lúc này.
“Phụ thân, bỏ đi, được không” nàng yếu ớt nói, cả
người vô lực ngồi xuống ghế, nhắm mắt tĩnh dưỡng.
“Thanh Thanh, con hãy quên hắn đi, được chứ?” Đường
Quan Phi đau lòng, nắm chặt lấy tay của nữ nhi ông mà nói
“Được” nàng bình thản trả lời, nhưng đáy mắt nàng vẫn
hiện lên vài tia thống khổ.
“Thanh Thanh” ôm chặt lấy thân ảnh Đường Thanh Thanh,
ông đau xót khôn lường.
Hai tay của nàng cũng nhẹ nhàng siết chặt lấy thân ảnh
của Đường Quan Phi, thầm nghĩ nên kết thúc thôi.
Đau lòng thì có ích gì? Sẽ níu kéo được tình hình sao?
Việc quan trọng trước mắt là phụ thân của nàng, dù cho nàng không phải là nữ
nhi của ông, nhưng nàng đã cư ngụ tại thân thể này, thì có nghĩa vụ phải hiếu
kính với ông, vậy mà những gì nàng làm trong hai năm qua? Ngoại trừ khiến ông
gặp nhiều rắc rối, và đem lại cho ông không ít phiền phức, cùng với đau lòng,
thì nàng chẳng thể làm điều gì hơn, nghĩ tới đây nàng thật có lỗi.
……
Hôm nay chính là ngày mà nàng mong đợi trong ba tháng
qua, nhưng nàng lại không đi!
Mà một mình bỏ lên núi, băng qua một con suối, nàng
tháo hài, đặt chân lên dòng suối xanh mát, cả người nàng liền trở nên khoan
khoái hẳn lên, liền nhắm tận hưởng khung cảnh xung quang, tựa như rất hưởng
thụ.
“Vì sao lại không đi thi?” một thanh âm vang lên, phá
vỡ sự trầm mặc tĩnh lặng ở nơi này, tâm nàng đập nhanh hơn vài nhịp, nhưng rồi
lại chùn xuống, ngoảnh đầu lại, nàng chỉ cười yếu ớt “Cần thiết sao?”
“Công sức ba tháng bỏ ra liền quẳng đi như vậy sao?”
Kỷ Hoằng Phong phủi phủi lấy mặt đất, liền ngồi xuống bên cạnh nàng, ra vẻ
trách móc.
“Việc làm không được, thì không nên phí sức” không
biết nàng cố ý hay vô ý mà ném ra những lời này, cũng như nàng tự trách mình
quá ngây thơ, bỏ ra thời gian hai năm chỉ để theo đuổi cái không thuộc về mình.
“Hối hận sao?” Kỷ Hoằng Phong nhìn Đường Thanh Thanh
nói, nhưng đáy mắt lại hiện lên một tia mong chờ.
Cười nhạt “Không!” cũng không hiểu vì sao mà tâm tình
của Kỷ Hoằng Phong tốt hơn khi nghe câu này.
Nhìn thẳng vào mặt của Kỷ Hoằng Phong “Đường Thanh
Thanh không bao giờ hối hận với những việc mình làm”
Từ đôi mắt đen tuyền của nàng, hắn nhận ra nàng thật
sự tự tin, và không hề nói dối.
Yết hầu khẽ lên xuống “Vậy sau này ngươi có dự tính
gì?” hôm kia, khi nàng vừa xuất hiện thì trái tim hắn đã đập nhanh hơn một
nhịp, nhưng khi diện kiến khung mặt của nàng thì hắn có chút đau lòng.
Hắn không tin nổi, nàng vốn dĩ có nụ cười rất sáng
lạn, nay đã bị hắn dập tắt đi hoàn toàn, có phải do hắn quấy, không nên tạo cơ
hội cho nàng hay không?
“Ta tính tới Thạch Thanh Thành làm ăn” buông ra lời
nói này nàng có chút nghẹn lòng, rồi nói thêm “Không làm được phu thê, ít ra
cũng có thể làm bằng hữu”
Hắn có chút giật mình nhìn nàng, nàng làm sao biết hắn
cảm thấy ăn năn trong lòng?
Cười nhẹ “Ngốc tử, khuôn mặt ngươi đã để lộ” nàng biết
hắn tới tìm nàng chỉ vì cảm thấy ray rứt trong lòng, vì đã tiêu hao hơn 2 năm
thanh xuân của nàng, nhưng nàng không bao giờ hối hận đâu, vì nhờ hắn, nàng đã
học được một bài học vô giá.
Đó chính là không nên tự đa tình.
Hắn có chút ái ngại, không dám đối diện với sự ‘bao
dung’ của nàng, hồi lâu, hắn mới nhả ra câu “Chuyện hôm kia, thật xin lỗi” hắn
nên tin nàng mới phải, nhưng hắn cũng không hiểu rõ tâm tư của mình, hắn chỉ
biết hắn không kìm chế được hành động của mình, đã làm tổn thương nàng, hắn
luôn muốn tìm cách xin lỗi nàng, nhưng lại không có cơ hội.
“Vậy ngươi có xem Đường Thanh Thanh ta là bằng hữu hay
không?”
“Điều đó là đương nhiên” khi nói ra câu này hắn cũng
có chút dao động, càng không dám nhìn vào mặt nàng, hắn cũng chẳng biết mình
đang nói những gì.
“Vậy thì được rồi, chuyện xưa coi như xóa hết, từ nay
chúng ta là hảo bằng hữu” sớm nên làm ‘hảo bằng hữu’ sẽ tốt hơn, vì họ có duyên
mà không phận, nàng thầm nghĩ.
“Ngươi thật sự không hận ta?” thấy nàng xỏ hài vào
chân, hắn biết nàng sắp đi, nên hỏi.
“Ngốc tử, ta không bao giờ hận ai cả, vả lại là ta
sai, ngươi đó, đừng quá để tâm những việc này” tim nàng đau như thắt, nàng
‘hận’ hắn sao? Không nàng không hề hận hắn, có lẽ quá giả dối, nhưng là sự
thật, nàng rất yêu hắn!
Vậy thì đã sao, vì kiếp này họ không thuộc về nhau.
Có lẽ nàng giấu đi tâm sự của mình rất tốt, hay là do
Kỷ Hoằng Phong quá vô tâm mà không phát hiện ra.
“Cám ơn” mày liễu nhướn cao lên, nàng không thể tin
lời nói này là của Kỷ Hoằng Phong nói ra.
Kỷ Hoằng Phong lườm nàng, nàng liền cười xòa lên “Kỷ
Hoằng Phong, ta nên xin lỗi ngươi mới phải, vì đã phá đi phủ nhà ngươi” nói tới
đây nàng có chút áy náy, rõ ràng do nàng sai quấy, vậy mà lại đi làm phiền
người ta.
“Không sao” Kỷ Hoằng Phong lắc lắc đầu, ánh mắt mông
lung, có hơi choáng với nụ cười tươi như mặt trời của nàng.
“Ngươi phải hạnh phúc” sau khi cười, nàng rất nghiêm
chỉnh nói với hắn, hắn liền nhếch môi cười nhạt “Điều đó là đương nhiên”
Nghe được câu này của hắn, nàng cũng đã an tâm hơn,
thấy hắn đứng phắt dậy, nàng nói “Ta có thể ôm ngươi?”
Cả người hắn như cứng ngắt, đôi mắt có chú
