hâm mộ người gọt táo cho bệnh nhân đó nha.”
Hà Kỳ vui cười rạo rực tiếp tục cúi đầu gọt táo, vỏ quả táo một vòng lại một vòng rớt xuống, chiều rộng không đồng đều, nhưng kì diệu là không bị đứt đoạn.
Hà Mạn càng nhìn càng thêm phiền lòng, hai tay đem đẩy dĩa táo vừa gọt xuống đất
Lúc này Hà Kỳ không vui .
“Em làm gì đó!” Cô kêu ra tiếng, “Lần này chị thật vất vả…”
“Mất trí nhớ đã đủ giống phim thần tượng rồi, chị đừng làm em cảm thấy tồi tệ nữa được không?”
Hà Mạn vừa nói xong, đôi mắt lại đỏ. Hà Kỳ không hề lên tiếng, buông quả táo, đứng dậy ngồi vào bên người cô, nhẹ nhàng mà ôm cô.
“Chị, chị nói cho em biết đi, Tạ Vũ rốt cuộc vì sao không đến thăm em ? Anh ấy xảy ra chuyện gì? Có phải đang trách em hay không?”
Ánh mắt Hà Kỳ lóe lên, muốn nói lại thôi.
“Anh ấy trách em phải không, nếu em không quấy rối, bọn em vẫn tốt, cũng sẽ không xảy ra tai nạn xe…”
Hà Mạn nói được một nửa chính mình liền trở nên ngây ngẩn..
Trong lúc nằm viện, vô số lần cô đã hỏi về vết thương của Tạ Vũ, cũng vô số lần tự trách hành vi của mình, Hà Kỳ khuyên như thế nào cô cũng đều bỏ ngoài tai.
Nhưng đây là lần đầu tiên, Hà Mạn ngừng lại, nói với chính mình, những chuyện đó đều xảy ra vào năm năm trước.
Cô tuyệt vọng muốn níu kéo lại bãi biển năm năm trước đây, không muốn giống những người khác theo thời gian mà rời xa.
Thời gian không kéo cô đi, nó đã hoàn toàn quên lãng cô.
Mười ngày đầu, Hà Mạn từ trong bóng tối tỉnh lại.
Đợi cho ánh mắt chậm rãi thích ứng ánh sáng xung quanh, cô mới nhận thấy được mình đang ở trong bệnh viện. Lúc này, gương mặt quen thuộc đập vào mắt Hà Mạn.
Chị Hà Kỳ vui mừng hét to: “Cảm tạ ông trời! Em cuối cùng cũng tỉnh! Bác sĩ bác sĩ…”
Hà Kỳ một bên hô to bác sĩ, một bên chạy về phía cửa, chạy đến nửa đường mới nhớ đến đầu giường bệnh còn có nút để ấn gọi, vì thế lại đi vòng vèo trở về dùng sức ấn vài lần.
Hà Mạn cảm thấy đầu mình mờ mịt , chưa kịp phản ứng gì, đã bị một nhóm bác sĩ y tá vây lại.
Bác sĩ đứng một bên rọi đèn pin kiểm tra đồng tử của Hà Mạn, sau đó hỏi nàng một số vấn đề
Bác sĩ: “Xin hỏi, cô tên là gì?”
Hà Mạn không để ý người nào, đầu óc của cô thật hỗn độn, xương sọ có chút đau đau, huyệt thái dương cũng giật giật. Là vì tối hôm qua uống nhiều rượu vang sao? Nhưng vì sao chị lại ở chỗ này? Đúng rồi, là tai nạn xe ! Tạ Vũ đâu? Tạ Vũ có khỏe không?
Giọng nói cô khàn khàn mở miệng liền hỏi: “Tạ Vũ đâu?”
Không có ai trả lời. Chỉ có chị Hà Kỳ trên mặt hiện ra một tia kinh ngạc.
Hà Mạn muốn nhìn giường ngủ phía bên cạnh, nhưng lại không thấy rõ lắm. Lúc này bác sĩ dùng âm lượng lớn hơn để hỏi: “Xin chào, cô có nhớ rõ mình tên là gì không?”
Hà Mạn lấy lại tinh thần, nhẹ giọng đáp: “Hà Mạn.”
Bác sĩ ngay sau đó hỏi: ” Cô có nhớ tại sao mình lại ở bệnh viện không?”
Hà Mạn chần chờ một chút, những hình ảnh chắp nối từ từ hiện lên: bể bơi , tiệc tối thịt nướng, bay trên khinh khí cầu, trời đầy sao, đường ven biển dài thật dài… Hình ảnh cuối cùng nhanh chóng hiện lên là đường bờ biển với ánh trăng.
Nước mắt Hà Mạn tràn mi.
“Chị , Tạ Vũ, Tạ Vũ anh ấy không có việc gì chứ? ! Chị, Tạ Vũ đâu?”
Hà Kỳ sửng sốt một chút, nhất thời không nói chuyện. Hà Mạn đều nhanh vội muốn chết, nhưng sức lực lại không có. Cô cứ tưởng giọng nói mình lớn lắm, nhưng phát ra chỉ là vài âm thanh mỏng manh: “Tạ Vũ! Chị , Tạ Vũ làm sao vậy? Chị đừng giấu em, anh ấy ở đâu?”
Hà Mạn không thể khống chế nước mắt như bình thường được, trái tim ở lồng ngực đập thình thịch, dự cảm không tốt làm môi cô run run.
Nếu chị đã đến đây, tai nạn xe nhất định rất nghiêm trọng ? Tạ Vũ sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Hà Mạn mở to hai mắt, lại chỉ có thể ngã vào trong lòng Hà Kỳ không ngừng rơi nước mắt.
“Khi gặp chuyện đó, cô và chồng cô cùng ở một chỗ?”
Bác sĩ nhẹ nhàng đưa ra nghi vấn này , trong đầu Hà Mạn nổ “Oanh” một tiếng.
Như thế nào? Chẳng lẽ Tạ Vũ lại mất tích ?
Cô giãy khỏi Hà Kỳ, suy yếu lôi kéo tay bác sĩ nói: “Đúng vậy! Chúng tôi cùng ngồi trên xe máy, không cẩn thận đụng vào một thân cây… Người khác đâu? Không ai thấy anh ấy ư? Không thể nào! Chúng tôi chỉ đụng vào một thân cây thôi!”
Hà Mạn khóc lóc, chỉ cảm thấy đầu mình “ Phanh” một tiếng, bóng tối lại buông xuống.
Hà Mạn mơ mơ màng màng cảm giác được chính mình đang nằm trên giường đẩy, các bác sĩ đang tiến hành kiểm tra.Cô còn muốn tiếp tục hỏi về Tạ Vũ, mí mắt không hiểu sao cứ sụp xuống, chỉ có thể miễn cưỡng mở một chút, lập tức lại chìm vào bóng tối.
Bóng tối, giống đêm hôm đó trên biển, không hề có ánh trăng.
Thời điểm Hà Mạn lại tỉnh lại, phát hiện chỉ có chị ngồi bên cạnh.
Cô cảm thấy có điều gì đó không ổn, tự nói với chính mình, không thể lại ngất đi , muốn trấn định, sau đó hít sâu một hơi, đẩy nhẹ chị đang ngủ.
“Em tỉnh rồi ?” Hà Kỳ thật cao hứng, vừa muốn đi ấn chuông, lại bị Hà Mạn giữ chặt.
Ánh mắt Hà Mạn cầu xin làm cho chân tay Hà Kỳ có chút luống cuống.
“Hà Mạn, em đừng vội, em hãy nghe chị nói…”
“Chị nói trực tiếp với em đi, Tạ Vũ rốt cuộc làm sao vậy!” Hà Mạn cảm thấy tầm mắt mình lại mơ hồ , tất cả đều là nước mắt.