i vào một cái đường nhỏ, không bao lâu liền phát hiện một nghĩa trang công cộng, thoạt nhìn có chút lịch sử đã lâu, nhưng duy trì như chỉnh tề lịch sự tao nhã, không đến nỗi núi hoang cỏ dại sinh sôi.
“Chính là mộ này.” La Phù đi đầu, đi đến một tòa nho nhỏ, chớp mắt thấy phần mộ, theo kia mơ hồ chữ viết vẫn nhìn ra được khắc chữ-- Hạ Khải Nhân, Hạ Anh Tử, sinh vì chim liền cánh, tử vì tình vợ chồng”
Khóe mắt La Phù chút nóng, kiên định cỡ nào chân thành tha thiết tình yêu!
Theo tin tức cô biết được, Tiên sinh Hạ Khải Nhân là người Đài Loan, Hạ Anh Tử nữ sĩ là người Nhật Bản, vốn tên là Quán Dã Anh Tử, đã theo họ chồng sửa lại Hạ Anh Tử, lúc trước hai người kết hôn tạo nên một trận mưa gió, nhưng mà hiện tại xem ra, mưa gió đều qua, bọn họ đã được đến vĩnh viễn có một kết cục.
Hạ Vũ Tuyên đi đến trước mộ, buông hoa xuống, ánh mắt anh thật sầu não, môi hé mở là lại không có nói gì.
Từ nhỏ anh bị cha mẹ vứt bỏ như loại kém phẩm, bởi vì từ nhỏ anh là đứa trẻ ngốc, không bằng bọn họ mong muốn một anh tài cao ngút như vậy, khoa học gia không thể dễ dàng tha thứ cho thử nghiệm của mình bị thất bại, cho dù đó là con của mình.
Bọn họ không nghĩ sẽ nhìn nhận anh, lúc nào cũng nhắc nhở bọn họ sinh ra một đứa vô dụng, phế vật. Cho nên đưa anh lưu đày đến lão gia ở Hoa Liên.
May mắn là, ông ngoại và bà ngoại, không những giữ mà còn tiếp nhận anh, không bắt ép anh học bài, không buộc anh cùng đứa trẻ khác chơi cùng, cho anh không gian tự nhiên ở trời đất này tìm được sự yên tĩnh, có lẽ bởi vậy mà trí tuệ anh càng ngày càng phát triển, ngày xuất ngoại đột nhiên lại tăng mạnh, trở thành thiên tài mọi người hâm mộ.
Năm đó, vụ tai nạn xe tới rất đột ngột, anh còn không biết cái gì gọi là chết. Thậm chí còn không kịp chảy nước mắt. Ngay ngày hôm sau, anh đã bị cha mẹ mang đi rời bỏ nơi này, không thể tham dự tang lễ ông ngoại và bà ngoại, càng không thể dâng hương, tặng hoa cho họ.
Thời gian mười bốn năm giống như chưa từng có, anh lại biến thành đứa trẻ con, tình cảm nuôi dưỡng kia bị cắt đứt, không thể biểu đạt được tang thương đau lòng, nhưng giờ phút này hoàn toàn hướng vào người anh, bi thương song triều rất mãnh liệt, nháy mắt anh đã bị nhấn chìm, không biết đang ở nơi nào.
La Phù nghĩ rằng mình hẳn là nên tránh ra, đây là thời khắc riêng tư, anh cũng đang dùng trí nhớ và người dưới kia nói chuyện, không phải ngôn ngữ có thể nói hết, chỉ có thể để tâm linh hòa hợp.
Nhưng mà cô không đi ra, không biết có thế lực nào đó giữ cô lại, khiến cô đứng ở một bên yên lặng, chăm chú nhìn bức họa đang trước mặt này.
Thật lâu sau, Hạ Vũ Tuyên mới chậm rãi đứng lên, cả người bỗng nhiên nghiêng ngả một chút, có thể là do huyết áp thấp, cũng có thể quá kích động trong lòng, khiến anh ngay cả khí lực đều không có.
Cô không nghĩ ngợi, liền tiến lên, giữ cánh tay anh, cho anh tựa vào bên vai mình, cho dù anh so với cao hơn cô rất nhiều, nhưng vào giây phút này cô tin tưởng anh cần cô.
Hạ Vũ Tuyên vẫn chưa cự tuyệt chuyện cô tiến đến gần, trái lại anh giống người bệnh suy yếu, cô là chỗ dựa duy nhất, hai người có điểm khó khăn vì cô phải giữ người to lớn tiêu sái này.
“ Ngài có khỏe không?” Cô lấy ra khăn tay, nhẹ nhàng lau mồ hôi lạnh trên trán anh, xem sắc mặt tái nhợt, giống lúc người ta té xỉu.
Anh nhắm hai mắt, tiếp tục hít sâu, cảm giác được tay nhỏ bẻ cô đụng vào, vốn là anh không cho ai đụng vào anh, lúc này lại vô lực cũng ko muốn tránh đi.
Sau đó, anh khôi phục tinh thần, mở mắt tựa sương mù, nhìn thái độ cô quan tâm, ngửi được mùi hoa lài phát ra – nháy mắt giới tuyến phòng hộ bị hòa tan, anh đã quên chính mình là chán ghét người đến gần.
“Choáng váng đầu sao? Em giúp ngài mát xa một chút được không?”
Nhìn anh im lặng không nói lời nào, cô hiểu như ngầm đồng ý, cố lấy dũng khí, hai tay theo cái trán của anh, cổ đến bả vai, nhẹ nhàng chậm chạp ấn ấn, làm cho anh trầm tĩnh lại.
Nhớ rõ trước đây, nhóm nữ tu sĩ chính là như vậy trấn an cô, lúc cô nằm thấy ác mộng, có thể bình tĩnh trở lại, không biết đối với anh có tác dụng không?
Anh cứng ngắc một lát, dù sao chưa bao giờ có người đối xử với anh như thế, có lẽ nơi này là nghĩa địa khá trầm tĩnh, có lẽ đây là không khí kỳ diệu, anh không có kháng cự, yên lặng chịu đựng một lát, không bao lâu, anh phát hiện cũng không khó chịu, ngược lại còn thoải mái.
“ Như vậy có thể chứ?” Bởi vì cơ thế anh gồng lên, cô phải dùng lực nhiều hơn.
Anh không gật đầu cũng không lắc đầu, chính là dùng đôi tròng mắt nhìn cô, giống như con thú bị thương, yên lặng không nói gì, chỉ có ánh mắt có thể nói.
Cô bị anh nhìn làm đỏ mặt, cúi xuống ánh mắt tiếp tục thay anh mát xa, cảm giác anh hô hấp chậm rãi bằng phẳng, thân thể cũng không còn cứng ngắc.
“Em đưa ngài về nhà đi!” Cô thấy anh như thế này không nên quay lại làm việc, hẳn là nên nghỉ ngơi.
Anh không có ý kiến, cô rời khỏi người anh, chậm rãi đi đến bên cạnh xe, trước khi đi, anh lại nhìn này phiến rừng cây, liếc mắt một cái, không nói gì như nói lời từ biệt .
“Ông ngoại bà ngoại, con tin tưởng các người đang hạnh phúc, trư