trong giấc mộng đẹp thì
bị người khác bắt đi làm nhiệm vụ này, nên cũng có chút bất mãn.
Thái Hồng ngất ngây... Nếu nói thứ quan trọng nhất của
con gái là mái tóc thì thứ quan trọng nhất của đàn ông chính là giọng nói.
Nghe ngữ khí của người này hình như là biết cô. Thái
Hồng cũng cảm thấy khuôn mặt này hình như đã gặp ở đâu đó. Hai người chắc chắn
đã gặp nhau, đám bạn rượu chè của Tô Đông Lâm nhiều vô kể, gần đây lại mở công
ty, cũng có thể là nhân viên của anh.
Nhưng dáng vẻ và khí chất của anh chàng này đều hơn cả
Đông Lâm. Anh ta giống Đông Lâm ở chỗ, phải xuất hiện một cách thật hào nhoáng,
tuyệt không hành sự mà không phô trương.
Cô ngoan ngoãn ngồi vào trong xe, người đó bảo cô thắt
dây an toàn cẩn thận. Chiếc xe nổ máy, lao về phía trước rồi nhanh chóng tăng
tốc.
“Tôi tên V”, anh nói.
“V?”
Chắc chắn không phải chữ cái V, nhưng một người đàn
ông tự giới thiệu bản thân như thế không thấy kỳ quặc sao? Nếu lúc đầu Quý
Hoàng bảo với cô rằng anh tên Hoàng, Thái Hồng chắc chắn giật nảy mình, ngỡ
rằng anh mới từ thời tam quốc xuyên không đến đây ấy chứ!
Cô im lặng chờ câu tiếp theo, ngỡ rằng anh sẽ giới
thiệu tiếp về mình, nào ngờ một chữ “V” này là khái quát toàn bộ về bản thân
anh.
Anh không nói gì nữa. Xe hơi rẽ vào đường cao tốc, lao
thẳng về hướng ngoại ô cách xa thành phố.
“Này, nhầm hướng rồi, nhà tôi ở đường Cát Tường.” Thái
Hồng rất nhỏ nhẹ, nhắc nhở một câu đầy thiện ý. Cô không quen ngồi loại xe thấp
như xe thể thao, không quen tiếng ồn của ống xả, nhưng cô không phản đối ngồi
nán lại bên cạnh một mỹ nam lâu hơn chút.
V nói, giọng lạnh nhạt, khách khí: “Đông Lâm nhờ tôi
đưa cô đi hóng gió.”
“Thế thì xin chú ý tốc độ, trên các biển báo của con
đường này đều có gắn máy quay.”
Khóe môi V cong lên nụ cười mỉa mai: “Tiểu thư, đây là
tốc độ bình thường.”
Thái Hồng đoán tuổi của anh, có lẽ khoảng hai mươi
lăm, hai mươi sáu tuổi. Im lặng giây lát, V nói: “Thì ra cô chính là người được
coi là bạn gái của Đông Lâm ư?”
Thái Hồng thoáng ngẩn người, đáp: “Thì ra anh chính là
người được coi là em họ của Đông Lâm ư?”
Hai từ “em họ” vừa thốt ra, anh ta lập tức bùng nổ,
giọng lạnh như băng: “Em họ?”
“Ừm, em họ.”
Vừa dứt lời, xe đột ngột dừng lại, bánh xe rít lên
tiếng “két...”, Thái Hồng nhào người về phía trước. Cô kêu thét lên một tiếng,
mắt trừng trừng nhìn xe chạy băng băng trên đường, xông về phía trước như muốn
mang theo cô lao thẳng xuống phía dưới.
Chiếc xe phanh gấp, dừng lại trước lan can cầu chỉ năm
centimet, cô chưa kịp hoàn hồn, cửa xe bật mở, V lạnh lùng quát: “Xuống xe!”
Cô luống cuống nhảy xuống, còn chưa kịp đứng vững,
chiếc xe đã lao vụt đi, mất hút.
Thái Hồng bực tức giơ ngón trỏ về hướng chiếc xe đã
khuất xa kia: “Anh bị điên hả?”
Thái Hồng bị anh chàng V bỏ rơi trên cầu vượt cao hai
mươi lăm mét như vậy đấy. Cô thấy vài chiếc taxi vội vã chạy ngang qua, đưa tay
ra vẫy nhưng chẳng ai đoái hoài.
Đúng lúc này điện thoại đổ chuông...
“Là anh”, đầu dây bên kia vang lên giọng của Đông Lâm
“Em về nhà chưa?”
“Về cái đầu anh ấy!”
Tô Đông Lâm cũng nhận ra có sự khác thường: “Em không
ở trên xe của Tần Vị à?”
“Anh ta bỏ rơi em giữa đường rồi.”
“Hả!”, anh ngạc nhiên thấy rõ. “Em đang ở đâu?”
“Đường cao tốc thành Tây, lối ra số hai mươi.”
“Uhm, em cứ đứng đó đợi nhé!”
“Mau đến đón em.”
Bên kia có tiếng thở dài: “Anh đang phải truyền nước,
Tần Vị sẽ đến rước em về.”
“Anh bảo người khác đến đi! Em không lên xe của gã
điên ấy đâu!”
“Đêm hôm khuya khoắt, anh xin em đừng gây chuyện nữa.”
“A lô... Đông Lâm, đừng cúp máy...”
Điện thoại đã ngắt.
Quả nhiên chưa đến năm phút sau, chiếc xe thể thao của
anh chàng V đã thắng “két...” lại bên cạnh cô, làm bụi bay tung mù.
Người trong xe ra lệnh cho cô: “Lên xe!”
Thái Hồng nghiến răng chẳng nhúc nhích, từ chối lên
xe.
Thấy cô kiên quyết chống cự, anh chui ra khỏi xe, nhìn
cô với ánh mắt dửng dưng, cố ý hỏi: “Cô đang tức giận?”
“Tôi không nên tức giận sao?”
Anh tỏ vẻ không muốn tranh cãi với cô: “Có chuyện gì
lên xe rồi nói, cứ đứng thế này không an toàn.”
“Tôi không ngồi xe anh!”
Anh khịt mũi, cười nhạt: “Cô tưởng được ngồi xe tôi dễ
lắm sao?”
“Ngồi xe anh với ngồi taxi có gì khác nhau sao? Sao
tôi không cảm thấy?”
Anh lại cười nhạt: “Nếu tôi nhớ không nhầm, cô là
giảng viên đại học, thường xuyên rót vào đầu người khác mấy thứ lý tưởng cách
mạng đúng không?”
Cô trợn mắt nhìn anh. Ngay lúc đó di động lại đổ
chuông.
Đầu bên kia, Tô Đông Lâm hỏi: “Thái Hồng, Tần Vị đến
chưa?”
Hóa ra tên hắn ta là Vị, Tần Vị.
“Đến rồi. Hứ!”
“Lên xe của cậu ta đi, coi như anh xin em.” Anh khẽ ho
một tiếng. Vết thương ở ngực vẫn chưa lành hẳn, ho đối với anh là một chuyện vô
cùng đau đớn. Thái Hồng ngẫm nghĩ, không muốn khiến anh khó xử, cuối cùng nói:
“Được rồi.”
Lần này anh ta lái xe rất êm, cả đoạn đường đều im lặng.
Tần Vị đưa cô về tận nhà, không ngờ còn ga lăng đưa cô lên tận cửa, rất khách
sáo chào hỏi Lý Minh Châu. Trên mặt Lý Minh Châu lộ rõ vẻ hân hoan, nói: “Vào
đây uống tách t