Thế tử làm sáng tỏ.” – Nói xong, nàng lao đảo,
yếu ớt ngã vào trong ngực hắn.
Mặc Lan chán ghét đẩy nàng ta ra, mặc cho nàng ta ngã trên mặt đất.
Ngọc Hà không dám tin Mặc Lan trước kia từng cưng chiều nàng hết thảy sẽ đối xử với nàng nhẫn tâm như thế, nàng cảm thấy vừa kinh ngạc vừa khó chịu.
Hắn rũ mắt xuống nhìn nàng, chậm rãi nói – “Ngươi nói lại một lần nữa,
người đã cứu ta ra khỏi hầm băng năm đó, thật sự là ngươi sao?”
Hắn bỗng nhiên hỏi như vậy, khiến trong lòng Ngọc Hà giật mình, chẳng lẽ
hắn đã biết chuyện nàng lừa hắn? Nhưng nàng vẫn cố giữ
bình tĩnh, trả lời một cách chắc chắn – “Dĩ nhiên là Ngọc Hà.”
“Vậy ngươi nói xem, hôm đó ta mặc áo màu gì.”
“Hôm đó……hôm đó quá vội vàng, Ngọc Hà không nhìn rõ.”
Mặc Lan đưa ra ngón tay dài nâng cằm nàng, khẩu khí lạnh như băng – “Là
không thấy rõ, hay là căn bản ngươi chưa từng nhìn thấy ta?”
Trong mắt nàng toát ra vẻ kinh hoàng, chẳng lẽ hắn đã biết chính xác rằng nàng lừa hắn.
Nhưng ngay cả như thế, nàng vẫn chết không chịu thừa nhận - “Thật sự là Ngọc
Hà không nhìn rõ, Thế tử sẽ không bởi vì vậy mà cho rằng Ngọc Hà nói dối chứ?”
Hắn chợt nở nụ cười, thế nhưng trong tươi cười lại có lạnh lẽo khiến nàng run như cầy sấy.
“Lá gan của ngươi cũng thật là lớn.” – Nói xong câu này, hắn cũng không thèm liếc nhìn nàng nữa, phất tay áo rời đi.
Hiện giờ chưa phải là lúc trừng trị nàng ta, hắn chỉ muốn dọa nàng một chút, để cho nàng phải kinh hoàng, nghi thần nghi quỷ sống qua ngày, chờ xử
lý xong chuyện của mẹ con Trần thị, hắn sẽ quay lại giải quyết chuyện
nàng ta.
Sau khi hắn đi, Ngọc Hà được tỳ nữ đỡ lên, bỗng nhiên
một cơn gió nhẹ thổi qua mặt, Ngọc Hà không nhịn được rùng mình một cái, sống lưng chợt lạnh toát.
Lòng nàng có chút rối loạn, trong lúc
nhất thời không biết nên làm cái gì bây giờ, ngay sau đó nghĩ đến một
chuyện, nàng vội vã chạy về viện của mình, phân phó thị
tỳ - “Ngươi đi bảo phòng bếp làm một phần bánh mè mang tới.”
Giao phó xong nàng liền trốn vào trong phòng, nhấc bút viết lên giấy hoa
tiên, giấu vào trong một viên thuốc sáp, cất trong ống tay áo.
Đợi bánh mè được mang tới, nàng vội vàng ăn hai khối, rồi trốn tránh tỳ nữ, giấu viên thuốc sáp dưới giỏ thức ăn, sai tỳ nữ đưa về phòng bếp.
Đây là ám hiệu liên lạc giữa nàng và ân nhân, một khi có chuyện, liền viết
thư giấu ở phía dưới giỏ thức ăn mà phòng bếp mang tới, đợi sau khi tỳ
nữ mang đến phòng bếp, sẽ có người âm thầm mang viên thuốc sáp đi, khi
trở về sẽ lén lút đưa tin cho nàng.
Ân nhân ẩn thân phía sau màn chỉ điểm cho nàng, hai người không cần gặp mặt, salemsmalldđlqđ tránh cho người khác hoài nghi.
Đây cũng chính là nguyên nhân khiến Mặc Lan chậm trễ không tra ra được kẻ đồng lõa với nàng.
Trong lúc đợi hồi âm, Ngọc Hà tâm thần không yên đi qua đi lại ở trong phòng.
Tận đến bữa cơm tối, nàng lặng lẽ lấy ra viên thuốc dưới giỏ thức ăn giấu
vào ống tay áo, đợi dùng xong bữa tối, khi nàng về phòng, mới mở viên
thuốc ra lấy thư bên trong, trong thư chỉ vẻn vẹn mấy chữ.
“Án binh bất động, yên lặng theo dõi biến hóa.”
--- ------ ----
“Lại đây, mở ra xem đi.” – Trở lại phòng, Mặc Lan đưa chiếc giỏ cho Dung Tri Hạ, trên khuôn mặt tuấn mĩ lộ ra nụ cười cưng chiều.
“Đây là cái gì?” – Trông thấy nụ cười lấy lòng trên gương mặt hắn, Dung Tri Hạ hồ
nghi nhận lấy giỏ, vén nắp lên, đợi sau khi thấy rõ, nàng giật mình mở
to mắt, hóa ra ở bên trong là một chú chó nhỏ màu trắng, đang mở đôi mắt tròn đen bóng, chớp chớp nhìn nàng, bộ dáng kia vừa vô tội vừa đáng
yêu, trong phút chốc khiến lòng nàng bị hòa tan.
Hắn không quên chú ý đến vẻ mặt vừa mừng vừa sợ của nàng, nụ cười nơi khóe miệng lại sâu thêm mấy phần – “Thích không?”
“Đây là………cho ta sao?” – Thấy con chó nhỏ nhấc móng vuốt lên mép giỏ, chóp
mũi ẩm ướt ngửi tay nàng, nàng không nhịn được ôm lấy nó, yêu thích vuốt ve không buông tay bộ lông mềm mịn trắng bông.
Mặc Lan gật đầu
một cái, cười nói – “Ta thấy con chó này đáng yêu, nên đặc biệt mang về
tặng nàng.” – Thấy nàng ôm con chó con vào ngực cưng chiều thương yêu,
hắn hơi nheo mắt lại, lạnh lùng liếc con chó kia một cái.
salemsmalldđlqđ
Hắn chợt có chút ghen tỵ khi nó thoải mái vùi
trong ngực nàng, đến bây giờ hắn cũng chưa có cơ hội hưởng thụ cảm giác
được nàng ôm trong ngực, thật là tiện nghi cho súc sinh kia mà. Nhưng mà thật may là khi mang về hắn đã kiểm tra, đây là con chó cái.
Chú chó nhỏ dường như cảm nhận được ánh mắt bất thiện của hắn, kêu ư ử trong ngực Dung Tri Hạ, càng vùi sâu vào ngực nàng hơn.
Thấy chú chó thân thiết với mình như thế, Dung Tri Hạ càng yêu mến nó thêm mấy phần, nhẹ nhàng cọ mặt vào nó.
“Nếu nàng thích, thì đặt cho nó một cái tên đi.” – Mắt hắn không chớp, nhìn
chăm chú vào vẻ mặt dịu dàng thương yêu cưng chiều của nàng, ngón tay
giật giật, khắc chế dục vọng muốn ôm nàng vào ngực.
Dung Tri Hạ hơi ngẩn ra, nàng nhớ tới kiếp trước, hắn cũng từng tặng một con chó trắng cho Ngọc Hà.
Về sau có một hôm, con chó nhỏ ấy lại chạy tới chỗ của nàng, nàng thấy nó
dễ thương, không nhịn được chơi với nó một lúc,
