pha, đôi mắt trông mong nhìn Chu Dật.
Anh mở đèn trong nhà sáng choang, độ
sáng hơi chói mắt, Chu Dật đứng đó, gương mặt góc cạnh rõ ràng lần đầu tiên lộ
ra vẻ lạnh lùng.
Anh rót cho tôi cốc nước, sau đó vào thư
phòng, lúc đi ra trên tay cầm một phong thư mỏng.
Màu vàng bùn, chỗ phong thư mở ra có những
mảnh giấy vụn sắc nét, nhìn ra được người mở đã rất kích động.
Tôi giống như là bị chặn ở cổ, đấm mạnh
vào băng giá sâu ngàn trượng.
Khoé miệng Chu Dật chứa ý cười, ném
phong thư qua không trung, bay tới trên bàn trà.
Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, mềm mại hỏi
tôi: “Nhận ra rồi à?”
2.0p�=n-qPd imes New Roman";
mso-ansi-language:VI;mso-no-proof:yesLại bịa ra lời nói dối mẹ mắc chứng trầm
cảm như thế!
Hiện tại, tôi thật muốn lập tức lập tức
trong nháy mắt lao ra chọc thủng cổ họng hắn.
Chu Dật trầm mặc trong chốc lát, giọng
điệu cũng không hùng hổ doạ người như vừa rồi, trái lại thờ ơ hỏi: “Chứng trầm
cảm?”
“Không thể như vậy sao?”
Chu Dật lười biếng dựa vào sô pha, quan
sát Viên Trạch Khải, bỗng nhiên đổi đề tài: “Tháng sau được điều động lên Tổng
bộ?”
Viên Trạch Khải cười: “Nhờ có Giám đốc
Chu ngài cất nhắc và chỉ bảo.”
Chu Dật hé miệng cười: “Không dám nhận.”
Liền dừng vài giây “Chuyện của Trần Nghiên, tự ông xử lí công bằng, về phần
nguyên nhân gì đó…”
Không đợi Chu Dật nói xong, Viên Trạch
Khải đã đứng dậy: “Cảm tạ Giám đốc Chu chỉ điểm.”
Tôi ở sau cửa, lẳng lặng nhìn hết tất cả
chuyện này, tâm đã rơi xuống đáy cốc rồi.
Xem ra, tôi đoán thực sự không sai.
<� �qPd ư đã quyết định ra nước
ngoài.
Tôi từng ngây thơ cho rằng trái đất là
hình tròn, mặc kệ mọi người xa nhau bao lâu, luôn luôn sẽ lại một lần nữa tụ họp
cùng nhau.
Nhưng rất nhiều năm sau mới biết được, mỗi
người mỗi việc, bỏ lỡ thì không còn cơ hội gặp nhau nữa, để lại cho chính mình,
chỉ là sự gặp lại trong giấc mơ và những tấm hình đã ố vàng.
Đây là sự tàn khốc của xã hội, cũng là sự
vô tình của cuộc sống ư?
Cuối cùng, ngày thứ hai cũng đến, tôi
nhân lúc kiểm tra sức khoẻ mắt chuồn ra cửa sau, chạy xuống lầu tới lớp học của
Lý Đông Lâm, đứng sau cửa nhìn vào trong. Đột nhiên phát hiện ra, luôn là Lý
Đông Lâm lên lầu tìm tôi, mà tôi, chưa từng chủ động đi tìm hắn.
Không quá lâu sau, kiểm tra sức khoẻ của
mắt đã xong, hắn và Đinh Trạch đi ra phía trước, lúc thấy tôi, hình như hơi
kinh ngạc, ngay sau đó liền thoải mái, bình tĩnh hỏi thăm: “Có việc à?”
Tôi nhìn vẻ mặt sóng lớn không sợ hãi của
hắn, cũng tự nhiên hỏi: “Buổi trưa cùng nhau ăn cơm đi?”
Hắn ngừng lại một chút: “Được, hai người
chúng ta cùng đi thôi à?”
“Đúng!”
Buổi trưa tôi cố ý lượn qua phòng làm việc
của Chu Dật, cùng Lý Đông Lâm chọn một nơi tương đối vắng vẻ, tuỳ ý ăn vài th
Giữa bữa, tôi cẩn thận từng li từng tý
quan sát vẻ mặt của hắn, suy nghĩ làm sao để mở miệng.
Từng động tác của tôi hắn đều nhìn thấy,
cũng không nhiều lời, tuỳ ý hỏi: “Nguyện vọng một của cậu là đại học A hả?”
“A? Há. Đúng vậy!”
Hắn nhếch môi: “Xem ra chúng ta lại trở
thành bạn học.”
Tôi cười xoà, thuận theo hắn nói tiếp, một
lúc không nói gì, hắn lại hỏi sang một vấn đề khác, tôi không có cách nào, chỉ
phải tiếp tục nói chuyện với hắn. Cứ như vậy, thời gian một buổi trưa, tôi một
bụng nghi hoặc lại chẳng nói ra gì cả, hình như hắn cố ý tránh né chuyện trọng
tâm kia, giả vờ không biết gì.
Lý Đông Lâm đích thực sẽ không nói ra
ngoài.
Cuối cùng, lúc tính tiền rời khỏi đó,
trong mắt hắn loé lên một tia nhìn phức tạp, đứng ở bên cạnh tôi ý tứ hàm xúc
không rõ ràng nói: “Tớ vẫn nghĩ cậu là một cô gái thông minh, hy vọng cậu đừng
tự huỷ hoại chính mình.”
Tôi thất thần tại chỗ, hắn đã đi xa vài
mét rồi.
Ánh sáng phản chiếu bóng lưng, làm cho
có cảm giác tin tưởng kiên định.
Quả nhiên, những ngày kế tiếp không xảy
ra chuyện gì, sinh hoạt ở trường học vẫn như mọi khi.
Mà tôi bắt đầu vội vàng chuẩn bị cho kì
thi cuối kì, liền dần dần quên đi chuyện này, quan hệ với Lý Đông Lâm so với
trước đây càng thân hơn, sau ngày đi ăn đó, hai chúng tôi ăn ý cũng không đề cập
qua chuyện này nữa.
Sau khi kì thi cuối kì khiến người ta
hít thở không thông kết thúc, kì nghỉ đông này đối với học sinh năm ba chúng
tôi mà nói vừa vội vàng vừa mệt mỏi cũng lặng lẽ theo tới.
Thế sự vô thường
Tôi đã từng nghĩ lái xe leo núi là một
trò giải trí rất kích thích, trong quá trình ta đi lên luôn thấp thỏm bất an,
thậm chí thất vọng bản thân vì sao muốn chơi trò này. Mà khi xe chạy chậm rãi
lên đỉnh núi, ta còn chưa chuẩn bị tâm lí thật tốt thì đã lao xuống phía dưới một
mạch.
Cảm giác mất trọng lượng rõ ràng làm cho
da đầu ta tê dại, tim đập mạnh, gió lạnh bên tai thổi vù vù, vì vậy thét lên tiếng
chói tai.
Đây là cảm nhận hiện tại của tôi, nếu
như nói khoảnh khắc vừa vào cửa giống như xa đến đỉnh núi, vậy hiện tại, tôi
đang hưởng thụ khoái cảm mất trọng lượng.
Tôi đầu nặng chân nhẹ, mắt nhìn phong
thư mỏng đã mở và mấy chữ nhỏ được in đậm ở mặt trên kia, trầm mặc một hồi, sau
đó ngẩng đầu nhìn trần nhà, mở to hai mắt, nói: “Đây là cái gì, anh