âu, chuyện này mà nhỏ sao? Tiểu Vũ sợ run cả người. Thật không
biết ở trong mắt chủ tử chuyện
như thế nào mới có thể coi là đại sự.
"Đúng
rồi, chủ tử, hai ngày nữa Hứa Thành có mở tiệc trà xã giao, muốn
mời chủ tử tham gia." Tiểu Vũ chợt nhớ tới cái gì.
"Tiệc
trà xã giao?" Nhược Khả Phi nhíu mày.
"Dạ, chính
là quan lại quyền quí trong thành cùng các nữ quyến tụ
hội lại mở tiệc trà xã giao. Nghe
nói muốn mượn quan hệ để giúp cho trượng phu của mình gì đó." Tiểu
Vũ giống như bà bát quái,
nói liên miên cằn nhằn .
"Trước
kia tại sao không từng nghe nói qua?"
"
Đây là mùa xuân mới cử hành ." Tiểu Vũ cười đến mất tự nhiên, kỳ
thật đây không phải là mùa
xuân mới cử hành, mà là từng quý đều cử hành. Hơn
nữa lần mới nhất chính là khi Vương Gia cùng chủ tử đến Hứa Thành không
lâu, tiệc trà xã giao chỉ có chính thất mới được tham gia cho nên Nhược
Khả Phi đương nhiên không có trong hàng ngũ được mời. Mà trải qua mấy ngày nay,
người trong thành mới hiểu Cửu Vương gia đối với nàng vô cùng sủng ái, thế nên
mới ngoại lệ mời nàng.
"Không
đi, thay ta trả lời lại đi."
Nhược Khả Phi rút một quyển sách ở
trên giá sách, tra tìm gì đó. Tham gia
cái loại tụ hội nhàm chán này, không bằng đi tìm hung thủ của vụ án này
còn thú vị hơn.
"Dạ."
Tiểu Vũ có chút thất vọng ồ một tiếng, chủ yếu là mình cũng muốn đi biết
một chút . Tiểu Vũ rời khỏi cửa phòng, nói cho quản gia đi thông báo lại , sau
đó mới chuẩn bị quay trở lại phòng.
"Tiểu
Vũ tỷ. . . . . ." Có một thanh âm thật thấp yếu ớt gọi Tiểu
Vũ lại .
"A?"
Tiểu Vũ quay đầu, lại nhìn thấy một nha
hoàn lạ mặt đang đứng ở bên cây sợ sệt nhìn mình.
"Muội,
muội có chuyện muốn nói với tỷ." Nha hoàn sợ hãi nói.
Tiểu
Vũ nhíu: "Ngươi là ai? Tại
sao ta lại thấy lạ mặt như vậy?"
"Muội
, muội là nha hoàn của Vũ
phu nhân." Nha hoàn cắn cắn môi, nói ra, "Muội , có chuyện lớn cần
phải nói cho tỷ biết ."
"Nói
đi." Tiểu Vũ vừa nghe thấy
là nha hoàn của người đàn bà kia, khuôn mặt không kiên nhẫn, lớn tiếng nói. Nha
hoàn chậm rãi nhích lại gần, nhìn
chung quanh, thấy bốn bề vắng lặng
mới ghé sát tai Tiểu Vũ nói
thầm. Càng nghe , trong
mắt Tiểu Vũ thần sắc biến hóa, từ kinh ngạc đến khinh thường.
"Ngươi
nói cho ta biết chuyện này, ngươi là muốn cái gì?" Tiểu Vũ mắt lạnh nhìn
nha hoàn trước mắt .
"Muội
, muội chỉ muốn về nhà chăm nom cho mẹ. Đã
thật lâu muội chưa có về nhà ." Trên
khuôn mặt non nớt của nha hoàn chứa đầy vẻ mong chờ. Nàng
nguyên bản cũng không phải kí văn tự bán mình, nhưng là người
mà mình hầu hạ lại lại ngày ngày làm khó dễ. Đó là chưa nói về sau có người
luôn lấy thứ gì đó để đánh người, hoặc dùng giấy bút uy hiếp bọn họ.
"Được
rồi, ngươi đi xuống đi. Ta đã biết." Tiểu Vũ phất phất tay, ý bảo nha hoàn
nên rời đi trước. Nha hoàn há miệng thở dốc còn muốn nói điều gì, thấy biểu
tình không kiên nhẫn của Tiểu Vũ đánh ngậm ngùi khép miệng , cúi đầu rời đi.
Tiểu
Vũ vào cửa sau, đóng cửa lại đi đến
bên Nhược Khả Phi.
"Chuyện
gì? Ở bên ngoài náo loạn cái gì?" Nhược Khả Phi lật
quyển sánh trong tay tùy ý hỏi.
"Chủ
tử, có chuyện lớn."
Tiểu Vũ giống như có vật quí
dâng lên, ở bên tai Nhược Khả Phi nói thì thầm.
"Thật
sự?" Nhược Khả Phi trên mặt không lộ vẻ gì, vân
đạm phong khinh hỏi .
"Hẳn
là thật . Phái người đi xem sẽ biết, nếu không chủ tử tìm đại phu tự mình đến
kiểm tra xem, đại phu bắt mạch sẽ biết."
Tiểu Vũ nhướng nhướng mày, tiện nhân Đỗ Vũ kia cư nhiên mang thai! Vương
gia chưa từng qua đêm tại
đó, hiện tại cư nhiên mang thai, đương nhiên là không phải của Vương gia!
"A?"
Nhược Khả Phi khép sách lại, "Mang thai?"
"Đúng
vậy a, chủ tử, con tiện nhân kia cư
nhiên vụng trộm ! Xem Vương gia lần này xử lý nàng như
thế nào !" Tiểu Vũ nói rất đúng mi phi sắc vũ.
Trên
mặt Nhược Khả Phi vẫn không có biểu tình
gì, như là chuyện đó không
liên quan đến mình. Tự nhiên cũng không muốn đi để ý tới. Tiểu Vũ thấy biểu
tình của Nhược Khả Phi cũng
hiểu là chuyện không thú vị gì tự động ngậm miệng lại.
"Ngươi
trước đi ra giữ cửa ." Nhược Khả Phi hướng Tiểu Vũ nói.
"Dạ"
Tiểu Vũ gật đầu hướng cửa di chuyển đi, có đôi khi thật sự là không hiểu chủ tử
đang nghĩ gì . Tựa hồ cái gì đều không để ý, cái gì cũng không để vào mắt.
Đợi
sau khi Tiểu Vũ đóng cửa lại, Nhược Khả Phi gõ cái bàn: "Diêm Diễm."
Diêm Diễm đột nhiên xuất hiện ở trước mặt.
"Ngươi có phải vẫn ngồi trên
nóc nhà hay không...?" Nhược Khả Phi uống ngụm trà thản nhiên hỏi. Diêm
Diễm không nói , vẫn như cũ im
lặng, cũng như là chấp nhận lời nói của Nhược Khả Phi.
"Không
nói điều này, ta là muốn hỏi
ngươi, nơi lần trước ngươi dẫn ta đi mua Vô Hồn, có thể mang ta đi tiếp hay
không. Ta muốn xem có thứ gì ta
cần hay không ”. Trong đầu Nhược Khả Phi có
một vài ý niệm.
"Bánh
trẻo, hoa quế cao." Diêm Diễm mặt không chút thay đổi phun
ra một câu. Ngụ ý thật là rõ ràng, dẫn
ngươi đi có thể, nhưng là có điều kiện.
Ăn chính
là điều kiện! Nhược Khả Phi nhịn xuống khóe miệng run
rẩy, cũng là thốt lên :
"Muốn bao nhiêu?"
"Bánh
trẻo hai ché