Polaroid
Thành Danh Sau Một Đêm

Thành Danh Sau Một Đêm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324943

Bình chọn: 10.00/10/494 lượt.

chịu trách nhiệm sao! Cảm xúc dâng trào, hôn một cái, đây mới là người đàn ông khỏe mạnh, thể hiện đẳng cấp, hứng thú của một người đàn ông, thế mới xứng là đàn ông!”

Tôi “…” lắc đầu, trong lòng cảm thán không thôi, những chuyện đã xảy ra, quả nhiên Hàn Tiềm rất xứng là đàn ông.

“Vậy đối với đàn ông các anh, sau đó cảm giác thế nào? Sẽ xử lý chuyện này như thế nào?”

“Sau đó? Có cái gì mà sau đó? Durex, Jissbon (hai nhãn hiệu BCS nổi tiếng của Trung Quốc) đều có, còn có thể có cái gì sau đó? Để lại hậu quả thì không phải là một người đàn ông tốt!” Nhị thiếu gia trừng hai mắt nhìn tôi như muốn khơi thông suy nghĩ của tôi, lại như khiển trách.

Tôi lại nhận được thụ giáo lần nữa, cộng thêm, lần đó, mặc dù Hàn Tiềm không dùng Durex hay Jissbon để đảm bảo an toàn, nhưng cũng không để lại hậu quả, vì vậy tôi lại một lần nữa cảm nhận được sâu sắc, Hàn Tiềm quả nhiên là một người đàn ông tốt.

Lúc ấy tôi vẫn cho rằng Tống nhị thiếu gia và Hàn Tiềm dù gì cũng là con cháu thế gia, tuổi cũng xấp xỉ Hàn Tiềm, xem ra có thể đại diện cho tư tưởng của tầng lớp bọn họ. Vì vậy, sau này ưỡn ngực vênh mặt nói với Hàn Tiềm như vậy liền nhận được một khuôn mặt đen kịt của đối phương, và tự thể nghiệm rất nhiều lần thế nào là hành vi của người đàn ông tốt, bị nghiền nát, đè ép giống như bị Tống Minh Thành cấu véo vào thắt lưng một trận.

Lúc này tôi cũng không óc nhìn xa đến vậy, đâu thấy trước được lời tiên đoán tương lai. Khi đạo diễn ra dấu tay, tôi cố gắng tập trung tinh thần, quên hết mọi thứ xung quanh, cố gắng nhập vai.

Phân đoạn này trong《 Scandal 》 là khi nữ chính đến cửa tìm Trần Tẫn, muốn tìm anh ta giúp đỡ, lại ngoài ý muốn nghe được Trần Tẫn cùng với bạn gái mới nhạo bang tình cảnh của mình, giọng nói nhẹ nhàng, tự nhiên, thái độ chế giễu. Sau đó đành giấu mình rời đi.

Với Lý Khải Duệ và Liễu Sơ Lãng chỉ là ở trong phòng uống trà, đọc lời thoại sao cho phù hợp với hoàn cảnh, còn tôi so ra thì khó hơn nhiều. Cảm xúc lúc đó, ban đầu là hốt hoảng, Trần Tẫn chính là cọng rơm cuối cùng thắp lên hy vọng, rồi đến bởi vì không kịpđợi người khác vào thông báo, trực tiếp xông vào, vô tình nghe được lời trò chuyện của bọn họ, khi đó phải thể hiện được cảm xúc vừa tuyệt vọng, chán nản, vừa tự giễu.

Nhưng trong cảnh này tôi còn phải diễn thêm mọt vài động tác. Ví dụ như khi nghe xong câu nhạo bang cuối cùng đó, lúc bỏ chạy không may ngã nhào một cái, sau đó lỡ tay gạt đổ bình hoa, bị những mảnh vỡ của bình hoa làm chân bị thương.

Theo kịch bản thì những mảnh vỡ đó được làm bẳng gel, nhờ vào khúc xạ ánh sáng trông cực kỳ giống thủy tinh, thực tế cũng sẽ không làm tổn thương đến da, mà tôi đã sớm giấu một bịch dung dịch màu đỏ dưới váy, chờ tới khi ngã xuống chớp thời cơ bóp vỡ.

Chờ Lý Khải Duệ trong vai Trần Tẫn nghe được tiếng vang, từ trong phòng đi ra, tôi đang sững sờ nhìn dòng máu đỏ đang chảy tràn dưới làn váy, tôi mặc một chiếc váy sẫm màu, tự mình giấu đi vết máu, nhưng vừa rồi tôi thực sự cảm nhận được thủy tinh đâm vào da, hơi đau, sau đó là một dòng chất lỏng ấm áp chảy xuôi. Trong lúc hốt hoảng, tôi còn chưa kịp bóp vỡ bịch dung dịch màu đỏ.

Vốn cảnh tiếp theo là Trần Tẫn ngồi xổm xuống, giúp tôi dọn dẹp sạch sẽ đống mảnh vụn, sau đó dịu dang mà lại lùng nói cho tôi biết, sau này đừng đem vận xui đến cho Tần gia, thấy máu rất không tốt lành.

Vì vậy, khi Lý Khải Duệ ngồi xuống, sau đó nâng mắt cá chân của tôi lên, nhưng biểu cảm của anh ta hình như có phần nghi hoặc, sau đó dùng một ngón tay quệt một chút máu.

“Đạo cụ làm giống như thật vậy sao? Làm sao lại có cả mùi máu tanh?” Anh ta lẩm bẩm một câu.

Sau đó, anh ta kịp thời phản ứng biểu lộ ra cảm xúc gặp sự cố không may trước máy quay, tôi liền nghe thấy tiếng “Cut” của đạo diễn đang ngồi trong đám người Hàn Tiềm đến xem.

Vì hiệu quả tôi ngã xuống giống y như thật, ngã mạnh xuống đất, không ngờ nghênh đón tôi không phải là gel, mà là thủy tinh thật, một lượng máu chảy ra nhiều như vậy, bản thân tôi cũng cảm thấy sợ hãi đến choáng váng.

Ký ức sau cùng của tôi chính là Hàn Tiềm đột nhiên xông tới, gạt mọi thứ xung quanh ra ôm lấy tôi, sắc mặt vô cùng khó coi.

“Chức năng đông máu của cô ấy có vấn đề, ai làm đạo cụ?” Anh nhìn quanh bốn phía một lượt, không khí nhất thời trở nên căng thẳng.

Vì vậy, cuối cùng khi tôi bị đưa lên xe cứu thương còn không quên điều hòa không khí, nhìn vào sắc mặt cũng không được tốt của Lý Khải Duệ nói một câu: “Lời hẹn tối nay, chờ tôi trở lại sẽ bàn bạc kỹ hơn nhé!”

Chờ đến khi đến bệnh viện xé váy ra mới phát hiện vết thương so với tưởng tượng còn nghiêm trọng hơn nhiều. Mảnh thủy tinh vỡ vẫn còn ghim trong da, nhất định phải nhíp kẹp nó ra, khi đó sẽ rất đau đớn, hiển nhiên ánh mắt Hàn Tiềm khi đó sắc lạnh lòng người.

Vết thương của tôi ở chỗ bắp đùi, váy bị xé ra trông không được lịch sự cho lắm, cũng may anh đang bận giải thích về chức năng đông máu của tôi với bác sĩ, cũng không quá chú ý đến dáng vẻ sa sút của tôi.

“Vết thương của cô ấy như vậy, sau này có để lại sẹo không?” Sauk hi anh dặn dò bác sĩ lưu ý