ng cửa cũ kỹ, rèm cửa cũ kỹ, nước sơn ở góc tường đã tróc ra, rơi
xuống lả tả, chiếc sofa già da rách một mảng, để lộ miếng xốp màu vàng bên
trong, và được dán lại bằng một lớp keo bẩn đến không nhận ra được màu sắc.
Ngoài những thứ đó ra thì tất cả những chỗ khác trong ngôi nhà này đều rất sạch
sẽ, ngăn nắp. Sàn nhà không một hạt bụi, mặt bàn sáng loáng như gương, tựa như
muốn dùng sự sạch sẽ, bóng bẩy hòng cứu vãn nét cũ kỹ, già cỗi của ngôi nhà. Kỳ
lạ là, một không gian nhỏ hẹp thế này lại không có vẻ chật chội, bởi trong nhà
Thái Hồng có lắp rất nhiều gương. Thái Hồng đã từng vì chuyện này mà kháng nghị
kịch liệt với Lý Minh Châu, những tấm gương khiến cô cảm thấy như mất đi sự
riêng tư, và mất đi cảm giác chân thật. Minh Châu cười khẩy: “Cảm giác chân
thật có ích gì? Cái mà ngôi nhà này thiếu là không gian.”
Mỗi lần bước vào nhà, một cảm giác áy náy không tên
lại trỗi dậy trong lòng Thái Hồng. Suốt bao năm nay, cha mẹ cô dùng đồng lương
ít ỏi của mình để chèo chống cho cái nhà này. Còn cô, tuy đã trưởng thành,
nhưng tiền lương giáo viên chỉ như hạt muối bỏ biển, và vẫn phải tiếp tục đối
diện với ngôi nhà cũ kỹ, già cỗi này.
“Cha về chưa mẹ?” Cô vừa hỏi vừa đi vào phòng ngủ,
mang hoa hồng cắm vào lọ rồi đi lấy nước. Vừa ngoảnh đầu, chợt phát hiện Minh
Châu đã bước vào phòng từ lúc nào, đang ngồi trên chiếc ghế cạnh đầu giường.
Chiếc ghế đó là đồ nội thất đắt tiền nhất trong nhà
cô, bằng gỗ lim, nghe nói là đồ dùng trong các vương phủ từ cuối đời Thanh,
cũng là của hồi môn của Minh Châu. Bà không dám đặt nó ở phòng khách, vì sợ
khách khứa đến ngồi làm hư mất, nên trước giờ đều đặt trong phòng ngủ của Thái
Hồng.
Hằng năm, đến ngày sinh của ông ngoại Thái Hồng, Lý
Minh Châu lại tỉ mẩn dùng sơn dầu quét lại chiếc ghế một lượt với thái độ thành
kính, miệng lầm rầm thủ thỉ, như đang trò chuyện với linh hồn ông ngoại cô.
“Con không biết ông ngoại con thương mẹ thế nào đâu.
Nếu ông còn sống, cũng không biết ông sẽ cưng chiều con đến nhường nào”, Minh
Châu nói. “Thời đó, hơn nửa phố Huệ Tây là của Lý gia ấy chứ.”
Đây là câu nói mà Hà Đại Lộ cảm thấy chướng tai nhất:
“Con xem mẹ con kìa! Người ta là hồi tưởng quá khứ cay đắng để nhớ đến sự ngọt
ngào hôm nay, còn bà ấy thì ngược lại, cứ hồi tưởng quá khứ ngọt ngào để chống
chọi với nỗi đắng cay hiện tại. Kết quả thì sao? Kẻ ngọt ngào thì càng thấy
ngọt ngào hơn, người đắng cay thì lại càng đắng cay hơn. Công nhân quê mùa thì
sao nào? Năm xưa cha là cá nhân tiên tiến trong xưởng, các cô gái theo đuổi cha
xếp cả hàng dài. Mẹ con ấy hả? Suốt ngày chỉ nhớ cái thân phận đại tiểu thư của
gia cấp tư sản.”
Chiếc ghế đó được Lý Minh Chây tôn thờ như thánh thần,
Thái Hồng cũng chẳng mấy khi dám ngồi vào, tựa như ngồi xuống đó không phải là
ngồi trên ghế, mà là ngồi trên đầu gối của ông ngoại, nên ngày thường cũng chỉ
dùng nó để vắt quần áo.
“Chưa, cha con nói là ban ngày ít mối quá, vừa nãy
nhân lúc trời mưa to lại lái taxi đi rồi. Mẹ mới hầm canh đậu đỏ cho con đấy,
uống một bát cho ấm người rồi hãy ngủ.” Minh Châu chỉ tay về phía chiếc bàn học
của cô.
Thái Hồng đưa mắt nhìn, bát canh đậu đỏ đặt trên bàn
đang bốc khói nghi ngút. “Con cảm ơn mẹ!” Thái Hồng cười ngọt, bưng bát canh
lên uống một ngụm lớn.
Hàn huyên vài câu, Minh Châu bâng quơ hỏi: “Thái Hồng,
ai tặng con hoa hồng vậy?”
“Còn ai nữa, Đông Lâm chứ ai.”
“Đông Lâm sao lại có thể tặng con hoa lụa? Chẳng lẽ
cậu ta bủn xỉn đến thế cơ à?”
“Ơ, có hoa lụa sao? Sao con không phát hiện ra? Trời,
đúng là có thật này! Cái gã Đông Lâm đúng thật là… Đúng là keo kiệt quá đi mất!
Mẹ xem, chỉ có mười một đóa, còn chẳng đủ một tá nữa chứ!”
“Con ngốc biết gì hả? Đây là mười một, một cộng một,
một lòng một dạ, trọn đời trọn kiếp, nó mang ý nghĩa còn tốt đẹp hơn cả số mười
hai nữa kia.”
Thái Hồng tròn mắt kinh ngạc: “Mẹ! Không ngờ mẹ cũng
rành những thứ này ghê!”
“Xì! Con nghĩ mẹ con là ai hả? Mẹ trải đời nhiều rồi.
Hồi nhỏ, mấy ông anh họ của mẹ có ai lại không vắt óc nghĩ cách tặng hoa cho
bạn gái họ? Ai giống cha con, chỉ biết tặng Hồng Bảo thư?”
“Mẹ à, cha tặng mẹ Hồng Bảo thư, thế mẹ tặng cha thứ
gì?” Thái Hồng cười, nhích qua chỗ mẹ, ngồi xuống.
“Tặng? Cùng lắm là nở một nụ cười với ông ấy, mà phải
xem tâm trạng mẹ có tốt hay không đã. Mấy chuyện này ấy à? Làm con gái phải ý
tứ một chút, đâu thể để người ta lấy lòng dễ dàng như thế được? Chỉ có mấy đóa
hoa cỏn con này, lại còn dùng hoa giả đắp vào cho đủ, làm như xua đuổi con hầu
không bằng.”
Ẩn ý bóng gió đây mà, Thái Hồng giả vờ sắp xếp mấy
quyển sách trên bàn, thầm thở dài ngao ngán, lại phải nghe giáo huấn nữa rồi!
“Nói đi, cậu đó là ai? Hả? Rõ ràng là Đông Lâm đi với
con, sao cuối cùng lại là cậu ta đưa con về? Trên tay còn ôm một bó hoa? Cãi
nhau với Đông Lâm à? Thái Hồng, giận dỗi với bạn trai là chuyện bình thường, có
gì thì ngồi lại nói chuyện với nhau. Đừng có hơi tí giận dỗi là lại nhào vào
lòng kẻ khác, đó là chuyện rất ngớ ngẩn. Con học hành bao nhiêu năm rồi, không
thể không biết đạo l