XtGem Forum catalog
Thanh Xuân

Thanh Xuân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326912

Bình chọn: 10.00/10/691 lượt.

phận giữa bọn em đã hết, không cưỡng cầu được, em cũng sẽ không hối hận.

Hứa Nghiêu Thực, em không ngốc, em chỉ quá tin vào số mệnh, quá tin vào duyên phận.” D@Đ@.L@Q@Đ

Tựa như trùng sinh, là số mệnh của cô, mà đứa bé, là duyên phận thuộc về cô, là duyên phận của cô và anh.

Giống như nam châm trái cực, cô biết, vô luận như thế nào dạng, bọn họ nhất định sẽ gặp lại nhau, một lần nữa ở bên cạnh nhau.

“Số mệnh…” Anh lẳng lặng nghe cô nói xong, lẩm bẩm thốt lên ba chữ, sau đó bật cười, gằn từng chữ, “Anh không tin vào số mệnh… Số mệnh là cái quái gì? Chẳng lẽ số mệnh muốn em chờ đợi cả đời? Đợi đến già, bỏ qua tất cả? Quá mức ngu ngốc!”

Nói câu nói sau cùng, thậm chí trong giọng nói của anh thậm chí còn chứa đầy oán hận.

“Không...” Cô chậm rãi lắc đầu, “Em chờ, dĩ nhiên là vậy, nhưng khi em thật sự không thể chờ được nữa, em sẽ không tiếp tục. Chuyện này có là gì đâu? Chỉ cần em cảm thấy hạnh phúc là được rồi, em sẽ không miễn cưỡng mình.” Di-ễn-đà-nL-êQ-uýĐ-ôn

“...” Anh nhất thời trầm mặc, có phải là, chờ đợi Cố Ngự Lâm chính là hạnh phúc của cô, anh vĩnh viễn chỉ có thể là người ngoài cuộc thôi sao? Là ý này ư?

“Hứa Nghiêu Thực…” Cô yên lặng nhìn anh, “Cám ơn anh đã chăm sóc mẹ con em thời gian dài như vậy. Nếu hôm nay bị anh bắt gặp, em liền nói thẳng, em muốn một cuộc sống hoàn toàn mới, em muốn rời đi thành phố K, rời khỏi nơi đây, chuyện nơi đây, em sẽ không quên, em sẽ vĩnh viễn cảm kích anh, anh là Bá Nhạc và là người bạn tốt nhất của em ở đây.”

Cô nói tiếp, nhìn vào mắt anh, nói: “Em tin tưởng sẽ có một ngày, anh cũng có thể giống em, hết lòng với một người, mà người kia, mới chân chính là hạnh phúc của anh.”

Edit: August97

Một ngày trước khi rời đi, Tống Hàng Hàng lòng mang áy náy sai khiến hộ lý

kia đi cùng, người kia người cũng như tên, cô gái này tên “Tiếu Tiếu”,

lần này lại khóc đến hoa lê đẫm mưa (*thành ngữ, dịch nghĩa: hoa lê đẫm mưa, thường dùng để chỉ vẻ đẹp của những mỹ nữ khi khóc thương), khiến cô cũng sầu não không dứt.

Tiếu Tiếu chăm sóc cô đã gần một năm, hai người ngày đêm ở chung, đã sớm nảy sinh tình cảm như tình chị em. Cô biết rõ gia đình đối phương nghèo

khó, trước khi chia tay gắng phải kín đáo đưa cho cô ấy một bao tiền

mừng, Tiếu Tiếu lại sống chết không chịu nhận, vẫn bảo cô phải giữ lấy

ít tiền, chăm sóc mình và đứa bé thật tốt.

Ngày máy bay cất cánh, thành phố K mưa nhỏ, không ngờ Tiếu Tiếu gọi điện

thoại trước cho cô, nói muốn đưa cô đến sân bay. Không lay chuyển được

sự kiên trì của Tiếu Tiếu, cô đành phải đáp ứng.

Xuống xe ở sân

bay, mưa nhỏ hơn, gió thổi nhẹ, tạo nên từng mảng mưa trắng xóa mờ mờ,

mặc dù đã che ô, nhưng mưa vẫn không thành thật tạt vào dưới, từng chút từng chút làm ướt tay áo cô.

Cô rùng mình, ôm chặt đứa bé

trong ngực. Hôm nay Nháo Nháo nhu thuận trước nay chưa từng có, yên ổn

nằm trong lòng cô, chân mày nho nhỏ giãn ra, dưới hàng lông mày là cặp

mi dài chớp chớp, đôi mắt đen cố định nhìn lên, nhìn khuôn mặt của Tống

Hàng Hàng.

“Chị Hàng Hàng, chị dùng cái ô này của em đi, cái này lớn hơn một chút.”

Cô ngẩng đầu lên, cảm kích mỉm cười, đổi cây dù trong tay Tiếu Tiếu.

Chợt nhớ tới cái ngày đó, cái ngày rất lâu trước đây, cũng là một ngày mưa,

hôm đó mưa lớn hơn nhiều, cũng không biết cái ô màu tím nhạt cô đưa, anh còn giữ hay không?

Vốn không muốn để bất luận ai đưa tiễn mình,

cô cũng không nói cho bất kì ai, muốn im lặng rời đi, nào biết được Tiếu Tiếu lại bướng bỉnh mười phần. Cô thầm cảm kích, tình cảm giữa người

với người, thì ra chính là những điều đơn giản như vậy, tôi đối tối với

bạn, bạn cũng sẽ đối tốt với tôi.

Giật mình, một ý niệm chợt thoáng hiện lên trong đầu.

“Tiếu Tiếu, em, có thể giúp chị một chuyện không?”

——— —————— —————— —————— —————— —————— ———

Máy bay chậm rãi giảm tốc, ngoài cửa sổ chính là một thế giới hoàn toàn mới.

Máy bay hạ cánh, cô hít thật sâu một ngụm không khí khô ráo, khuôn mặt hiện lên nụ cười thoải mái.

Hương vị cỡ nào quen thuộc, cô đã lâu chưa từng tận hưởng bầu không khí này, thiếu chút đã quên mất tư vị của nó.

Kéo vali hành lý vốn không nặng đi qua lối đi thật dài, cô đứng trước lối

ra vào, đầu tiên đã nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc.

Người tới mỉm cười đi về phía cô, cho cô một cái ôm thật chặt, nhất thời thức tỉnh đứa bé đang ngủ say.

Mắt thấy Nháo Nháo nhếch miệng lên, tiếng khóc kinh thiên địa khiếp quỷ

thần sắp sửa vang lên, khóe mắt Tống Hàng Hàng giật giật, vội vàng đẩy

cái tay được voi đòi tiên của đối phương.

“Mình cứ sờ sờ, mình cứ sờ sờ.” Đối phương bất mãn trừng cô, tươi cười muốn đưa ra cái tay tà

ác, nhưng không ngờ tay kia mới vừa đụng phải cái cằm mềm mại của bé,

đứa bé chợt nghiêng đầu một hớp ngậm vào ngón tay của cô, sau đó trộn

rồi đảo, nhất thời tay cô dính đầy nước miếng.

“Ách... đứa bé nhà bạn thật…”

“... Diệp Nhất Đình thân mến, mình ngàn dặm xa xôi tới tìm nơi nương tựa là bạn, bạn lại dùng thái độ đó hoan nghênh mình?”

“Ha ha, đi thôi đi thôi, xe vẫn còn chờ ở bên ngoài đấy.” Diệp Nhất Đình

trêu chọc nói, quay đầu chọc chọc Trầ