y giờ em rất muốn ăn khế.” Cô khẽ lẩm bẩm, muốn nhớ lại tình cảm thuần khiết, vô tư năm nào.
“Bây giờ chúng ta đi mua nhé!” Anh đứng thẳng người dậy, định kéo cô lên.
“Không cần đâu!” Cô vội vàng kéo anh lại: “Em buột miệng nói thôi, bây giờ
chẳng phải mùa khế, hơn nữa, muộn thế này rồi, không phải lúc.”
Thẩm Hàn Vũ trầm mặc.
Một quả khế nhỏ khiến anh hiểu ra vị của tình yêu, nhưng cũng như cô nói,
tình yêu của họ không đúng lúc. Thân phận không đúng, cách thức không
đúng, địa điểm không đúng, thời điểm yêu cũng không đúng.
Vì vậy họ mãi mãi chỉ có thể nếm được vị chua chua chát chát, khó mà nuốt xuống họng.
Cô nắm chặt sợi dây chuyền bạc trước ngực: “Anh sẽ sống hạnh phúc chứ?”
Anh quay đầu nhìn, không thể trả lời cô.
“Chị Tâm Bình rất yêu anh. Em tin, có chị ấy bên cạnh, anh nhất định có thể
sống rất tốt. Quá khứ, sai đã sai rồi, chúng ta hãy quên nó đi, mỗi
người tự bắt đầu lại, được không?”
“… Em quên được không?”
“Ừm! Nhất định có thể.” Sợ không thuyết phục được anh, cô cố gắng gật đầu thật mạnh, rồi lại gật đầu cái nữa.
“Đủ rồi!” Anh nâng mặt cô, hướng lên đôi mắt lấp lánh nước.
“Đồng ý với em đi, anh nhất định phải sống thật vui vẻ, thật hạnh phúc, cho
cả phần của em nữa, như vậy trái tim em mới có thể hoàn toàn chấm dứt hy vọng…”
“Cả phần của em? Vậy còn em?”
“Em cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc của mình, anh đừng lo!” Cô cố gắng kìm nén sự đau khổ, nói những lời dối lòng.
“Là Quang Ngạn à?”
“Có thể. Em không phủ nhận, anh ấy luôn hết lòng với em, trừ anh ra, chỉ có anh ấy đối tốt với em nhất.”
“Em có thể yêu cậu ấy như yêu anh, trao cho cậu ấy tất cả tình cảm như đối với anh không?”
“Em sẽ làm được! Anh cũng phải làm như vậy, chị Tâm Bình rất xứng đáng.”
Anh nhắm mắt, tự ép mình gật đầu. Anh không có tư cách chống lại điều gì, đây là kết cục tốt nhất rồi.
“Vũ…” Cô đau lòng, vuốt nhẹ gương mặt bi thương của anh, anh không muốn suy nghĩ, ôm chặt cô vào lòng, tuyệt vọng hôn cô.
Đây là lần cuối cùng anh buông thả bản thân, ôm hôn cô trong sự giao hoà
của nước mắt, đồng thời nếm được đôi môi nóng bỏng, giọt nước mắt mằn
mặn của anh và cô. Sau này, trong cuộc sống không có cô, anh mãi mãi ghi nhớ đêm nay, có một người con gái đã cùng anh có nụ hôn khắc cốt ghi
tâm nhất cõi đời này.
Anh không thể nói cho cô biết, cho dù cả
đời này anh có bao nhiêu người con gái, tình yêu sâu sắc nhất trong tim
anh vẫn là cô, đồng thời, cô cũng là người anh mãi mãi không thể có được trong kiếp này.
Anh buông tay, không phải vì sợ hủy hoại cuộc
đời mình mà vì muốn bảo vệ cuộc đời cô, cô vẫn còn rất nhiều cơ hội, có
biết bao đàn ông đang chờ đợi để yêu cô, cô sẽ tìm thấy người tốt hơn,
thích hợp hơn, anh sẽ mãi mãi đặt cô trong tim, mãi mãi không quên, cả
đời này, anh từng yêu sâu sắc một người con gái.
Như vậy đủ rồi, anh không hối tiếc, chí ít lúc này, cô vẫn yêu anh.
©ST’ENT
Đêm tân hôn anh mất tích, cả đêm không về, cô không biết sau này anh sẽ
giải thích với chị Tâm Bình thế nào, hoặc có khi anh cũng chẳng cần giải thích, cho dù anh làm gì, chị Tâm Bình cũng luôn châm chước cho anh.
Nhưng cô thấy mình là vật cản giữa họ, cho dù chị Tâm Bình không nói gì, lặng lẽ bao dung. Cô rõ hơn ai hết, chỉ cần mình còn ở đây một ngày, họ mãi
mãi không thể có được cuộc sống vợ chồng bình thường.
Thế là khi bắt đầu học kỳ mới, cô nói với Thẩm Hàn Vũ, cô muốn ở trong ký túc xá của trường.
“Sống ở nhà tốt thế, sao phải chuyển vào ký túc xá? Ra ngoài bất tiện lắm!”
“Em ở nhà, chẳng phải càng khiến anh thấy bất tiện ư?” Cô nháy mắt, khẽ nở
nụ cười đầy ẩn ý. “Hiệu quả cách âm trong nhà không tốt, sau khi em
chuyển ra ngoài, chị dâu không cần phải “kìm nén” nữa.”
Thẩm Hàn Vũ đứng im, nhíu mày: “Đừng có làm bộ tươi cười với anh, anh đâu phải
không hiểu em.” Cô cười giả tạo thế kia để lừa ai chứ?
Nụ cười
gượng ép vụt tắt, cô thở dài: “Nếu không, anh muốn em làm thế nào? Ở đây có thực sự tốt hơn với em không? Anh là người rõ nhất! Sớm muộn gì cũng phải buông tay để em đi, bây giờ còn cố chấp làm gì?”
“Anh…” Anh không trả lời được.
“Em sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, nếu đó là điều anh lo lắng.” Cô bổ sung thêm một câu.
“Nhất định phải như vậy ư?” Cái gì có thể cắt đứt thì đều đã cắt đứt rồi, anh chỉ muốn nhìn thấy cô, biết cô sống tốt hay không mà thôi, như vậy cũng không được ư?
“Nếu anh thực sự muốn tốt cho em thì hãy để em đi, được không?”
Thấy anh ưu tư không nói gì, cô tiếp tục: “Hơn nữa, có phải em đi luôn không về đâu, nghỉ đông em vẫn quay lại đây mà, tới lúc đó, có thể lại bắt
anh “kiêng khem” đấy, em muốn một giấc ngủ ngon.”
Cô đã nói tới mức này rồi, cho dù không muốn, anh cũng chỉ có thể buông tay.
Cuối cùng, anh ra điều kiện là cô phải bỏ chỗ làm cũ. Hiện tại, thu nhập của anh đã ổn định, tình hình kinh tế cho phép, không cần cô phải vất vả
thế nữa.
©STE.NT
Vậy là cô chuyển vào ký túc xá của
trường, bắt đầu cuộc sống sinh viên đơn thuần, cùng bạn học lên thư viện tìm tài liệu, “tám” chuyện trường lớp, thi thoảng thấy cô và Tề Quang
Ngạn nắm tay nhau cùng xuất hiện.
Tới ng