Insane
Thất Dạ Sủng Cơ

Thất Dạ Sủng Cơ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327220

Bình chọn: 10.00/10/722 lượt.

có việc gì rồi, chúng tôi cáo từ." Trình Thiên Miểu thản nhiên nói. Vô Diện kinh ngạc nhìn chăm chú Trình Thiên Miểu, vốn mới vừa rồi còn để ý thái độ bất cần của nàng, hiện tại mới hiểu được thái độ vừa rồi của nàng là vì sao.

"Thiên Miểu ~~" .Thẩm Mục Bạch xin lỗi nhìnVô Diện, thầm nghĩ chỉ sợ Thiên Miểu là người thứ nhất có thái độ như vậy đối với Phiêu Miểu Sơn Trang

"Không có gì, nếu cô nương không muốn gì , ta tự nhiên sẽ không miễn cưỡng. Chỉ là sắc trời đã tối, thỉnh hai vị đi nghỉ trước, ngày mai lên đường,như thế nào?" Vô Diện bỗng nhiên thấy được Vô Ngọc đang ngồi một bên, hướng đến hắn một ánh mắt , thì ra là muốn giữ lại Thiên Miểu và Thẩm mục, không để hai người lên đường.

Thẩm mục nhìn ra ngoài, quả thật đã muốn tối, gật đầu nhận lời, Trình Thiên Miểu miễn cưỡng đáp: “ Việc này Tiểu Bạch làm chủ”. Thẩm Mục Bạch khóe miệng đã muốn chuột rút.

Vô Diện nhìn một màn trước mắt bèn nghĩ: “ Vô Ngọc muốn cho bọn họ lưu lại, rốt cuộc là mục đích gì? Có thể đem Vô Ngọc an toàn đưa về , võ công khẳng định không kém, nhưng là trừ bỏ võ công không kém, ngoài ra thật đúng là không nhìn ra hai người rốt cuộc có cái gì đặc biệt”.

Ban đêm, Vô Diện thiết yến tiếp đãi hai người. Yến hội phong phú nhưng trong mắt hai người cũng không có gợn song gì, chẳng qua là Vô Diện sai người đưa lên rượu thì Trình Thiên Miểu mới hai mắt sáng ngời. “ Rất thơm, hương vị này phi thường tuyệt, so với trong cốc Vương Tiểu Bạch ủ rượu còn thơm hơn”.

Vô Diện mỉm cười đứng lên nói: "Trình cô nương, đây là rượu mà Phiêu Miểu sơn trang ủ từ ngàn mật hoa, có gần ngàn loại mật hoa trong hoa tươi mà thành."

"Nha." Trình Thiên Miểu vừa cầm chén vừa nghe, thật sự thơm quá, liền một mạch uống cạn.

Vô Ngọc cùngVô Diện há to miệng, chưa kịp nói: “ Rượu này lúc uống vào thì không biết say , nhưng là rượu này tác dụng từ từ. Cho nên phải uống từ tốn, không phải là một hơi uống sạch”.

Trình Thiên Miểu ngẩng đầu nhìn sắc mặt Vô Ngọc cùng Vô Diện, không khỏi nhíu mày: "Rượu này có vấn đề?"

"Không có, chính là rượu này sau khi uống tác dụng chậm, chậm rãi nhấm nháp." Vô Diện kiên nhẫn giải thích.

Trình Thiên Miểu nhìn nha hoàn bên cạnh lại rót cho nàng thêm một chén, lơ đễnh lại một mạch uống sạch.

Mà Trình Thiên Miểu không có đem lời nói của Vô Diện để ở trong lòng. Chủ ý là muốn nhanh đi ngủ , cả người nong nóng choáng váng choáng váng , như thế nào cũng ngủ không được . Mở cửa sổ, gió thổi nhẹ, trong người cuối cùng tốt hơn. Trình Thiên Miểu cảm thấy gió không đủ bèn nhảy ra cửa sổ, hai chân nhẹ chút, vọt lên nóc nhà, ở trên nóc nhà nằm xuống. Lòng dễ chịu để gió thổi tới, Trình Thiên Miểu vừa lòng nhắm hai mắt lại.

Trong thư phòng Phiêu Miểu Sơn Trang , Vô Diện nhìn Vô Ngọc, lòng nghi hoặc hỏi hắn dụng ý ngày hôm nay.

"Người nam nhân kia chính là thiên hạ đệ nhất tính toán tài tình Thẩm mục Bạch." Vô Ngọc trầm giọng nói.

"Cho nên ngươi nghĩ đem bọn họ lưu lại?" Vô Diện cười xoa xoa đầu Vô Ngọc."Ta nghĩ muốn cũng không phải gì đó bá chủ võ lâm a."

"Không cần sờ đầu ta a." Vô Ngọc tức giận đẩy tay Vô Diện, "Ta cũng không phải tiểu hài tử, ngươi chỉ ra đời sớm hơn ta một chút, cả ngày làm như là lớn lắm."

"Nhưng là ở trong mắt của ta, ngươi chính là tiểu hài tử a." Vô Diện nở nụ cười. Nhìn Vô Ngọc tức giận mặt ngược lại cảm thấy hưng trí hơn.

"Nữ nhân kia rất kỳ quái." Vô Ngọc nhìn Vô Diện, tiếp tục nghiêm túc nói, "Ta nhìn thấy qua nàng dùng là thất truyền tuyệt độc của Lưu gia, hóa thi thủy!"

"Cái gì? !" Vô Diện thất thanh kêu lên, "Lưu gia đã sớm diệt môn rồi, chất độc kia là thất truyền tuyệt độc của Lưu gia, khi đó Trương di độc chết đám súc sinh kia đã không thấy tăm hơi, rất khó tin là nàng cùng Trương di có quan hệ?"

"Ta liền hoài nghi vấn đề này. Ta từng hỏi nàng từ đâu đến, nàng đã nói ra chữ vạn sau đó dừng lại."Vô Ngọc cắn cắn môi hồi tưởng lại

Mặt nhăn lại , lúc trước mình và Vô Ngọc cả nhà bị gian nhân làm hại, nếu không phải Trương di ra tay cứu giúp, trên thế giới này làm sao còn có Phiêu Miểu sơn trang, hai người làm sao còn có hôm nay ! Sau này nghe nói Lưu gia biến cố, hai người đã cố gắng tìm Trương di, nhưng thế nào cũng không tìm được người. Mà bây giờ xuất hiện ở trước mặt hai người là nữ tử duy nhất biết tung tích của Trương di.

"Đại ca, ngươi xem làm sao bây giờ?"Vô Ngọc nhìn vẻ mặt ngưng trọng hỏi .

"Trực tiếp hỏi nàng Trương di ở nơi nào."

"Tính cách của nàng, sẽ không nói ." Vô Ngọc khẳng định trả lời, "Nghe nói Trương di đã đi Vạn tướng cốc, nhưng là người giang hồ cũng không thể bước vào nơi đó. Khi bước vào bên trong cũng không trở ra , cho nên chúng ta không thể biết Trương di lúc này ra sao. Nàng đã đi khỏi hay vẫb ở đó"

"A, tiểu tử, ngươi cùng nàng ở chung chỉ vài ngày a? Cứ như vậy hiểu biết thân thế của nàng?" Ánh mắt quái dị nhìn Vô Ngọc, trong mắt thập phần trêu ghẹo .

Ai ngờ, nói vừa ra, trên mặt Vô Ngọc ửng đỏ , đơn giản là hắn đang nhớ lại ngày kia khi bị tập kích , xe ngựa đột nhiên phanh lại khiến hai người tiếp xúc thân mật, còn có Trình Thiên Miểu kia kêu gào mình là nam nhân c