Teya Salat
Thất Thân Làm Thiếp

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3223564

Bình chọn: 7.5.00/10/2356 lượt.

t ngươi không nhúng tay vào chuyện đó -.” Vãn Thanh cười một tiếng.

“Những việc làm đó thiếu quang minh , hơn nữa thủ đoạn cũng vô cùng độc ác, ta không làm được, bất quá nếu tiếp theo nghĩa huynh công khai tìm Phượng Cô báo thù, ta nhất định sẽ giúp một tay.” Tà Phong suy nghĩ một chút lại nói.

“Cái…này ta biết.” Vãn Thanh cười nói, con người Tà Phong, nàng biết rõ ràng -, nếu Mộ Dung Kiềm báo thù, khẳng định là hắn sẽ không đứng nhìn bàng quan -.

Tích thuỷ chi ân, hắn sẽ không quên báo -.

“Ngươi muốn báo ân của Mộ Dung Kiềm, cái…này ta rõ ràng, sẽ không hỏi đến, chẳng qua là không muốn ngươi bởi vì báo ân, mà khiến bản thân mình thành kẻ bất nghĩa, dù sao con người ngươi vốn lỗi lạc, nếu ngươi có can dự vào chuyện vừa rồi, chỉ sợ tương lai sẽ chỉ có hối hận -, ta chỉ sợ ngươi vì thế mà vấy bẩn thôi.”

“Uhm, ta cũng biết Thanh nhi đối với ta là tốt nhất !” Hắn cợt nhả nói.

Rồi sau đó xoay tay một cái, lấy từ sau lưng ra một cặp lồng nhỏ.

Vãn Thanh vừa nhìn, có chút không giải thích được, hắn lại mở nắp cặp lồng như làm ảo thuật, liền có một mùi hương ngọt ngào tỏa ra: “Là gì vậy?” Vãn Thanh yếu ớt hỏi han, nhưng trong lòng đã mơ hồ đoán ra.

“Ngươi đoán đi?” Tà Phong cố ý không nói, chỉ đưa cặp lồng bằng trúc lên ngang mũi, rồi sau đó ngửi với bộ dạng say mê.

Vãn Thanh không khỏi bật cười, cũng đã đoán được : “Quả hồng ướp đường!”

“Ngươi không giả vờ đoán sai được ah!” Tà Phong giả bộ giận dỗi, khóe miệng cũng mỉm cười ngọt ngào, từ lần trước Vãn Thanh nói quả hồng ướp đường ăn rất ngon miệng, muốn ăn, nhưng sau đó xẩy ra quá nhiều chuyện, không có cơ hội làm cho nàng ăn, lần này, thấy nàng trở về, vì vậy điều đầu tiên hắn nghĩ đến là làm cho nàng ăn.

“Trên mặt ngươi có viết đáp án, nếu ta đoán sai thì thật hổ thẹn với Tà Phong đại hiệp !” Vãn Thanh cười khúc khích, rồi sau đó duỗi tay ra: “Còn không mau đưa đây cho ta, ta thèm muốn chết!”

Tà Phong cười một tiếng, vô cùng vui vẻ: “Đây!” Vừa nói vừa đưa cặp lồng quả hồng ướp đường cho Vãn Thanh.

Dưới ánh trăng trắng ngà, quả hồng ướp đường đỏ trong lóng lánh như hồng ngọc, trong suốt đẹp đẽ, khiến ai nhìn cũng không thể kiềm chế.

Chua chua ngọt ngọt, càng kích thích vị giác.

Quả hồng ướp đường đúng là một món ăn vừa ngon vừa đẹp mắt-.

Nhẹ nhàng ăn một thìa, Vãn Thanh cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Trong chua có ngọt, trong ngọt có chua, rất ngon miệng, hơn nữa còn rất mềm mại, mềm mại đến mức lỗ chân lông người ăn cũng phải mở ra .

Vãn Thanh cười hạnh phúc: “Quả hồng ướp đường này quá ngon. Vô luận ăn mấy lần cũng sẽ không ghét -.”

Tà Phong vừa nghe, cười đắc ý: “Đương nhiên là thế, còn ai làm được đồ ăn ngon miệng như thế chứ!” Vừa nói vừa làm bộ, rất buồn cười.

Vãn Thanh không kiềm chế được cơn cười.

“Đúng vậy đúng vậy, sở trường của Tà Phong đại hiệp là ăn ngon, khẳng định là không ai bằng -, đến cả món ăn cũng có ý vị hiệp đạo!” Vãn Thanh cố ý trêu hắn, không giấu được nụ cười ngọt ngào.

Ở cùng với Tà Phong, nàng vĩnh viễn có thể vui vẻ như vậy, không cần suy nghĩ chuyện khác, như thể thế gian chỉ có hạnh phúc. Rất hạnh phúc!

“Sao, ngươi trêu ta ư! Không nể tình nhân gia nửa đêm nửa hôm vất vả mang đồ ăn ngon cho ngươi, ngươi còn nói ta như vậy! Ta thật sự là quá thương tâm !” Tà Phong buồn buồn nói, chỉ có điều nhìn xuôi nhìn ngược cũng không thấy sự thương tâm.

Vãn Thanh cười một tiếng: “Ngươi là đồ cú đêm, ngày ngủ đêm thức -!”

“Thanh nhi thật là xấu, nói nhân gia như vậy… ” Thanh âm Tà Phong càng thêm ưu sầu…

Cuối cùng Vãn Thanh phá lên cười, nhưng lại không dám cười ra tiếng, sợ thị vệ quay lại, chỉ có thể nín cười: “Được rồi, cảm tạ Tà Phong đại hiệp đã dụng tâm lương khổ.”

“Cũng tạm được! Tri ân sẽ báo đáp!” Lúc này Tà Phong mới vừa lòng cười một tiếng, nhìn ánh trăng, thấy không còn sớm, vì vậy nói: “Ngươi một mạch bôn ba, nhanh ngủ đi! Hôm khác ta sẽ trở lại thăm ngươi!”

“Uhm, được rồi.” Vãn Thanh gật đầu.

Tà Phong đi một nửa, lại quay lại, hắn nhớ ra một chuyện vô cùng quan trọng: “Thanh nhi, ngươi nghĩ biện pháp rời khỏi Phượng Cô đi! Thời điểm này Phượng Vũ Cửu Thiên vô cùng nguy hiểm, ngươi ở bên cạnh hắn quá nguy hiểm !”

“Lúc này, ta càng không thể rời đi -. Ngươi yên tâm đi, ta sẽ tự chiếu cố bản thân-.” Vãn Thanh nói, nàng lúc này, không thể rời khỏi Phượng Cô -.

“Tại sao?” Nghe Vãn Thanh nói thế, Tà Phong có chút giật mình, thời gian nàng ở cùng Phượng Cô đã xảy ra chuyện gì, khiến nàng kiên quyết ở lại bên Phượng Cô, cùng Phượng Cô chịu khổ?

“Phượng Cô vì ta mà mất nội công -, hơn nữa nội công của hắn là truyền cho ta, khi còn ở trên Thiên Sơn , ta đã đáp ứng, sẽ bảo vệ an toàn cho hắn-, đã nói thì ta sẽ giữ lời, lúc này, ta càng không thể rời đi -.” Vãn Thanh nói.

“Đối với con người như thế, ngươi cần gì phải hết lòng tuân thủ lời hứa!” Tà Phong tức giận nói.

“Mặc kệ là đối với ai, ta đã đáp ứng thì sẽ làm được, bởi vì ta là Vãn Thanh, không phải sao?” Vãn Thanh vừa nói, vừa đưa mắt nhìn Tà Phong.

Tà Phong nhìn nàng một cái, cũng gật đầu hiểu được: “Nếu đã như thế, ta cũng không thể miễn cưỡng ngươi, nhưng