Pair of Vintage Old School Fru
Thành Thời Gian

Thành Thời Gian

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328751

Bình chọn: 9.00/10/875 lượt.

ực tránh những scandal đời tư, làm việc cũng rất thận trọng. Tôi chỉ lo lắng, nhỡ may phóng viên lại tiến thêm một bước điều tra ra quen hệ giữa tôi và mẹ…Tôi thì thế nào cũng xong, nhưng nếu điều tra tới bố tôi--

Tôi cân nhắc đắn đo một lúc, thăm dò hỏi anh, nếu như tôi và anh ở cùng nhau bị chụp được, sẽ như thế nào.

Cố Trì Quân nhìn tôi một cái, nói: “Không nghiêm trọng.”

“Ồ…”

Anh đã không để tâm như vậy, tôi cũng yên tâm một chút. Lại nói, tôi nhận mẹ đã mấy tháng nay, bên cạnh bà cũng có vài ngày, cũng có nghe nói, công ty điện ảnh tốc độ xử lý tin mới vô cùng nhanh chóng.

“Đưa khăn bông cho chú.”

Kỳ thực khăn bông ở trong túi xách của anh, nhưng tôi vẫn lấy khăn bông trên bàn đưa cho anh.

Cố Trì Quân uống một ngụm nước suối, lấy khăn bông từ tay tôi lau mồ hôi.

“Cháu rất không thích xuất hiện dưới ống kính?”

“Đây không phải là điều chắc chắn sao?” Tôi hỏi ngược lại, “Cháu không thích bị người khác dòm ngó.”

“Chú quen biết rất nhiều người, bọn họ tình nguyện bỏ ra tất cả để có được danh vọng, đắm chìm trong vinh quang và ánh đèn sân khấu.”

“Cũng có thể có kiểu người như vậy, nhưng cháu hoàn toàn không phải thế. Cố tiên sinh, chú thì sao?”

Anh dừng lại một chút, lại cầm vợt tennis lên, tỏ ý tôi đứng lên, tiếp tục đánh bóng.

“Đối với chú mà nói, diễn viên là một nghề rất thú vị. Cháu có thể trở thành rất nhiều người, thể nghiệm muôn vàn cuộc sống khác nhau.”

Phàm việc gì có lần đầu tiên thì cũng sẽ có lần thứ hai. Sau lần đánh tennis đầu tiên, Cố Trì Quân rất khen ngợi kỹ thuật đánh tennis của tôi, tầm vài ngày sẽ gọi tôi đi đánh bóng cùng anh. Mặc dù nói thế, trong ba sec tôi chỉ có thể thắng một, lúc phát huy tốt nhất, cũng có thể trong thời gian ngắn chiến đấu tương đối với anh.

Cố Trì Quân nói: “Cháu nhìn gầy như vậy, nhưng rất có lực bạo phát ”

“Tập luyện mà có đấy ạ”

Tôi từ nhỏ theo bố bôn ba bên ngoài, tố chất cơ thế tương đối tốt. Tôi những môn tôi có thể chơi không nhiều, tennis coi như là tốt nhất. Trước đây Lâm Tân Tu thường xuyên hẹn tôi cùng anh ta đi đánh bóng, nhưng mà tôi từ trước đến nay đều viện cớ không đi—tôi chẳng muốn tiếp xúc với anh ta tý nào.

Nhưng mà, công việc thường ngày của tôi rất nhiều, Cố Trì Quân so với tôi còn bận hơn, quay phim không biết ngày đêm, chúng tôi cũng có lúc thời gian không khớp nhau.

Lại một lần nữa ăn tối với Cố Trì Quân, tôi kể với anh thời gian biểu của tôi, học hành, công việc, còn có giúp bạn phụ đạo ôn thi đại học, anh nghe xong kinh ngạc, “Cháu sao mà so với chú còn bận hơn thế. Công việc trong nhà hàng chiếm quá nhiều thời gian của cháu, nếu mà vất vả như vậy thì nghỉ việc ở bên đó đi. ”

Câu nói như vậy khiến tôi dở khóc dở cười, tôi giải thích với anh, “Điều này là không thể được. Cháu phải kiếm tiền, tuyệt sẽ không nghỉ việc đâu.”

Anh day day huyệt thái dương, “Cháu cũng không thiếu tiền như vậy. Đạo diễn Lương đối với cháu, sẽ không, cũng không thể keo kiệt với cháu đâu. ”

Nhân viên phục vụ cầm thực đơn nhẹ nhàng rời đi không có tiếng động, sau cùng mang lên hai ly hồng trà. Cố Trì Quân rất thích hồng trà ở đây, hương thơm đó đẹp đến mức giống như đang nằm mơ vậy, trong thời khắc đẹp đẽ như này, tôi nói ra lời từ tận đáy lòng, “Đã nói đến chuyện này rồi, Cố tiên sinh, cháu có thể nhờ chú giúp một việc, uhm, trên danh nghĩa bạn bè.”

“Cháu nói đi”

Anh nghiêm túc lắng nghe, trên thực tế từ lúc quen biết anh, anh luôn luôn rất nhẫn nại nghe tôi nói.

Tôi hít vào một hơi, từ trong ví rút ra một cái thẻ, đặt trên bàn đưa về phía anh, “Lần đầu tiên cháu gặp mẹ, ở khách sạn Hải Cảnh, cháu vay tiền mẹ , chuyện này Cố tiên sinh cũng đã biết. Chỉ là, mẹ cho cháu số tiền quá lớn, cháu bứt rứt không yên. Trong thời gian này cháu vẫn luôn tìm cơ hội trả lại bà, chỉ sợ bà không cần. Vì vây, chú có thể giúp cháu…đưa cho bà?”

Anh liếc nhìn tấm thẻ kia, đối với những lời của tôi hiển nhiên không cho là đúng, “Chị ấy là mẹ của cháu, có nghĩa vụ chăm sóc cháu.”

“Bà sinh ra cháu, điều này không sai,” Tôi không trực tiếp phản kích, chỉ nói: “Nhưng chỗ tiền đó không thể nhận, thực sự không thể nhận”

“Tại sao?”

Tôi đắn đo tỉ mỉ, quyết định tìm một lý do anh có thể tin tưởng, “Cố tiên sinh, chú có thể cho rằng cháu tức giận. Bất luận cháu khoan hồng đại lượng thế nào, nhưng cũng không quên được chuyện năm đó bà đã vứt bỏ bố con cháu. Cháu nghĩ, sự phân chia này vĩnh viễn sẽ đều tồn tại, cháu có thể đường đường chính chính vay tiền mẹ cháu, nhưng không thể lấy không số tiền lớn này được. ”

“Không nhiều, cháu không cần bận lòng.”

Tôi cười khô không khốc

Đối với một người đóng một bộ phim nhận được biết bao nhiêu tiền, còn có bao nhiêu quảng cáo xa xỉ và cổ phần trong công ty điện ảnh như anh mà nói, ba mươi vạn đại khái không coi là nhiều.

Anh nghĩ ngợi, “Cháu không nghĩ tới, cháu nói như vậy, trong lòng mẹ cháu sẽ buồn sao? Từ chối sự giúp đỡ, nhiều khi là một hành vi tổn thương đến người khác ”

Cơ thể tôi hơi nghiêng về phía trước, chậm chậm cử động cánh tay, đôi tay khum lại trên cốc hồng trà tinh xảo.

“Đây chỉ là cháu giữ lại một chút