rốt cục nhịn không được mở miệng hỏi.
Thất Nương biết hắn muốn nói đến chuyện gì, Văn Ngọc Hổ là ai chẳng
lẽ nàng còn không rõ? Đối với việc nam nữ hắn rất cổ hủ, sao lại cố ý ăn đậu hũ của nàng chứ. Ở trong tình huống như vậy, chẳng qua chỉ là bị mê muội rồi “khó kìm lòng nổi” mà thôi, sao lại trách hắn được?
Thấy nàng lắc đầu, hắn thở ra nhẹ nhõm rồi lại nhìn chằm chằm nàng, nói: “Ta đến đại nhân cầu hôn nhé?”
Thất Nương ngẩn người, sao sự việc lại quay trở về lúc ban đầu rồi?
Đúng rồi, với tính tình của hắn, làm ra chuyện thế này nào có thể không
chịu trách nhiệm?
Thất Nương nghiêm mặt nói:
“Sinh tử là chuyện nhỏ, lễ nghĩa mới là quan trọng, lời này dù ta
hiểu, nhưng Thất Nương cho rằng, thế sự vô thường, chỉ cần lòng mình
trong sáng, hà tất phải để ý đến suy nghĩ của người khác? Nếu cứ nhất
định coi điều đó thành thánh hiền, trong mắt Thất Nương thật sự là ngu
hủ không chịu nổi, cực kỳ dối trá. Thiếu tướng quân xuất thân võ tướng,
lẽ nào cũng như bọn văn nhân ngu hủ như vậy sao?”
Văn Ngọc Hổ ngơ ngác nhìn nàng một lát mới nói:
“Nếu như bà ấy cũng giống cô nương suy nghĩ như vậy, mẹ ta cũng không canh cánh trong lòng đến tận bây giờ…”
Trước đây, mẫu thân Văn Ngọc Hổ có một tỷ tỷ.
Nàng từ nhỏ đã được đính hôn, đến mười sáu tuổi sẽ thành thân, bị
người trên đường đùa giỡn, tên du côn đó ôm chặt nàng… Rõ ràng không
phải nàng sai, nhưng sau đó lại phải chịu thế nhân xem thường, cuối cùng bị nhà thông gia từ hôn, yêu cầu khác khi từ hôn là muốn đổi thành lấy
muội muội (cũng chính là mẹ Văn Ngọc Hổ).
Các nàng tỷ muội tình thâm, muội muội biết rõ tỷ tỷ nếu từ bỏ, cả đời này sẽ không còn hy vọng, sao có thể đồng ý? Nhưng đối phương đã đến
tận nhà nhục nhã rồi khăng khăng đòi đổi lại. Sau khi hôn sự bị hủy, tỷ
tỷ cũng đâm đầu xuống giếng. Muội muội năm ấy mới mười ba tuổi cho nên
hôn sự phải đợi thêm hai năm nữa. Hai năm này, muội muội âm thầm tra tìm kẻ thù, dùng hết mọi thủ đoạn cuối cùng cũng tìm ra chân tướng.
Thì ra, mẫu thân Văn Ngọc Hổ dù mới mười ba tuổi nhưng danh tiếng
xinh đẹp đã lan xa, vị hôn phu của tỷ tỷ đối với nàng cũng âm thầm rớt
nước miếng, nhưng hắn cũng biết Trương gia (nhà của mẹ Văn Ngọc Hổ) nhất định không chịu cho con gái mình phải làm thiếp, cho nên bày ra độc kế
đó. Hắn cho rằng tỷ tỷ sau khi bị từ hôn nhất định sẽ không ai cưới, đến lúc đó hắn hỏi cưới lần nữa liền có thể nhất tiễn song điêu, không ngờ
tỷ tỷ tính tình quá cương trực, đêm đó liền tự sát. Mẫu thân hắn biết
chân tướng, làm sao có thể chịu lấy kẻ thù hại chết tỷ tỷ, vì vậy liền
lập mưu ngày đó trong hôn lễ để phụ thân là Văn tướng quân cướp cô dâu.
Sau lại nhờ sự trợ giúp của Văn tướng quân tìm được người làm chứng,
khiến đối phương không bao giờ….có thể sống yên một chỗ.
“Gia mẫu thường tự trách, nói đều là vì bà nên mới hại đến dì. Bà
từng nói, là lễ hại người, nhưng người đời đều như vậy, cho nên huynh là con phải luôn nhớ kỹ, ở bên ngoài không thể phá hủy danh tiết của người khác, nếu như xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì phải chịu trách nhiệm, nếu không có khi vô tình hại chết mạng người cũng không biết… Gia mẫu cũng
nói, trong mắt người khác, cha ta không ngâm thơ làm phú, chỉ là một kẻ
thô lỗ, nhưng khi đất nước gặp nạn có thể lại có thể bảo vệ đất nước,
đây mới là nam tử hán chân chính, có thể gả cho người đàn ông mạnh mẽ
như vậy là phúc khí của bà. Cho nên muội muội học võ bà cũng không ngăn
cản, muội muội đến nay nói chưa muốn lấy chồng bà cũng không thúc giục.”
Thất Nương nghe xong ngọn nguồn, thầm nghĩ, khó trách đại hồ tử cố
chấp như vậy, thì ra là vì nguyên nhân này. Mẹ của hắn là một kỳ nữ,
chẳng những báo thù cho tỷ tỷ, lại tìm được cho mình một vị lang quân
như ý, nữ tử như vậy trên đời này thực sự hiếm thấy. Có cảm giác anh thư luyến tiếc anh thư, đáng tiếc Văn phu nhân ở tướng quân phủ tại kinh
thành, không có duyên gặp mặt một lần. Thất Nương nghiêng đầu cười:
“Chẳng phải lệnh muội nói không phải Tô công tử thì không lấy chồng sao?”
Nàng đã biết rõ nhân quả, đối với thái độ làm người của Văn Ngọc Hổ thay đổi đi nhiều, không còn lãnh đạm đối lập như trước.
Văn Ngọc Hổ nói:
“Gia mẫu nói, Tô Di Ca cũng không phải là phu quân muội muội, muội
muội tính tình chưa ổn định, về sau có người trong lòng thì khúc mắc tự
nhiên sẽ giải.”
Hai người nói nói cười cười, sau khi đi được một đoạn đường, Thất
Nương mệt mỏi liền vào hẳn trong xe ngủ một chút. Trong lúc mơ màng,
nghe bên ngoài loáng thoáng có tiếng người mắng chửi, xe ngựa cũng dừng
lại, nàng liền đứng dậy ra khỏi xe.
Vừa lúc nhìn thấy Văn Ngọc Hổ mạnh mẽ đẩy một người đàn ông mặc quần
áo đầy tớ ra, tầm mắt Thất Nương dừng lại ở một đứa bé ăn xin ngồi trên
mặt đất phía sau hắn, đứa bé kia ước chừng năm, sáu tuổi, khóe miệng
chảy máu, quần áo bẩn đến nỗi không nhìn ra được là màu gì, không biết
có phải là bị dọa đến sợ quá hay không, khóc cũng không khóc, chỉ ngơ
ngác ngồi trên mặt đất không nhúc nhích. Hai bên trái phải còn có mấy
người đàn ông khác cũng mặc trang phục đầy tớ, có lẽ là ác nô ỷ vào nh
