có vài phần giống Cơ Nỗ Lí Duy, đều có hai tròng mắt màu đen thâm trầm, không có sắc thái biến hóa, cùng với ngữ điệu trầm thấp.
Có lẽ là vì như thế, nên cô mới có ấn tượng khắc sâu như vậy. Không chỉ là lâu ngày sinh tình, thậm chí có thể nói vừa thấy đã chung tình. [ nhất kiến chung tình'>
“ Thần tượng?” trong từ điển của Hạ Vũ Tuyên không có tồn tại hai chữ này, người duy nhất anh ta thần tượng là chính mình, người bạn duy nhất khẳng định là Thạch Tĩnh Lam, những người khác trong mắt anh cũng không giá trị để nhắc tới.
“ Uhm!” cầm lấy khung hình, thực tự nhiên bỏ vào hành lý. Nghĩ rằng có lẽ có thể có bức ảnh của hai người, nếu có cơ hội chụp ảnh phải chụp chung mới được.
Động tác của cô đã chọc giận anh, cô ta tự nhiên còn muốn mang ảnh chụp người này theo, cùng với anh cùng nhau làm “thí nghiệm tình yêu” !
Anh bực mình, giật lấy, tìm kiếm thùng rác “ Đem thứ này bỏ đi”
“ Vì sao?” cô trợn to mắt, mặc dù không rõ hành động của anh. Nhưng cũng sẽ không có ý phản kháng, cô đã có thói quen làm theo lời của anh.
“ Em không cần có thần tượng.” anh không thích cô chú ý tới bất kỳ người nào khác nữa.
“ Anh ta chính là ngôi sao, đối với em không có ý nghĩa gì!” Cô nhẹ nhàng giải thích, phỏng đoán hay là anh đang ghen? Cô không thể xác định, bởi vì chuyện này thật vô lý, anh ấy không có khả năng ngây thơ như vậy. Chuyện này đâu có giống như thiên tài học giả nổi danh quốc tế đâu?
“ Một khi đã như vậy, càng không có lý do gì giữ lại “ Anh mở ra khung hình, lấy ảnh ra, lướt mắt nhìn qua. Nhanh chóng xé bỏ….
Quả thực cô không thể tin được vào hai mắt của mình. Người này quả nhiên đang ghen, có lẽ chính anh cũng không phát hiện. Lại biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn! Kỳ diệu là, biểu hiện của anh làm cho cô vô cùng vui vẻ. Đúng vậy, cô không cần thần tượng, cô chỉ cần anh, nhưng không biết anh có nghĩ giống cô không?
Sau khi xé bỏ ảnh chụp, ném thẳng vào thùng rác, cảm thấy sảng khoái rất nhiều. Cho dù hành động của anh là không tự giác, nhưng cũng chứng minh tình cảm của hai người đã có. Tuyệt nhiên anh không cho người ta hơn anh một bước, cho dù là người xa lạ cũng không được.
Chuyện tới hôm nay, cái gì thí nghiệm thật hay chỉ là thí nghiệm. Tựa hồ đã không còn tồn tại trong đầu của anh ta, bây giờ chỉ còn lại ma lực của tình yêu – luyến ái.
“ Lại đây.” Anh nhìn cô, dang mở ra hai tay, mệnh lệnh tuyên bố.
Mà cô rất thích ý nghe lệnh, để mặc cho anh ôm ấp, mặc anh hôn, ham muốn, ân ái, cô tin tưởng tại một khắc này, cô đã được yêu.
Những ngày bình thường đi qua, khi vượt qua cơn sóng dữ thủy triều, những người yêu nhau chỉ nhìn thấy đối phương mà thôi, và quên đi còn có thế giới ở bên ngoài đang xoay chuyển.
Sáng sớm, La Phù đang chuẩn bị bữa sáng. Hôm nay cô phải làm rau dưa sa, hoa quả ưu cách, phối hợp cùng với cơm ngũ cốc, cùng canh hầm. Toàn những món truyền thống, hoàn toàn không có khả năng có trong sách dạy nấu ăn. Mà nay có thể bưng lên bàn còn có thể chuẩn bị ăn, là một đoạn không thể tính được, một con đường dài.
Hạ Vũ Tuyên đứng ở phía sau cô, không thể giúp làm gì hết. Lại không muốn rời đi, cô cũng thích anh đứng nhìn cô, cho dù không nói một lời nhưng đều rất ngọt ngào.
Đột nhiên, anh nói một câu: “ Đúng rồi, hôm nay anh không đi học viện, đưa anh đến một khách sạn hơi xa.”
“ Gì?” sau khi cô nghe xong, có chút ngây ngốc, sao phải tới khác sạn hoa lệ, rất khó có khi cùng anh ở chung một chỗ, anh đi tới chỗ này làm cái gì?
Lời nói kế tiếp làm cho cô càng giật mình. “Anh có một người bạn ở xa tới, đang ở khách sạn chờ anh?”
“ Bạn của anh?” Lời anh nói ra đặc biệt, đột ngột, như vậy anh cá tính quái gở, cũng sẽ có bằng hữu sao? Cô nghĩ rằng thế giới của anh cũng chỉ có cô, hóa ra anh không như cô tưởng tượng, rất cô độc?
“ Là bạn thân nhất, tốt nhất của anh” Anh gật đầu.
Bạn tốt nhất ? Là nam hay là nữ? Là dạng quan hệ gì? Cô có rất nhiều vấn đề, lại nghẹn không thể hỏi không thể tra.
“ Em biết rồi.” Cô chỉ có thể trả lời như vậy.
Trên đường, lái xe, hai người yên lặng không nói gì. Tựa hồ anh đang trầm tư cái gì. Cô cũng không dám hỏi nhiều, ngoài việc hai người đã có quan hệ da thịt, ngoài việc có danh nghĩa là bạn gái anh, anh vẫn ở trên tại tinh cầu của anh. Ngẫu nhiên làm cho cô buông xuống, nhưng ở những thời gian ở bên nhau, anh vẫn là khóa cánh cửa của bản thân mình lại.
Khi bọn họ đi vào khách sạn lớn, trước mắt là kim bích huy hoàng, giống như tòa thành trong đồng thoại. La Phù lại càng cảm thấy tâm tình cực kỳ trầm trọng, bên trong không biết là như thế nào “ bạn tốt” đang đợi anh? Ở chỗ này ngoài nói chuyện phiếm, ăn cơm, còn có thể ở lại phòng xa hoa......
Không! Cô gạt bỏ suy nghĩ của mình, chuyện này nếu là thật thì đáng buồn. Cô không muốn để cho ghen tị tràn ngập trong óc, cô