ận để làm gì? Rồi mãi vẫn chưa có cơ hội giải
thích với nàng, hôm nay thấy Thất Nương uống say, có chút lo lắng, lại
cũng muốn tìm cơ hội giảng hòa bèn đi tới, nhưng đứng ở ngoài còn ngại
ngần chưa dám tiến vào.
Đứng ngoài cửa chốc lát, rốt cuộc cũng quyết tâm đi đến.
Vào trong phòng, thấy Thất Nương dựa vào lưng ghế ngủ, hắn nhíu mày:
“Hai nha đầu kia đâu? Sao lại để muội ngủ đây một mình vậy? Cảm lạnh thì làm sao? Thất Nương tỉnh dậy! Đừng ngủ chỗ này…” Hắn đưa tay muốn lay
Thất Nương tỉnh dậy, vừa thấy khuôn mặt nàng bị hơi rượu làm cho đỏ bừng choáng váng xinh đẹp như ánh bình minh, cánh tay ngừng lại, mắt liền
ngây ngốc.
Hắn ngơ ngác nhìn Thất Nương một lúc lâu, chỉ thấy đôi môi anh đào
của nàng màu hồng nhạt hơi hé ra, càng lúc càng thấy mềm mại xinh đẹp,
tim bất giác đập thình thịch, trí óc dường như không khống chế được nữa, đem môi mình chạm xuống…
Đôi môi ấm áp mềm mại, thoảng hương rượu trái cây thơm ngát đầy mê
hoặc, Lưu Thành Hề mơ mơ màng màng không nhịn được vươn đầu lưỡi liếm…
Bên tai truyền đến thanh âm càng ngày càng rõ ràng, là tiếng Thiên
Nhai đứng đợi hắn ngoài cửa viện cùng hai nha đầu nói chuyện: “….Chúng
ta làm chút canh giã rượu, Đại thiếu gia có cần uống một chút hay
không?”
“Thiếu gia của ta có danh hiệu ngàn chén không say, không cần uống thứ này.”
“Nhị tiểu thư thì không chịu được rồi, mới hai chén rượu trái cây đã
say… A, Nhị tiểu thư sao có thể ngủ luôn ở đây được?” Chạy vào đầu tiên
là Song My, “Đại thiếu gia, làm sao để mặc tiểu thư ngủ chỗ này, cảm
lạnh làm sao bây giờ? Tiểu thư đừng ngủ nữa, cẩn thận cảm lạnh…..”
Lưu Thành Hề mặt đỏ tía tai đứng bên cạnh: “Ta gọi rồi, nhưng nàng có lẽ say quá, gọi thế nào cũng không tỉnh.”
Hồng Miên và Thiên Nhai cũng lần lượt bước vào, Hồng Miên kinh ngạc:
“Đại thiếu gia sao mặt lại đỏ như vậy? Thiên Nhai còn nói người là ngàn
chén không say đâu, ta coi chỉ sợ cũng là khoa trương, vẫn là uống chút
canh giã rượu đi.”
Lưu Thành Hề ngữ khí có chút dồn dập: “Không cần, Thất Nương giờ đang mệt, ta trở về, ngày mai lại đến tìm nàng.”
Song My gọi mà mà Thất Nương không tỉnh, tay bèn lay thật mạnh, Lưu
Thành Hề liếc thấy mí mắt nàng khẽ động, cuống quýt nói: “Ta cũng mệt,
Thiên Nhai chúng ta đi.” Nói xong bước vội, hai má hắn giờ đang nóng
phát sốt, không thể để Thất Nương nhìn thấy bộ dáng này được.
Đi ra ngoài cửa viện còn nghe thấy thanh âm của Song My: “Tiểu thư cuối cùng cũng tỉnh, uống chút canh giã rượu rồi ngủ tiếp….”
Lưu Thành Hề bước nhanh ra khỏi Tây Tử lâu, tim còn đập loạn xạ, cước bộ chậm dần lại.
Thiên Nhai đi theo phía sau hắn lúc này trong ngực hơi thở cũng dồn
dập: nguy hiểm thật! Nếu không phải hắn đúng lúc chạy nhanh ra sân, vừa
vặn gặp hai nha đầu kia, chỉ sợ việc đã bại lộ.
Ai, sớm biết như thế, cho dù trời lạnh hơn nữa hắn cũng không nghĩ
muốn vào nhà cho ấm…. Bất quá Đại thiếu gia từ bao giờ thích Nhị tiểu
thư? Đại thiếu gia về sau phải làm sao? Dù sao Nhị tiểu thư cũng là muội muội, bất quá nói lại thì thiếu gia với Nhị tiểu thư cũng không phải là huynh muội ruột thịt…. Đang nghĩ ngợi, chân vẫn bước đi theo quán tính, bất chợt lưu Thành Hề phía trước ngừng lại khiến hắn thiếu chút nữa thì đâm sầm vào thiếu gia, hắn thắc mắc kêu: “Đại thiếu gia?”
Lưu Thành Hề nói giọng kiên quyết: “Thiên Nhai, chúng ta đến phòng của cha.”
Kết quả Lưu Trường Khanh cũng không có trong phòng ngủ, Lưu Thành Hề nghĩ lại, nói: “Chúng ta đến thư phòng.”
Thư phòng vẫn sáng đèn, nhưng kỳ quái là không có Thuận Phong đứng canh giữ bên ngoài.
Bước đến cửa, Lưu Thành Hề còn đang do dự xem nên nói với cha thế
nào, chợt nghe bên trong vang lên tiếng cha thở dài: “….Ta làm như vậy,
có phải bất công với Thành Hề không?” Hắn nghe thấy tên mình cảm thấy tò mò, nhìn Thiên Nhai làm động tác giữ yên lặng rồi ghé sát đầu vào cửa
nghiêng tai nghe lén.
Sau đó, nghe thấy thanh âm của Mai quản sự đáp lại: “A Quang tin
tưởng, lão gia làm gì cũng đều là muốn tốt cho thiếu gia, bất quá nhất
định phải bắt thiếu gia đi sao? Không có biện pháp nào khác sao?”
“Ta là người từng trải, ta sợ nếu hiện tại không đem hai người tách
ra, ngày sau hắn cùng Thất Nương cảm tình sâu đậm, chỉ sợ tương lai tổn
thương còn nặng nề hơn nữa.” Lưu Thành Hề nghe được lời này, thân hình
cứng đờ.
“Nhị tiểu thư nhân phẩm xuất chúng, cùng Đại thiếu gia không có quan hệ huyết thống, chẳng lẽ không thể…?”
“Mai quản sự, ngươi đã quên hiện giờ tộc trưởng Lưu thị là ai sao? Là Tam thúc công! Ông ta coi trọng nhất là luân lý, Thất Nương đã là nghĩa nữ của ta, trong mắt ông ta chính là muội muội của Thành Hề, đừng cho
là ông ta lâu nay không quản đến chúng ta, với chuyện như thế này trong
mắt ông ta chính là đồi phong bại tục, sẽ bỏ qua chúng ta tha cho Thành
Hề sao?”
Mai quản sự nghẹn lời, hắn có thể tưởng tượng ra lão thái gia Lưu gia lòng đầy căm phẫn hô lớn: “Trời ạ! Đây là chuyện đồi phong bại tục a!
Thiên lý khó dung a!”
“Lúc trước ta thực không nên nhận Thất Nương làm nghĩa nữ, nếu không
cũng không phải khó xử như thế…” Hai người