i biết sửa sai, như vậy là tốt.” Thái Hồng
nhìn đĩa thịt viên một hồi rồi gắp cho vào đĩa của mình.
Sau đó cô trông thấy nước mắt cô nhân viên phục vụ kia
lã chã rơi xuống, cuối cùng ôm mặt khóc nức nở.
Thái Hồng liền trố mắt: “A… Em… Chỉ là chuyện vặt thôi
mà, sao em phải khóc như vậy chứ?”
“Huhu… Em bị quản lý đuổi việc rồi… huhu… Em không
nhận được lương… Huhu… Tuần sau phải đóng tiền nhà rồi… Em sắp phải ra đường
ngủ rồi…”
“Em là sinh viên trường này?”
“Em vừa tốt nghiệp… Em chưa tìm được việc làm… Nhà em
ở dưới quê”
“Sao em không nói sớm?” Thái Hồng đứng dậy. “Để chị đi
nói với quản lý, ban nãy chỉ là hiểu lầm thôi.”
“Quản lý từ lâu đã không hài lòng với em, luôn muốn
đuổi em…”
Quý Hoàng thở dài, rút ví: “Em này, tiền thuê nhà của
em là bao nhiêu?”
“Ba… Ba trăm tệ”
“Đây là ba trăm tệ, em cầm lấy dùng trước đi…”
“Thầy tốt quá, em cảm ơn thầy nhiều.”
Người ta đã phong độ thế rồi, Thái Hồng cảm thấy mình
cũng không biểu hiện quá tệ, cũng vội vàng rút ví ra: “Đây là hai trăm tệ, em
cũng cầm lấy đi. Tìm công việc nào tốt hơn một chút, sinh viên đại học có gì mà
không làm được hả, sao lại phải đi làm việc này!”
“Thầy cô tốt quá, số tiền này coi như em mượn tạm hai
người. Sau này nhất định sẽ trả.”
“Thôi, không cần trả đâu, đừng khóc nữa. Tay bị bỏng,
em về sớm nghỉ ngơi đi.”
Cô sinh viên đó cầm lấy tiền, thút tha thút thít rời
khỏi.
Thái Hồng quay đầu lại hít một hơi thật sâu, nhìn Quý
Hoàng: “Thầy Quý, xin hãy nói với tôi rằng những lời ban nãy của cô bé đó hoàn
toàn là sự thật đi, cô nàng lấy năm trăm tệ của chúng ta!”
“Tôi cảm thấy là thật…”
“Thế thì thầy Quý, xin thầy đồng ý, bữa cơm này thầy
bỏ tiền, bời vì tất cả tiền của tôi đã cho cô nhóc hết rồi”
“Cô Hà, nếu cô không quá chấp nhặt chuyện thịt viên tứ
hỷ và thịt viên hầm thì ví tiền của chúng ta vẫn còn căng phồng…”
“Thầy Quý, tôi vẫn phải nói, thịt viên tứ hỷ và thịt
viên hầm về bản chất thực sự rất khác nhau! Hai loại thịt viên này không thể
coi là một được.”
Quý Hoàng đưa mắt nhìn cô, thở dài, từ chối tiếp tục
tranh luận.
Ngay lúc đó, ánh mắt Thái Hồng lướt qua cửa sổ, nhìn
xuống dưới, cô đột nhiên nói:
“Thầy Quý, chiếc xe đạp màu da cam là của thầy đúng
không? Có người đang trộm xe của thầy kìa!”
Cả hai bèn phóng ngay xuống dưới lầu.
Kẻ trộm đã cưỡi xe đạp của Quý Hoàng chạy xa trăm mét
rồi.
Hà Thái Hồng, vừa đuổi theo vừa hét: “Cướp! Cướp! Có
người trộm xe đạp!”
Cô muốn đuổi theo tiếp, bỗng bị Quý Hoàng kéo giật
lại, anh nói: “Đừng hét nữa, không ai có thể lấy cắp đồ của tôi được đâu. Nói
rồi anh chặn một sinh viên đang nam chạy ngang qua: “Tôi là giáo viên của
trường, đây là thẻ công tác của tôi, cho tôi mượn xe đạp của em dùng chút nhé!”
Rồi anh lao vút đuổi theo, trong chớp mắt đã mất hút.
Cậu sinh viên chu môi huýt sáo, nói với Thái Hồng:
“Thầy ở khoa Thể dục ạ?”
“Khoa Trung văn.”
Cậu chàng quay ngoắt lại nhìn cô: “Khoa Trung văn? Thế
thì em dám cá là thầy ấy không đuổi kịp, mấy thằng trộm xe đa số đều thuộc khoa
Thể dục cả. Đấy, đến cái khóa to đùng như thế mà chúng chỉ dùng tay bẻ là đứt.”
“Em này, em xem phim võ hiệp quá nhiều rồi đấy.”
Nhưng trong đầu Thái Hồng không nén nổi những dòng suy
nghĩ miên man. Bàn tay Quý Hoàng kéo giật cô lại, rất ấm, rất có lực, và vẻ
trầm tĩnh, vững vàng của anh đã trấn áp được cô. Chợt cô phát hiện anh tuy mảnh
khảnh nhưng người đấy cơ bắp săn chắc. Anh đi xe đạp trông cũng thật ra dáng!
Hai mươi phút sau. Quý Hoàng một tay lái xe đạp của
mình, tay kia dắt chiếc còn lại ung dung xuất hiện trước mắt cô.
“Xin lỗi, tôi chậm vài phút, tôi đã đưa kẻ trộm đến
phòng bảo vệ rồi.”
“Cũng không khó lắm, khuôn viên trường chỉ rộng thế
này, hắn ta có thể chạy đi đâu cơ chứ?”
Trả lại xe, cả hai quay lại căng tin, thức ăn đã nguội
ngắt. Thái Hồng không quen ăn thức ăn nguội, chỉ ăn qua quýt vài thìa cơm với
canh. Ngược lại Quý Hoàng đói meo, chén sạch đồ ăn trên bàn. Thấy trong đĩa của
Thái Hồng còn một viên thịt viên tứ hỷ, anh rất lịch sự hỏi: “Cô có phiền không
nếu tôi ăn nó?”
Thái Hồng ngẩn người… Viên thịt đó tuy cô chưa đưa
vào, nhưng nó nằm trong đĩa của cô, dù sao cô cũng đã dùng đũa của mình để gắp.
Thái Hồng cười, có chút ngượng ngùng: “Không… Không sao!”
Người ngồi trước mặt cô từ tốn ăn hết viên thịt viên
tứ hỷ, Thái Hồng cảm thấy dáng vẻ anh rất buồn cười, thoáng ngập ngừng, cô nói:
“Thầy Quý, tôi có thể hỏi thầy một câu hơi riêng tư không?”
“Cô cứ hỏi.”
“Tại sao thầy không bao giờ cười?”
“…Không phải không cười, chỉ là hơi ít cười.”
“Thường thì một ngày thầy cười mấy lần?”
“Có thể ba năm tôi sẽ cười một lần.”
Khi anh nói câu này thì Thái Hồng đang uống trà, kết
quả là “phụt”, cô phun ra hết.
Vì bữa cơm không đâu vào đâu ấy mà Thái Hồng về nhà
muộn. Bị anh thầy Quý hài hước kia ngắt ngang, chẳng hiểu sao tâm trạng cô cũng
vui vẻ trở lại.
Nhà của Thái Hồng là nhà số 14 – lầu 7 – tòa 36, thuộc
khu tập thể dành cho công nhân viên xưởng cơ khí Quang Hoa. Tòa nhà cũ kỹ ba
mươi năm tuổi, thường được gọi là nhà lắp