Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326303

Bình chọn: 9.5.00/10/630 lượt.

àn Thanh và Hạ Phong yêu nhau, Thái Hồng khen

Hạ Phong không ngớt, chỉ thiếu nước coi cậu ta như thiên thần. Lần đầu đến nhà

Thái Hồng, Hạ Phong thành thật kể hết về gia thế khốn khó của mình cho Lý Minh

Châu nghe, mẹ mất sớm, cha hung bạo, mẹ kế hà khắc, Thái Hồng nghe mà rớt nước

mắt, Lý Minh Châu thì chẳng tỏ thái độ gì, sau đó nói cậu ta giỏi ra vẻ đáng

thương hòng nhận được sự thương cảm của người khác. Lý Minh Châu ghét nhất loại

đàn ông này, có câu anh hùng không hỏi xuất thân, lưu manh không xem gốc gác,

gã Hạ Phong này tâm địa không tốt, biết lợi dụng lòng thương hại của phụ nữ,

Hàn Thanh không phải đối thủ của hắn. Trong điện thoại, bà đã bày tỏ rằng rất

không tán thành cuộc hôn nhân này. Cha mẹ Hàn Thanh nghe xong, đương nhiên cũng

không đồng ý, tiếc là ngắn tay chẳng với tới trời, sau đó Hạ Phong đến Nam Ninh

gặp họ một lần, cha mẹ thấy Hàn Thanh đã quá lụy tình, có vẻ như nếu không lấy

được hắn thì thà chết cho xong, hai người đành đồng ý.

Thái Hồng lặng lẽ xuống bếp, múc cho mình một bát đậu

đỏ, Lý Minh Châu bỗng hỏi: “Tối nay con đi đâu thế?”

“Trong khoa có một thấy giáo mới đến, không có số điện

thoại liên lạc, mai có một cuộc họp quan trọng thầy ấy phải tham gia nên bí thư

nhờ con chuyển lời đến thầy ấy.”

“Con mau chuẩn bị đi, lát nữa Tô Đông Lâm đến đón

con.”

Thái Hồng giật bắn người: “Cái gì ạ? Tô Đông Lâm?”

“Cậu ấy gọi cho con nhưng con không bắt máy, nên gọi

về nhà.”

“Hôm nay có tiết dạy nên con chuyển di động sang chế

độ rung.”

“Cậu ấy hỏi trước chín rưỡi con có về không, mẹ nói

có.”

Thái Hồng vội nhìn đồng hồ, chín giờ hai mươi lăm

phút, bèn cằn nhằn: “Chuyện gì nữa đây, không phải buổi sáng mới gặp rồi sao,

tối lại gặp nữa, anh ta bị làm sao vậy? Để con gọi điện cho anh ta, bảo ngày

mai hãy gặp.”

Lý Minh Châu nạt: “Con mau đi thay đồ cho mẹ! Mặc

chiếc áo len dài màu tím ấy. “Bảo vật ngàn vàng dễ có, khó có được một đấng

lang quân hữu tình!” Cậu ta vừa có “ngàn vàng” vừa có tình, con khẩn trương lên

đi!”

Trước khi xuống lầu, Thái Hồng còn bị Minh Châu kéo

lại: “Quay lại, chải lại tóc đi đã!” Nói rồi bà chạy vào phòng lấy ra một lọ

keo xịt tóc, xịt xịt vài cái rồi cứ vuốt vuốt, chỉnh chỉnh.

Thái Hồng đau, kêu oai oái: “Mẹ, đừng vuốt nữa, mẹ có

biết làm không vậy? Với lại đầu tóc đâu có quan trọng đâu!”

“Không quan trọng?” Lý Minh Châu ấn ấn đầu cô, nghiêm

chỉnh nói: “Thứ quan trọng nhất trên người con gái chính là đầu tóc đây, biết

không hả?”

“Ha ha...” Thái Hồng ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Bị con gái cười, Lý Minh Châu tím cả mặt, chỉ vào bức

tranh The Birth of Venus treo

trong phòng ngủ của Thái Hồng: “Lời mẹ nói con cứ không thèm tin, chê mẹ không

có mắt thẩm mỹ chứ gì? Nhìn thấy bức tranh đó không hả? Mẹ hỏi con, trên người

Venus có gì?”

“Có gì?” Thái Hồng hỏi lại. “Không có gì hết.”

“Sai! Venus không một mảnh vải che thân, nhưng có một

mái tóc vàng. Con biết không hả, trong mắt các nhà nghệ thuật, phụ nữ có thể

không có cánh tay, không có quần áo, nhưng không có tóc ấy à, chuyện đó là

không thể được!”

Thái Hồng chật vật mang một mái tóc kỳ dị xuống lầu,

đèn đường mờ tối, cô trông thấy ở bên kia đường có chiếc xe của Tô Đông Lâm.

Ở dưới tán cây bên cạnh có đốm đỏ lập lòe, cô nhận ra

người đang hút thuốc đó là Tô Đông Lâm.

“Đông Lâm, anh mới đến à?”

“Ưhm. Hôm anh bị thương, cả bọn định đến Tuyết Trúc

Trai, cuối cùng bị hoãn lại, bây giờ mình đến đó ăn khuya, em thấy sao?”

“Hả? Ăn khuya? Có muộn quá không?”

“Giờ này là thích hợp đó chứ.” Không đợi cô trả lời,

anh nói. “Em đợi anh một lát, anh lên chào mẹ em cái đã.”

“Không cần đâu, mẹ em biết em đi với anh rồi.”

“Vẫn nên lên nhà chào một tiếng, để người nhà em khỏi

lo lắng.” Anh nói xong rồi đi thẳng lên lầu, mấy phút sau đã quay lại. Bước

chân anh không nhanh nhẹn như lúc trước, dù sao cũng mới bị gãy hai cái xương

sườn.

“Anh khách sáo quá rồi!”, cô nói, vẻ bất lực. “Gọi một

cú điện thoại không phải được rổi sao!”

Đây chính là điểm khác người của Tô Đông Lâm. Anh có

thể bày trò đùa cợt, nói chuyện hung hăng... nhưng anh biết chừng mực. Nếu muốn

lấy lòng ai đó, anh cũng sẽ cố gắng hết sức để làm.

Chưa đến chỗ đỗ xe thì có một người vội vội vàng vàng

đi ngang qua, đụng trúng Tô Đông Lâm. Anh đau đến nỗi mặt mày nhăn nhó nhưng

người đó làm như không thấy, nghênh ngang đi tiếp.

Thái Hồng tức giận quát: “Này! Đứng lại! Ông đụng

người rồi kìa!”

Người đó là một gã đàn ông khoảng hơn năm mươi tuổi,

để ria mép, gương mặt trông rất bặm trợn. Gã quay đầu, nhìn hai người với ánh

mắt coi thường, nói: “Một ông chú năm mươi tuổi như tôi, đụng một chàng trai

hai mươi mấy tuổi khỏe khoắn, tráng kiện, đau gì hả?”

Thái Hồng giận quá, cười khẩy: “Hơ! Năm mươi tuổi

chẳng lẽ già lắm sao? Ông nghĩ rằng mình năm mươi tuổi là có thể từ chối chín

chắn sao?”

“Khôn khiếp, cô muốn gì hả?” Gã thủ sẵn tư thế.

Tô Đông Lâm sầm mặt, ánh mắt sắc lẹm, cười nhạt: “Thưa

cụ già năm mươi tuổi, quân tử động khẩu không động thủ. Ông đi trên đường lớn,

mặt trời không làm ông sạm đ