Old school Easter eggs.
Thế Thân

Thế Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213952

Bình chọn: 10.00/10/1395 lượt.

t cục là làm sao vậy?" Nàng

dìu Liễu Vận Ngưng, sốt ruột hỏi, Liễu Vận Ngưng không đáp, chỉ lắc đầu, nỗi mệt mỏi trào dâng từ tận đáy lòng.

Lưu Dục sốt ruột đến mức muốn khóc.

—- Chủ tử như vậy thật sự khiến nàng hoảng sợ.

Nàng quay qua nhìn thiếu niên tóc bạc: "Rốt cuộc người đã nói gì với chủ tử mà khiến người trở nên như vậy."

Thiếu niên tóc bạc không đáp, nỗi đau thoáng hiện trong mắt y, lẳng lặng tiến đến, ôm Liễu Vận Ngưng vào lòng: "Đồ đệ ngốc ạ, sao ta lại có một đồ đệ ngốc như con kia chứ?"

Dùng mắt bảo Lưu Dục hãy lui ra, Lưu Dục

không cam tâm nhưng thấy Liễu Vận Ngưng tin tưởng thiếu niên tóc bạc đến vậy, dù có lo lắng nhưng vẫn lui ra.

"Được rồi, có gì muốn nói thì cứ nói ra đi." Y khẽ thở dài.

"Sư phụ......" Nàng vùi mặt vào lòng y, giọng nói run rẩy vang lên: "Sau

này chàng sẽ không bao giờ nhớ ra những chuyện trước kia nữa phải

không?"

Thiếu niên tóc bạc vỗ vai nàng: "Không đâu, y chỉ không nhớ những chuyện đã trải qua cùng con mà thôi."

"Cũng không nhớ đến con nữa? Có phải hay không?"

"Đúng là như vậy!"

"Chàng không nhớ đến con nữa? Có phải hay không!"

"Đúng!"

"Dù con chết rồi, chàng cũng không nhớ ra, không nhớ ra con, có phải hay không?"

"Ừ!"

"......"

Im lặng một lúc lâu, nàng cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt mê mang hướng ra ngoài cửa sổ: "Vậy thì tốt rồi."

Chỉ cần chàng không còn nhớ đến nữa, không còn nhớ đến nữa—-

Vậy thì y sẽ không lại đến quấy rầy nàng chứ?

Vậy thì khi nàng chết đi, y sẽ không lại đau lòng chứ?

Vậy thì y sẽ quay về tiếp tục làm vị Đế Vương cao cao tại thượng của một quốc gia mà ai ai cũng đều biết chứ?

Dáng người cô đơn không nói nổi thành lời đó luôn khắc sâu trong đầu, không

khắc nào biến mất, nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén nỗi đau

không ngừng tuôn trào: "Sư phụ, đa ta người!"

Lưu Dục nói nàng

nên làm theo những gì con tim mách bảo, bây giờ việc nàng muốn làm là

đẩy y đi thật xa, vì vậy, nàng không có sai, không có sai!

Nhưng

tại sao lòng của nàng lại đau đớn đến nỗi chỉ muốn chết ngay lập tức?

Tại sao lòng nàng không chút nào được vui? Tại sao trong lòng nàng chỉ

còn lại nỗi ân hận?

Thiếu niên tóc bạc khẽ thở dài: "Có phải bây giờ đã bắt đầu hối hận rồi không?"

Liễu Vận Ngưng cúi đầu, lắc đầu phủ nhận: "Không ạ......" Giọng nói nghẹn ngào.

"Không thì tốt!" Y không vạch trần lời nói dối của nàng, vỗ vai nàng: "Dù bây giờ có hối hận cũng đã muộn rồi......"

"......"

Trong căn phòng yên ắng, thiếu niên tóc bạc ôm lấy nàng, rất lâu rất lâu sau, y thấy vai mình ươn ướt.

"Đồ đệ ngốc—-"

Trong căn phòng yên ắng, thiếu niên tóc bạc ôm lấy nàng, rất lâu rất lâu sau, y thấy vai mình ươn ướt.

"Đồ đệ ngốc—-"

—- Tại sao trên đời lại có một người ngốc như nó vậy chứ?

"Rõ rang con thích y như vậy, tại sao còn muốn làm như thế?" Thiếu niên tóc bạc vuốt tóc nàng, khẽ hỏi.

"......"

Đáp lại y chỉ là sự im lặng.

"Con sợ y đau lòng hay sao?" Thiếu niên tóc bạc hỏi, mắt vẫn hướng nhìn người thanh niên đang lẳng lặng đứng ngoài cửa sổ kia.

"......"

Rất lâu rất lâu sau, lúc mà thiếu niên tóc bạc nghĩ rằng nàng sẽ không trả lời, nàng lại mở miệng, giọng trầm buồn mang theo cả sự nghẹn ngào: "Con chỉ hy vọng chàng sẽ không phải tiếp tục chịu đựng nữa."

"Tại sao?" Y biết rõ còn hỏi.

Im lặng một hồi, nàng mới nói: "Sự phụ, người hẳn rõ tình trạng của con nhất, không phải sao?"

"Ừ!" Lần đầu tiên, thiếu niên tóc bạc phải thừa nhận một chuyện khó khăn như vậy.

"Con đã không còn nhiều thời gian nữa rồi......" Nàng khẽ nói, buông mắt, giọng nói không kiềm được sự run rẩy.

—- Thật sự đã không còn nhiều thời gian nữa rồi.

Nhưng cho đến tận bây giờ, nàng mới biết mình còn rất nhiều chuyện chưa làm, còn rất nhiều chuyện muốn làm, còn có rất nhiều nuối tiếc nữa.

"Ta biết." Giọng thiếu niên tóc bạc khàn khàn, đầy nỗi tiếc thương: "Ta sẽ cứu con, Ngưng Nhi, ta sẽ cứu con mà!"

Liễu Vận Ngưng lắc đầu, ngẩng đầu nhìn y, đôi mắt ngập nước sáng trong như ánh sao trên trời, nhưng nỗi cay đắng trong mắt lại khiến người ta chỉ muốn khóc, lòng y quặn đau.

"Thật ra, cái kết quả này, đã tốt lắm, đã tốt lắm rồi." Nàng khẽ nói, ánh mắt mê mang.

"Thật sự con mệt mỏi lắm, mệt mỏi lắm rồi......" Vì vậy nàng chỉ muốn ngủ một giấc, một giấc thật dài, dù không bao giờ tỉnh lại nữa, cũng chẳng sao cả, bởi vì nàng thật sự rất mệt, mệt chết đi được.

"Sư phụ, người biết không? Cả cuộc đời con, khoảng thời gian hạnh phúc nhất, là tháng ngày hơn mười năm về trước."

Những lời này nàng chưa từng nói với ai, dù là Lưu Dục, cũng chưa từng. Nhưng nếu hôm nay nàng không nói ra, có lẽ sau này sẽ không còn cơ hội nữa.

Thiếu niên luôn thích vận đồ trắng, sự ấm áp đó, nụ cười đó của nhiều năm về trước nàng vẫn luôn khắc sâu trong đầu, chưa từng quên dù chỉ một khắc.

"Thật ra Hiên Viên Kỳ trước kia vốn không phải là một người lạnh lùng như vậy, lúc đó nụ cười của chàng vô cùng ấm áp......" Thỏ thẻ, nàng dần sống lại với những kỷ niệm xưa, không thể kiểm soát mình được nữa.

Thiếu niên tóc bạc im lặng nhìn nàng, không muốn cắt ngang dòng hồi ức của nàng.

Rất l