương vị thế nào? Nếu không hợp khẩu vị, anh đi làm lại.”

Chần chờ một lát, cô cầm lấy thìa ăn một muỗng, lại thiếu chút nữa phải nhổ ra. Ông trời, sao lại ngọt? Quả nhiên anh ngay cả đường và muối cũng không phân biệt được, tuy rằng thức ăn đều nấu chín, nhưng tôm ngọt bóc vỏ, hoa xào ngọt, canh cũng ngọt, ăn như thế nào đây.

Hạ Vũ Tuyên nhìn cô ăn hết một chén mới buông, trong lòng thở phào, quả nhiên nước tới chân mới tìm tới Thái phu nhân học nấu, cuối cùng không có uổng phí công phu.