.
Có lẽ tối về thử nói
chuyện với bọn nhỏ.
Tương Nhược Lan còn chưa
kịp nói chuyện với bọn nhỏ, đêm đó, Cận Thiệu Khang đưa bọn nhỏ trở về, nói với
Tử San muốn gặp Tương Nhược Lan, có việc muốn thương lượng với nàng.
Tử San chuyển lời cho
Tương Nhược Lan, Tương Nhược Lan thầm nghĩ hắn muốn gặp mình hẳn cũng là vì
chuyện sinh nhật của bọn nhỏ.
Nàng vốn phiền não vì
chuyện này, nghĩ thương lượng cùng hắn cũng tốt nên bảo Tử San mời hắn vào
Tương Nhược Lan thay quần
áo đi ra, thấy Cận Thiệu Khang đang đứng trong đại sảnh, đánh giá cách bày
biện.
Nghe có tiếng động, Cận
Thiệu Khang quay đầu nhìn nàng thi lễ, sau đó cười nói:
- Trước
nghe Yên Nhiên nói phủ công chúa thanh u nhã trí, giờ thấy quả đúng như vậy
Tương Nhược Lan mời hắn
ngồi rồi ngồi xuống vị trí chính.
Tương Nhược Lan nhìn hắn,
một đoạn thời gian không gặp, thần sắc hắn dường như khá lên nhiều. Tương Nhược
Lan thật tình cười nói:
- Thân
thể Hầu gia đã hoàn toàn khỏe lại, thật đáng mừng.
Cận Thiệu Khang nhìn
nàng, hai mắt lấp lánh:
- Đều nhờ
công chúa, những gì công chúa làm cho tại hạ, tại hạ vĩnh viễn không quên
Tương Nhược Lan hơi chớp
mắt, một lát sau, nhìn về phía hắn:
- Hầu gia
đến đây chẳng biết có chuyện gì?
Cận Thiệu Khang thấy nàng
khéo léo chuyển đề tài thì cũng không tức giận, trả lời nàng:
- Gia mẫu
nói, bọn nhỏ hôm nay không vui, hỏi bọn chúng thì bọn chúng khóc. Sau mới biết,
thì ra bọn chúng muốn đi chơi sinh nhật cùng chúng ta…
Nói tới đây, Cận Thiệu
Khang ngừng lại, nhìn sắc mặt Tương Nhược Lan
Tương Nhược Lan nói:
- Chuyện
này ta biết, tối hôm qua bọn nhỏ có nói với ta, nhưng Hầu gia, ngươi cũng biết
đó, giờ chúng ta không tiện ra ngoài để người khác bàn tán, như vậy cũng không
tốt với bọn nhỏ.
Cận Thiệu Khang khó xử:
- Chuyện
đó ta cũng biết nhưng bọn trẻ còn nhỏ, việc này không thể nói rõ được, bọn
chúng chỉ thấy sinh nhật những đứa trẻ khác đều được phụ mẫu vui vẻ đi chơi
cùng. Bọn trẻ cho rằng chúng cũng có thê, nếu không có lý do để từ chối thì chỉ
sợ trong lòng bọn chúng sẽ khó chịu, cho rằng chúng ta không thương bọn trẻ.
Nói tới đây, hắn thở dài.
Những lời Cận Thiệu Khang
nói chạm đến chỗ đau của Tương Nhược Lan, sao nàng không biết những điều này.
- Chuyện
đó ta cũng biết, ta cũng không muốn để bọn trẻ thất vọng nhưng ta không nghĩ ra
cách nào khác.
Nói tới đây, nàng ngẩng
đầu nhìn về phía Cận Thiệu Khang:
- Chẳng
biết Hầu gia nghĩ sao?
Cận Thiệu Khang bưng chén
trà bên cạnh, hơi nhấp một ngụm, khẽ nhíu mi như đang suy nghĩ, một lát sau,
hắn buông chén trà, ngẩng đầu nhìn Tương Nhược Lan nói:
- Công
chúa, ta đã nghĩ ra một cách nhưng trước khi nói, ta muốn hỏi công chúa một
chuyện
Tương Nhược Lan vội vàng
nói:
- Hầu gia
cứ nói
Cận Thiệu Khang ngồi
thẳng dậy nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm:
- Công
chúa, nàng không muốn cùng ta đi với bọn trẻ thật sự chỉ là vì không muốn bị
người đồn thổi hay chỉ là vì không muốn ở cùng ta một chỗ?
Tương Nhược Lan không
nghĩ hắn lại hỏi thẳng thắn như thế, nàng không khỏi cúi đầu dưới ánh nhìn của
hắn:
- Đương
nhiên là không muốn bị lời ra tiếng vào. Miệng lưỡi người đời đáng sợ, đạo lý
này ta nghĩ Hầu gia còn hiểu hơn ta.
Mặt khác, nàng cũng không
muốn quá gần gũi với hắn, mỗi lần ở bên hắn nàng luôn có cảm giác nóng nảy, cảm
giác khó mà nắm bắt, nàng không thích cảm giác này
Đương nhiên cái này không
thể nói cho hắn.
Cận Thiệu Khang cười
cười, sự vui mừng ẩn hiện trong ánh mắt:
- Nếu
thực sự như thế thì ta có một cách vừa giúp bọn nhỏ vui vẻ mà cũng không khiến
người đời đàm tiếu
- Có cách
sao? Tương Nhược Lan nhìn hắn, ánh mắt nghi ngờ.
Cận Thiệu Khang hơi
nhướng mày, thần bí cười.
Rất nhanh đã tới sinh
nhật của bọn nhỏ.
Mới sáng sớm, bọn nhỏ đã
thức dậy líu líu lo lo, vô cùng hưng phấn. Tương Nhược Lan và Tử San mặc quần
áo cho bọn trẻ. Dù bây giờ có nhiều người hầu hạ nhưng chỉ cần có thời gian,
Tương Nhược Lan sẽ tự làm việc này.
Tử San mặc áo mới màu
xanh nhạt thêu con hổ cho Khánh ca nhi rồi nói vói Tương Nhược Lan:
- Cách
của Hầu gia là tốt nhất, nhìn bọn trẻ vui vẻ này
Tương Nhược Lan cũng mặc
quần áo y hệt cho Bác ca nhi, nghe Tử San nói thì hơi bĩu môi. Cách này nghe
thì không sai nhưng sao nàng cảm thấy là lạ
Thay quần áo rồi, ăn điểm
tâm xong, nha hoàn tới báo:
- Xe ngựa
đã đợi ở ngoài rồi
Tương Nhược Lan và Tử San
mang bọn nhỏ ra ngoài, nhìn thấy một chiếc xe ngựa lớn ở ngoài cửa.
Rèm cửa sổ xe vén lên một
góc, lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ của Cận Thiệu Khang:
- Còn không
mau lên xe. Hắn nhìn bọn họ cười nói.
Tử San tươi cười đỡ bọn
họ lên xe ngựa, Tương Nhược Lan nhìn xe ngựa có chút do dự, Cận Thiệu Khang vén
rèm cửa thúc giục:
- Nhanh
lên, xe ngựa dừng đã lâu sợ người để ý.
Bọn trẻ cũng gọi:
- Mẫu
thân, mau lên đi
Tương Nhược Lan nhìn Cận
Thiệu Khang ở cửa sổ xe một cái, Cận Thiệu Khang mỉm cươi với nàng, má lúm lại
ẩn hiện.
Tương Nhược Lan hơi mím
môi, đi lên xe ngựa
Trong xe hiển nhiên là đã
được thay đổi, tân trang lại, ghế dài bên trong bỏ đi,
