t của Lâm Chinh suốt đêm ra khỏi thành đi liên tục
không nghỉ, chiều hôm sau rốt cuộc đã an toàn vào Bách Lý thành.
Bọn họ một đường mệt nhọc, sau khi vào thành liền tìm một nhà trọ bình dân nghỉ lại.
Khi Thất Nương tỉnh ngủ thì sắc trời đã tối đen, cảm thấy bụng đói
sôi lên rồn rột, nàng ôm Sa Lang nằm gần đó nói: “Mày nằm đây ngoan nhé, tao đi kiếm đồ ăn cho mày.” Sau đó đi xuống đại sảnh quán trọ.
Xem ra giờ cơm tối đã qua, dưới sảnh cũng không còn mấy người, nàng
liếc mắt liền thấy Văn Cảnh và Văn Ngọc Hổ, nàng đi qua vỗ Văn Ngọc Hổ
một cái: “Mấy người hay lắm, ăn cơm cũng không gọi ta.”
Văn Ngọc Hổ vừa giúp nàng kéo ghế vừa nói: “Biết nàng rất mệt cho nên không dám đi quấy rầy nàng ngủ, ngoài ra lúc nãy chúng ta có bảo chủ
quán làm đồ ăn cho nàng rồi, chỉ chờ nàng tỉnh thôi… Xem ra bây giờ có
thể có thể bảo bọn họ đi làm.” Nói rồi gọi tiểu nhị mang thức ăn lên.
Thất Nương hỏi: “Những người khác đâu?”
Văn Cảnh nói: “Bọn họ đã nhiều ngày mệt mỏi, đây, ăn xong sớm rồi đi ngủ.”
Ba người vừa ăn vừa nói chuyện, nói về những chuyện sau khi Thất Nương bị bắt.
“Lần này thi huyện lại không qua, ta còn mặt mũi nào đi gặp cha mẹ đây…” Gần cửa ra vào có một người ngồi hu hu khóc lớn.
Trong sảnh ngoài bàn Thất Nương, chỉ còn hai người ngồi gần cửa, xem
người nọ khóc to có vẻ như đã uống quá nhiều. Người còn lại khuyên nhủ:
“Quý lão đệ còn trẻ, chẳng lẽ sợ không còn cơ hội thi Hương sao? Ta đây
cũng phải thi năm lần mới qua kỳ thi huyện, aiz, mười lăm năm đó!”
Thất Nương nghe thấy lạ, sao ở đây lại có thi Hương, không phải thi
vào mùa xuân sao? Nàng làm ra vẻ thờ ơ nói: “Thi Hương sắp bắt đầu sao?”
Văn Ngọc Hổ nói: “Sắp rồi, hôm nay đã là cuối hè, cách kỳ thi Hương không đến hai tháng nữa.”
Văn Cảnh buông đũa cười khẽ: “Đáng tiếc thiếu phu nhân không phải là
nam nhi, nếu không ngôi vị trạng nguyên nhất không chừng chính là thiếu
phu nhân đoạt được cũng nên.”
Thất Nương nuốt thức ăn trong miệng xong mới nói: “Nếu ta mà thi đỗ, Long Giao quốc chúng ta lại thành một mớ lộn xộn thì xong.”
Đây chính là lời nói thật, bảo nàng làm gương kính làm mấy thứ linh
tinh vui vẻ còn có thể, nếu muốn nàng quản lý một đất nước, đất nước đó
lại chẳng thành loạn hết cả?
“Văn tài kiến thức của thiếu phu nhân nam nhi còn không bằng, mà mới
chỉ là chơi đùa, nếu như xác định làm rường cột cho đất nước, khả năng
trị nước lại chẳng…”
“Khụ khụ khụ…” Thất Nương bị hắn nói mà phát nghẹn, nàng cầm chén trà Văn Ngọc Hổ đưa qua uống một hơi cạn sạch, mấy lời kia… Nàng nghe thế
nào cũng thấy giống như đang châm chọc nàng vậy á!
Nàng bĩu môi, nói với Văn Cảnh: “Thiếu lai, thấy dịch quán của Giang
Khai thành xong, huynh nhất định sẽ nghĩ, may mắn nữ nhân này không phải là nam nhi, không thể tham gia thi Hương, nếu không thiên hạ còn không
bị nàng đảo lộn thành đại loạn?”
Văn Cảnh và Văn Ngọc Hổ nhìn nhau, đều bật cười ha ha, lời này của
nàng không sai chút nào, cô gái này đối với kẻ thù địch với mình tuyệt
không nương tay, ở trong triều ai không có kẻ thù? Nếu nàng đi làm quan, triều đình chỉ sợ sẽ giống như dịch quán Giang Khai thành, không lộn
xộn thì không xong.
Thất Nương cáu kỉnh trừng mắt bọn họ, bảo tiểu nhị gói một ít thịt, lên lầu cho Sa Lang ăn vậy.
Sáng sớm hôm sau Vương Liên Thắng đã bị Văn Cảnh đánh thức, vừa mở
mắt đã thấy Văn Ngọc Hổ vốn vẫn luôn bình tĩnh kiên cường mà giờ lại vô
cùng lo lắng kinh hoảng, hắn buột miệng: “Thiếu phu nhân sao vậy?”
Văn Ngọc Hổ cắn chặt răng, đánh thức Đại Hùng nằm bên cạnh Vương Liên Thắng, từ kẽ răng bật ra một câu: “Không thấy nàng và Sa Lang đâu!”
Văn Ngọc Hổ đứng chính giữa phòng Thất Nương, trong phòng không nhìn ra một chút dấu vết giãy dụa.
Nhất định là có người hạ thuốc mê vào trong đồ ăn của họ, cho nên bọn họ mới không phát hiện ra người đã bị bắt mà ngủ lại say như thế, chỉ
sợ thức ăn của Sa Lang cũng có thuốc mê, nếu không nhất định nó đã sủa
to lên rồi.
“Người đây, ta tìm được.” Đại Hùng một tay ném chưởng quỹ đến, mắt lộ ra hung quang: “Ngươi nói lão tử nghe, ngươi đem thiếu phu nhân của
chúng ta đi đâu? Không chịu khai thật, lão tử đem hắc điếm này và cả
ngươi nữa cùng hỏa thiêu luôn.”
Chưởng quỹ Trượng Nhị chưa kịp nghĩ gì đã bị Đại Hùng nói tuột ra thế, vừa nghe xong liền lập tức luôn miệng kêu oan.
Văn Cảnh nhìn chưởng quỹ kia cước bộ loạng choạng đã biết đây không
phải người luyện võ, lúc này Trần Bách lại tiến đến nói: “Đã hỏi qua
những người ở gần đây, đều nói quán trọ này đã có từ lâu, mở được vài
chục năm rồi, là ông nội chưởng quỹ mở.”
Văn Cảnh gật đầu nói với chưởng quỹ: “Ta biết không phải ngươi, chỉ
có điều người lại mất tích trong quán của ngươi, việc này ồn ào lên quan phủ, cái quán này của ngươi về sau cũng đừng mong mở lại nữa…”
Chưởng quỹ vẻ mặt cầu xin hỏi: “Đại gia, vậy ngài nói phải làm sao bây giờ?”
Văn Ngọc Hổ trầm giọng hỏi: “Ngươi hãy nghĩ lại đi, ngày hôm qua,
trong quán của ngươi có kẻ nào khả nghi? Hay là chuyện gì đó khả nghi?”
Chưởng quỹ còn chưa trả lời, trong đám tiểu nhị xung quanh có một
người k
