biết rõ là sai, tại sao còn muốn làm?
-
Chính là có đôi khi, rõ ràng biết là sai, nhưng vẫn muốn làm như thế.
Thái hậu nghe xong sửng
sốt một hồi, hai mắt nhìn về phía trước, lộ ra thần sắc mê mang. Một lát sau,
mới thở dài, nhẹ giọng nói:
-
Đúng là có lúc như thế…
Ra khỏi Từ trữ cung đi
tới cung hoàng hậu, hoàng hậu biết nàng hôm nay sẽ đến, sớm đã chờ ở đó.
Vừa thấy Tương Nhược Lan
đã sai hạ nhân lui xuống, đưa lễ vật đã chuẩn bị trước:
-
Đây là bộ trang sức bằng phỉ thúy do Minh Nguyệt quốc tiến cống, nghe nói bây
giờ chỉ còn một bộ này thôi. Bây giờ, bản cung tặng nó cho ngươi, xem như bản
cung cảm tạ ngươi.
Tương Nhược Lan nhìn bộ
trang sức đó, vòng tay lớn nhỏ mười chiếc, tỏa ra ánh sáng đẹp vô cùng vừa nhìn
đã biết giá trị không nhỏ. Thấy vậy, hai mắt Tương Nhược Lan sáng bừng nhưng
lập tức lại đẩy ra.
-
Nhược Lan là thật lòng yêu kính nương nương mới giúp nương nương chứ không phải
vì nương nương sẽ ban thưởng. Nương nương làm như vậy. Thật sự là làm cho Nhược
Lan thương tâm.
Nếu nhận thứ này, hoàng
hậu sẽ cảm giác được không còn nợ gì nàng, sau này có việc cầu thì cũng sẽ
không tận tâm.
Châu báu ngọc thạch làm
gì có người phụ nữ nào không thích, hơn nữa đây còn là cực phẩm. Hoàng hậu thấy
Tương Nhược Lan không chớp mắt đã đẩy về thì biết nàng không phải là kẻ tham
món lợi nhỏ mà thật tình muốn dựa vào mình! Người biết thời thế, bối cảnh xuất
thân tốt vừa có thể giúp mình, có chuyện gì mà lại không làm?
Tương Nhược Lan không
được sủng mọi người đều biết. Hoàng hậu biết nàng chẳng qua là cầu một chỗ để
che chở mà thôi, mà chuyện này với nàng cũng chỉ là nhấc tay chi lao.
Hoàng hậu cười nói:
-
Nhược Lan đã vậy, sau này bản cung sẽ coi ngươi là người của mình
Tương Nhược Lan nghe
xong, trong lòng biết sau này mình lại có thêm một ngọn núi để dựa.
Tiếp theo Tương Nhược Lan
giúp hoàng hậu xoa bóp xong, vừa trộn lòng trắng trứng gà với trân châu đắp mặt
cho hoàng hậu. Đang đợi mặt nạ khô, hoàng hậu có chút khó hiểu hỏi Tương Nhược
Lan
-
Nhược Lan, ngươi hiểu biết nhiều như vậy đáng lẽ An Viễn hầu sẽ thích chứ?
Tại sao lại bại trên tay
kẻ khác?
-
Vu thị và Hầu gia tình cảm thâm hậu, ta không thể so sánh…
Tương Nhược Lan suy nghĩ
một chút, cảm giác được hôm nay có lẽ là cơ hội tốt, tiện thể nói:
-
Trước kia là ta quá xúc động buộc Hoàng thượng tứ hôn, hôm nay ta đã có chút
hối hận….
Nàng nhìn hoàng hậu thử
dò xét:
-
Hoàng hậu, nếu ta thỉnh cầu Hoàng thượng, muốn hắn thu hồi thánh mệnh, giải trừ
hôn ước thì có được không?
Hoàng hậu thoáng ngồi
dậy, cho dù cả mặt đắp mặt nạ nhưng cũng có thể nhìn thấy sự kinh ngạc của
nàng.
-
Nhược Lan, ngươi nói thật sao! Lúc đầu ngươi trước mặt nhiều người ép Hoàng
thượng hạ chỉ, chuyện này vốn đã khiến triều đình nghị luận. Bây giờ ngươi lại
muốn cầu Hoàng thượng giải trừ hôn ước. Đừng nói Hoàng thượng kim khẩu ngọc
ngôn, không thể sửa đổi, hơn nữa, Hoàng thượng cũng không chịu nổi sự mất mặt
này đâu. Đến lúc đó người không may sẽ là ngươi. Nhược Lan, ngươi nên bỏ ý nghĩ
này đi.
Tương Nhược Lan bị hoàng
hậu nói như vậy khiến bị hù dọa, sẽ nghiêm trọng như thế? Xem ra thỉnh cầu
Hoàng thượng cho phép hòa ly là không được rồi, dù sao mạng nhỏ vẫn quan trọng
hơn….
Đang lúc Tương Nhược Lan
cúi đầu ủ rũ, lại nghe hoàng hậu nói:
-
Nhưng ta nhớ hình trước hình như có một lần hoàng đế thu hồi thánh chỉ…
Tương Nhược Lan nhất thời
vui vẻ.
- Thật vậy chăng? Là chuyện gì xảy ra?
-
Cụ thể là chuyện gì thì bản cung không nhớ kỹ. Nhưng bản cung nhớ, thần tử kia
là lập công lớn, Hoàng thượng ban thưởng phòng ốc, ruộng tốt nhưng hắn nhất
quyết cự tuyệt chỉ muốn hoàng đế thu hồi ý chỉ tứ hôn khi trước, sau đó hoàng
đế cũng thu hồi.
Hoàng hậu nói giống như
là trong đêm nhìn thấy ánh đèn, cho Tương Nhược Lan phương hướng.
Chỉ cần lập công lớn, thì
có thể thỉnh cầu hoàng đế thu hồi thánh chỉ?
Tuy lập công lớn rất gian
nan nhưng ít ra còn có hy vọng! Có lẽ mình không cần cả đời ở vậy trong Hầu phủ
Tương Nhược Lan cảm giác
được, đây tin tức tốt nhất gần đây.
-
Nhược Lan, nhưng bản cung vẫn khuyên ngươi, cho dù ngươi được giải trừ tứ hôn
thì sau này ngươi sẽ thế nào? Ngươi chỉ cần sinh hạ trưởng tử (con trưởng) thì
cho dù Vu thị được sủng cũng vẫn phải cung kính trước mặt ngươi.
Tương Nhược Lan mặt ngoài
vâng vâng dạ dạ trong lòng cũng không nghĩ như vậy.
Hoàng hậu là mẫu nghi
thiên hạ, thân là chính thất, lại có con trai, địa vị coi như là ổn trọng như
nàng có vui sướng? Hao hết tâm tư được vài ngày Hoàng thượng ân sủng đã cao
hứng đến đem những thứ quý trọng nhất tặng hết cho nàng.
Đây là giá trị của thân
phận đàn bà?
Vẫn quên đi thì hơn…
Trừ phi có thể có suy
nghĩ giống như những người phụ nữ ở đây, nhận mệnh, nếu không cả đời cũng không
thể vui vẻ.
Nhưng Tương Nhược Lan
chẳng biết cái gì là nhận mệnh, nàng chỉ biết là tính cách quyết định vận mệnh,
đường là dựa vào chính mình đi tới!
Chỉ cần có một tia hy
vọng, nàng không thể buông tha!
Đang nói, bên ngoài đột
nhiên truyền đến T