sao đêm’ đều rất thành công, đài chúng ta thời điểm này không theo kịp, bất kể đề tài là thị trường kinh tế, hay quan hệ lưỡng tính, độ chú ý người nghe đều không cao. Tôi khảo sát rất lâu, cảm thấy điều chúng ta cần là một người chủ trì tài năng. Diệp tiểu thư giọng rất tốt, có kinh nghiệm cuộc sống, lại chuyên nghiệp, biết đâu có thể hấp dẫn được người nghe, tôi rất hy vọng Diệp tiểu thư có thể thay đổi tình hình hiện nay.”
Lâu Dương tướng ăn cũng giống anh ta thật văn nhã, cơm là từng muỗng đưa vào trong miệng, ăn canh không phát ra một chút thanh âm. Ngồi dùng cơm với người đàn ông như vậy, Diệp Phong càng thêm đồng tình với Thôi Linh trưởng phòng.
Diệp Phong gian nan nuốt xuống một ngụm canh, “Giám đốc Lâu, thẳng thắn mà nói, tôi sau khi tốt nghiệp, chưa hề làm phát thanh viên, càng chưa bao giờ làm người chủ trì tiết mục. Hôm nay, tôi đến đây cũng chỉ muốn thử vận khí chút thôi, tự bản thân mình cũng không có nắm chắc. Đối với đề tài tình cảm, tôi có thể… sẽ làm giám đốc Lâu thất vọng.” Trong tình yêu, cô cũng là thủ hạ bại tướng, có tư cách gì đến chỉ đạo chuyện tình cảm của người khác? Những lời vừa rồi nói với Thôi Linh, chẳng qua nói mạnh miệng hả hê chút thôi.
“Tiết mục này là 1+1, còn có một vị chuyên gia tình cảm phối hợp với cô. Giọng nói của Diệp tiểu thư rất có sức cuốn hút, hơn nữa… tôi đối với sinh viên của Quảng viện có lòng tin. Diệp tiểu thư, tôi thấy cô rất quen?”
Nếu Lâu Dương trẻ hơn mười tuổi, nếu cô xinh đẹp như hoa, câu hỏi như vậy, cô sẽ nghĩ có ám muội hàm súc. Nhìn Lâu Dương vẻ mặt ôn hòa trưởng bối, cô nghiêm trọng khinh bỉ chính mình có tư tưởng ‘không tốt đẹp’, thành thành thật thật trả lời: “Tôi đến Bắc Kinh nhập học năm 2000, năm 2004 tốt nghiệp đi New Zealand, tôi… có thể bộ dạng rất đại chúng hoá!”
“Tốt nghiệp năm 2004, thành danh cũng không ít người, Hạ Dịch Dương, Hứa Mạn Mạn, còn có…” Lâu Dương phát giác Diệp Phong đột nhiên trầm mặc không nói, ánh mắt bối rối, ngưng lại. Nhưng anh vẫn thấy Diệp Phong quen quen, nhưng ở nơi nào gặp thì nhất thời không nghĩ ra.
Cơm nước xong, anh ta lại đưa cô đi thăm tầng lầu kế tiếp, ‘Đêm khuya khuynh tình’ được bố trí ở phòng thu thứ tám. Diệp Phong vuốt ve microphone, loa, vách kính cách âm… Nhẹ nhàng thở dài, lòng dâng lên một niềm xúc cảm đã lâu không có.
“Ngày mai đến đài hoàn thành thủ tục nhân sự, ngày kia có thể đi làm chứ?” Lâu Dương hỏi.
“Được.”
Lâu Dương bận việc đi trước, để thư ký tiễn cô xuống lầu. Ở trong thang máy, gặp được Thôi Linh. Cô mỉm cười chào, Thôi Linh lạnh lùng hừ một tiếng, sau đó hất cằm lên.
Diệp Phong không để ý, cô đoán cô được tuyển, nhất định là do ý của Lâu Dương.
Mưa vẫn chưa tạnh, cảnh tượng giống ngày cô rời khỏi Edinburgh. Cô dùng túi xách che đầu, chạy qua bên kia đường đón xe. Phát thanh Thành Đô cách căn hộ cô thuê không bao xa, ngồi xe buýt chỉ mất 5 phút. Lúc xem tivi thấy thông báo tuyển dụng, cô kích động đến độ nhảy dựng lên.
Một chiếc taxi dừng lại trước mặt cô, “Tiểu thư, đi đâu đây?” Lái xe quay đầu hỏi.
Cô rút ra khăn tay lau mặt, “Quảng viện Màn cửa sổ kéo kín mít, bên trong tối đen không khác gì nửa đêm. Diệp Phong nằm trên giường mở mắt ra, nhìn trần nhà, chợt hoang mang không biết mình đang ở đâu.
‘Rầm’, bên ngoài truyền đến tiếng đóng cửa thật lớn. Diệp Phong chậm rãi chống tay ngồi dậy, không cần nhìn đồng hồ cô cũng biết bây giờ nhất định là 4 giờ chiều.
Cô chuyển vào căn hộ này chưa đến một tháng, chỉ cần cô ở nhà, người đàn ông nhà bên cạnh luôn đúng giờ này ra ngoài. Bọn họ cũng chưa bao giờ đối mặt, nhưng trực giác cô mách bảo đó là một người đàn ông, hơn nữa còn độc thân.
Hôm kia, cô từ thang máy đi ra, nhìn thấy bên ngoài thang máy có dấu chân ướt cỡ hơn 40, trực giác của cô thực chuẩn. Phụ nữ dù cao tới đâu, chân cũng sẽ không lớn tới cỡ đó. Thời gian biểu của anh ta rất cố định, 4 giờ chiều ra cửa, 10 đến 11 giờ tối trở về. Anh ta không có bạn bè đến thăm, cũng không đưa bạn về nhà, lúc ở trong nhà, anh ta cũng rất im lặng. Có khi từ cửa vẳng ra một chút âm nhạc. Kỳ lạ, anh ta thích nghe dân ca, chính xác là dân ca vùng núi cao, khi cao vút, lúc nhẹ nhàng uyển chuyển, thêm cuồng nhiệt cảm xúc.
Diệp Phong cảm thấy hứng thú, cô đoán anh ta làm nghề gì. Tác gia? Hay IT? Nghệ nhân? Cô có khuynh hướng muốn anh ta làm IT, tác gia cùng nghệ nhân tính cách sẽ không thế, cũng sẽ không đúng giờ.
Ngáp dài, kéo ra màn cửa sổ, mặt trời không còn chút chói chang, bầu trời nhợt nhạ nhìn liền ủ rủ. Hôm nay là ngày đầu tiên Diệp Phong đi làm, trước 11 đến radio, bây giờ còn cách khoảng 7 tiếng nữa, cô dậy sớm.
Ngày hôm qua đến radio làm thủ tục, Thôi Linh gọi cô vào văn phòng, nói cô chỉ là thử việc, chưa được tuyển chính thức. Ba tháng sau, nếu thính giả phản ứng tốt, cô mới được ký kết hợp đồng. Cô hiểu quy luật, làm gì có bữa tiệc nào ăn mà không phải trả tiền.
Ở radio có vài tiết mục được thu âm trước, đến giờ phát lại, còn có mấy người biên tập chuyên viết bản thảo, ý tưởng. Mà tiết mục tình cảm cần người nghe trực tiếp tham gia, chỉ có thể thu trực tiếp. Ngư
