lại, có một công ty đồng ý cho
hắn thử việc với mức lương bằng một phần ba của Hàn Thanh, nhưng làm được hai
tuần Hạ Phong đã gây gổ với ông chủ. Sau đó, hắn vào làm trong một công ty với
mức lương cơ bản thấp, được cộng thêm tiền hoa hồng, làm được hai tháng, doanh
số bình bình, tiền mang về còn chẳng đủ trả tiền đi nhà trẻ cho Đa Đa, Hàn
Thanh không nói gì, chỉ cổ vũ hắn tiếp tục cố gắng, hắn tự thấy xấu hổ, dứt
khoát nghỉ việc luôn. Đúng lúc Đa Đa bị viêm phổi, không thể đi nhà trẻ, Hạ
Phong không còn cách nào khác, đành ở nhà cả ngày trông con, nên càng cáu kỉnh
hơn.
Thái Hồng đứng phắt dậy: “Hàn Thanh, số di động của Hạ
Phong là bao nhiêu? Mình phải tìm cậu ta nói chuyện cho ra nhẽ mới được! Cậu ta
không thể đối xử với cậu như thế!”
Hàn Thanh kéo cô lại: “Đừng! Mình xin cậu! Anh ấy bây
giờ như đang ngồi trên đỉnh núi lửa ấy, chạm một cái là nổ tung!”
“Cái người đó sao mà cố chấp thế chứ? Cậu ta kiếm tiền
với cậu kiếm tiền khác gì nhau nào, đều là vì cái nhà này thôi!”
“Có thể anh ấy cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương…
Bề ngoài phẫn nộ, thực ra tận đáy lòng là sự áy náy.”
“Thế để mình đi hỏi Tần Vị, xem có thể sử dụng quan hệ
của anh ấy tìm một công việc với mức lương cao chút cho Hạ Phong làm không?”
“Đừng! Đừng! Tuyệt đối đừng kéo Tần Vị vào nữa.” Hàn
Thanh thở dài. “Hạ Phong bây giờ hận anh ấy lắm, ngày nào cũng mắng anh ấy là
nhà tư bản ác độc, từ trong ra ngoài đều chảy dòng máu dơ bẩn.”
“Vì sao chứ? Tần Vị có chỗ nào đắc tội với cậu ta ư?”
“Bởi vị Tần Vị bảo mình tăng ca suốt, lại hở tí là
muốn mình đi công tác với anh ấy…”
“Chuyện này Hạ Phong đáng lẽ phải hiểu chứ? Mức lương
của cậu cao như thế cũng đâu phải là lấy dễ dàng được?”
“Vấn đề là anh ấy cứ không chịu hiểu, ngược lại, càng
nghĩ méo mó.” Hàn Thanh cười khổ. “Anh ấy à, tự mình ở nhà cắt giấy báo, chỉ
cần nhìn thấy bài hay tin nào có Tần Vị là cắt hết. Có một hôm, mình đi làm về
muộn, nói với anh ấy là mình đi dự tiệc với cấp trên, anh ấy liền cho mình một
cái bạt tai, nói mình gạt anh ấy, trên báo nói Tần Vị ở Thượng Hải cả tuần.
Mình nói… cấp trên mà mình nói không phải là Tần Vị, mà là giám đốc phòng kinh
doanh…”
Thái Hồng nắm chặt tay cô: “Không được! Hàn Thanh! Hạ
Phong chắc là đã rơi vào vòng luẩn quẩn ác tính rồi, cậu nhất định phải nghĩ ra
biện pháp giải quyết. Bọn cậu không thể cứ tiếp tục thế này được!”
“Biện pháp? Có biện pháp gì? Dù sao anh ấy cũng là cha
đẻ của Đa Đa.”
“Không thì…” Thái Hồng tìm danh bạ trong di động của
mình. “Mình tìm giúp cậu một luật sư nhờ tư vấn?”
Thần kinh của Hàn Thanh lập tức căng thẳng: “Luật sư?
Cậu… Ý cậu là sao hả?”
Thái Hồng lặng lẽ nhìn cô: “Cậu nói xem? Loại người
đó, cậu còn có thể chung sống với hắn sao? Liệu cậu còn kiên trì được bao lâu
với cuộc sống này? Nếu mình là cậu, mình chắc chắn sẽ chọn cách kháng cự!”
Hàn Thanh nhìn cô với vẻ thảm thương, tội nghiệp, liên
tục nói: “Không! Không! Để mình suy nghĩ, suy nghĩ đã…”
Thái Hồng đứng dậy, nhìn đồng hồ, thở dài: “Mình phải
đi rồi. Nhớ kỹ, bất luận xảy ra chuyện gì, cánh cửa nhà mình đều luôn rộng mở
với cậu và Đa Đa.”
Trời nhá nhem tối, Thái Hồng về đến khu nhà mình, ở
bãi đậu xe dưới lầu, cha cô đang sửa xe. Từ đằng xa chỉ nhác thấy hai cẳng
chân, hơn nửa thân người ở dưới gầm xe. Thái Hồng bước tới, đụng đụng vào cha.
Hà Đại Lộ nằm trên ván trượt từ dưới gầm xe xoẹt một cái trượt ra ngoài, trên
tay vẫn đang cầm một cái cờ lê, mặt lấm lem nhớt bẩn, ông nói: “Về rồi à?”
“Con về rồi, thưa cha.” Thái Hồng không nghĩ ngợi gì
liền quỳ xuống hôn ông một cái. “Ngày mai hãy làm tiếp đi cha, trời tối rồi!”
“Có một chỗ bị nghẹt, làm sao cũng không thông.” Hà
Đại Lộ đón lấy bình nước Thái Hồng đưa, uống một ngụm. “Người hơn năm mươi
tuổi, bị trĩ mãn tính đã đủ rầu rồi, cái xe cà tàng này lại giở chứng mấy cái
trò này cho cha nữa! Thái Hồng, con về trước đi, cha sửa thêm một chút, nếu quả
thực không được thì đành gửi nó vào trạm sửa xe thôi.”
“Phụt…” Thái Hồng không nhịn được cười, ai nói giai
cấp công nhân không có tính hài hước nào?
Về đến nhà, Lý Minh Châu đang bận rộn nấu cơm dưới
bếp. Thái Hồng vừa mở cửa, mùi thức ăn thơm phức ập tới, Minh Châu chỉ tay về
phía một rổ rau: “Về rồi hả con, mau giúp mẹ thái hành. Thật là… mẹ cũng lẩm
cẩm ghê, ban nãy chỉ lo nấu khoai lang. Bây giờ dầu nóng rồi mà hành vẫn chưa
thái. Con nói thử xem, món này mà không có hành sao mà ăn được!”
Thái Hồng ném túi xuống rồi chạy vào bếp. Phòng bếp
vốn đã nhỏ, chỉ đủ chứa được một người, ngặt nỗi bàn bếp với bếp ga lại đối
diện nhau. Điều này có nghĩa là mỗi lần thái rau, rồi cho rau vào chảo buộc
phải xoay người một lần. Một bữa cơm phải xoay đi xoay lại đến chóng mặt nên Lý
Minh Châu suốt ngày than phiền bà bị đau đầu cũng bởi chuyện này.
Thái xong hành, thấy mẹ bận rộn đến nỗi khoa tay múa
chân, Thái Hồng đấm lưng cho bà: “Mẹ ơi, mẹ có mệt không? Con giúp mẹ đấm bóp
nhé!”
“Được, mẹ đang đau thắt lưng ấy chứ. Bên này, qua
trái, qua trái nữa, xuống dưới… Đúng, chính chỗ đấy đấy! Phù… thoải