pacman, rainbows, and roller s
Thất Nương

Thất Nương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328211

Bình chọn: 8.5.00/10/821 lượt.

ẻ xin lỗi:

“Triệu công tử không thể qua cửa, không biết bên dưới có ai muốn lên?”

Hạ Lan Nhị nói:

“Ta lên trước thử xem.”

Hạ Lan Nhị cũng giống thư sinh kia, xem qua cầm phổ một lần rồi bắt đầu đàn.

Ngón tay thon thon lướt trên dây đàn,

tiếng đàn như nước chảy róc rách, cũng là khúc nhạc đó nhưng từ tay nàng cất lên lại giống như mang một sắc thái khác, trong tiếng đàn lộ ra một vẻ trầm tĩnh đạm mạc, khiến người ta nghe xong chỉ cảm thấy vui vẻ

thoải mái, lúc kết thúc, mọi người cũng như trong phiêu diêu mà tỉnh

lại.

Cùng là một khúc mà lại giống như hai bản nhạc, khác xa nhau như vậy khiến mọi người không nhìn ra có bí mật gì

ẩn trong đó. Hạ Lan Chi thấy đường muội đã đàn xong, lấy lại bình tĩnh,

mở miệng nói:

“Kế tiếp để ta!”



Khi nhìn thấy một dòng máu chảy ra trên

khóe miệng Hạ Lan Chi, Hạ Lan Thuyền quyết định nhanh chóng buộc hắn

dừng lại…. Hạ Lan Chi sắc mặt trắng bệch, trông cực kỳ tuyệt vọng.

Nhưng tiếp theo, Hạ Lan Thuyền cũng không thể đàn xong hoàn toàn khúc nhạc, Thất Nương cảm thấy việc này thực quỷ dị khó hiểu, nàng cướp lời trước Ứng Thiên đang chực mở miệng:

“Lượt này để ta!”



Thất Nương ngồi trước đàn nhớ lại cầm phổ một lần, nàng ngẩng đầu hỏi không nghĩ ngợi:

“Xin hỏi Bao tiên sinh có biết khúc nhạc này do ai viết ra không?”

Nàng từ nhỏ chơi đàn đã có một thói quen, nàng nghĩ âm nhạc từ tâm mà ra, tùy cảm nhận mà chơi, cho nên mỗi lần

gặp một bản nhạc mới thường hỏi rõ tác giả là ai, như vậy có thể hiểu rõ hơn tác phẩm, và từ đó cũng có thể nhập tâm vào bản nhạc nhanh hơn.

Bao tiên sinh mỉm cười, thâm ý nói:

“Khúc nhạc này do một vị đại sư vì tri âm của mình mà ‘toàn tâm toàn ý’ viết nên.”

Ông ta nói bốn chữ toàn tâm toàn ý hơi nhấn mạnh một chút, nhưng Thất Nương không chú ý đến điều này lắm.

Thất Nương dù ở thế giới này từng luyện

qua đàn, lại một lần nữa học xem cầm phổ, nhưng nàng đến nay nhìn không

quen bản nhạc kiểu cổ như thế, cho nên khi đàn cũng là lúc nàng phải hết sức chăm chú, chuyên tâm.

Nàng vô tình đàn xong nửa trên bản nhạc,

chậm rãi nhớ lại toàn bộ cầm phổ, mới phát hiện chính mình không giống

như mấy người Hạ Lan Thuyền xuất hiện phản ứng khác lạ, lúc này mới thấy yên tâm.

Mắt nàng lướt qua mọi người, bất động

thanh sắc đem thần thái của mọi người thu vào đáy mắt: Hạ Lan Thuyền mặt lộ vẻ suy nghĩ sâu xa, Hạ Lan Chi mê mang nhìn chằm chằm cột đình, Ứng

Thiên, Hạ Lan Nhị chăm chú nghe đàn, Lưu Thành Hề…… Bỗng nhiên Thất

Nương cảm thấy trong ngực một luồng khí huyết dâng lên, nàng chấn động,

ngón tay run lên, tiếng đàn lập tức cất cao ba phần, chuyện gì xảy ra

vậy?

Những người khác cũng lập tức phát hiện,

bọn họ thần sắc trở nên chăm chú, Thất Nương hít sâu một hơi, cố gắng áp chế khí huyết đang dâng lên…. Lại một âm sai, Thất Nương trong lòng rối loạn, sôi trào trong lồng ngực càng thêm lợi hại.

“Khúc nhạc này do một vị đại sư vì tri âm của mình mà ‘toàn tâm toàn ý’ viết nên.”

Không biết vì sao những lời này giống như tia chớp lóe sáng trong đầu Thất Nương. ‘Toàn tâm toàn ý’? Thất Nương thân mình chấn động, dứt bỏ hết tạp niệm trong lòng, chỉ

chăm chú vào chơi đàn, thậm chí lời Lưu Thành Hề lo lắng khuyên nàng

đừng cố quá cũng không nghe thấy. Khi miễn cưỡng đem khúc nhạc đàn xong, tay rời khỏi dây đàn, nàng nghe thấy nửa câu sau của Bao tiên sinh:

“…..có thể qua cửa!”. Nàng rốt cục đem dồn nén trong lồng ngực thở ra

một hơi, trên mặt mới xuất hiện nụ cười trở lại.

Tiếp theo đến lượt Ứng Thiên đàn, khi hai người lướt qua nhau, Thất Nương thấp giọng nói:

“Vứt bỏ hết thảy tạp niệm, nhập tâm vào đàn.”

Ứng Thiên thân mình hơi chững lại một chút, rồi tiếp tục đi.

Ứng Thiên đoán không ra Thất Nương đang

nghĩ gì, trong lòng kỳ quái Thất Nương tại sao lại giúp hắn? Lẽ ra bọn

họ đến cuối cùng chính là đối thủ của nhau, Vấn Thái cho tới giờ cũng

chỉ có một người đoạt, hắn chẳng lẽ không muốn Vấn Thái sao? (vì Ứng Thiên tưởng Thất Nương là nam nên khi nghĩ về Thất Nương sẽ gọi là “hắn”).

Nhưng đã ngồi xuống trước đàn, Ứng Thiên

cũng tự nhiên mà loại bỏ tất cả tạp niệm, nhập tâm chơi đàn…. Đàn xong

khúc nhạc, hắn nghĩ, người này tâm tư thật khiến người ta khó đoán.

Cuối cùng chỉ còn thiếu niên kiêu căng

không ai biết rõ tính danh, kỳ thật không đợi hắn đàn Thất Nương có thể

đoán ra kết quả, chỉ cần người thi không toàn tâm toàn ý mà đàn, kết quả đã biết, thiếu niên kia bừng bừng dã tâm, nhất định trong lòng có tạp

niệm. Huynh đệ Hạ Lan Thuyền và Triệu thư sinh kia tâm tư quá nặng cho

nên thất bại, Hạ tài nữ một lòng đánh đàn, cho nên mới thoải mái đàn

xong hết bài.

Thất Nương lúc trước cảm thấy Mai Lâm

trận kia tà môn, không ngờ lần thi đàn này cũng quỷ dị không kém, không

biết rốt cuộc nguyên nhân là do đàn hay cầm phổ…

……….

Bao tiên sinh ra tay nhanh như chớp chế trụ được cánh tay thiếu niên đang bổ về phía cây đàn: “Thỉnh công tử hạ thủ lưu tình.”

Thiếu niên kia một đôi mắt kiêu ngạo căm tức nhìn Bao tiên sinh nói:

“Cây đàn này rõ ràng là tà vật, ngươi mau buông tay, ta phải hủy nó.