tốt nhất!”
Như vậy sao! Con ngươi đen của Viên Tiêu phát sáng lên, nhìn thoáng qua chính là do bị những lời nói của Thang Viên hiếm khi lộ vẻ trẻ con khiến trong lòng sáng tỏ thông suốt, nhìn xem, không cần tốn nhiều công sức đã biết được điều mình muốn biết! Tiểu Thang Viên nhi này thật đáng yêu!
“Thang Viên nhi thật hung dữ!” Viên Tiêu nước mắt lưng tròng lên án, cắn chiếc đũa tỏ vẻ ủy khuất nhìn Thang Viên, nhìn bộ dáng đó khiến Thang Viên xấu hổ một trận, mình sao lại suy bại nông nổi so đo với một đứa trẻ như vậy chứ. Lập tức, cô khôi phục lại dáng vẻ sóng nước chẳng sao như bình thường: “Được rồi, nhanh ăn cơm đi! Này, đây là món cậu thích ăn.”
“Thang Viên nhi thật tốt! Tớ bây giờ đã không nỡ rời xa cậu rồi!” Viên Tiêu đem miếng chân gà Thang Viên gắp cho bỏ vào trong miệng, vừa gặm vừa nói.
Thang Viên dừng đũa một lát không nói gì, có lẽ, ngồi cùng bàn với Viên Tiêu ba năm này chính là hồi ký ức vui vẻ nhất của cô từ sau khi trọng sinh. Cô cực kỳ xác định thiếu niên đơn thuần lại trong sáng như ánh mặt trời này đã khắc sâu vào lòng cô. Không phải loại tình cảm giữa nam và nữ, mà là một loại cảm giác không thể nói rõ thành lời.
Tuy nói trọng sinh một lần chính là lễ vật lớn nhất trời ban cho cô, nhưng loại cảm giác sợ hãi cùng bất an vẫn bám theo cô. Một linh hồn ba mươi tuổi tồn tại trong cơ thể mười mấy tuổi, loại cảm giác xa lạ mãnh liệt này khiến cô không biết làm sao, thậm chí sợ hãi kết giao cùng người khác, sợ hành vi của chính mình quá mức cổ quái.
Mà Viên Tiêu lại cường bạo dùng nhiệt tình của cậu phá vỡ sợ hãi của cô. Ba năm này, người cô quen thuộc nhất trong đám bạn học chỉ có Viên Tiêu, chỉ có cậu coi như không nhìn thấy cô mặt lạnh, cường bạo lôi cô ra khỏi thế giới của chính mình. Đem tuổi thanh xuân đến cho cô lần nữa, có lẽ về sau sẽ không còn người nào có thể gần gũi mình như vậy nữa, cũng sẽ không còn ai có thể chiếm được nhiều sự chú ý của mình như vậy nữa, nghĩ như vậy, trong lòng Thang Viên có một loại cảm giác thương cảm mơ hồ, nhưng đồng thời cũng có một loại cảm giác mang tên “giải thoát.”
Sau khi điền ngyện vọng vào biểu mẫu, Thang Viên không còn gặp lại Viên Tiêu, cũng không biết rốt cuộc Viên Tiêu chọn trường đại học nào, cô vốn muốn gọi điện thoại hỏi một câu, nhưng ngẫm lại, cho dù thế nào cũng đều phải chia ly, không bằng chặt đứt phân tình cảm này sớm một chút, miễn cho sau này càng thêm hoài niệm. Vì thế Thang Viên do dự vài ngày cuối cùng vẫn quyết định không gọi cho Viên Tiêu. Mà Viên Tiêu cũng phá lệ tất cả các ngày nghỉ đều không có quấy rầy Thang Viên.
Mãi cho đến khi ngồi trên xe lửa đến thành phố J, Thang Viên đem túi hành lý to đùng sắp xếp thỏa đáng, ngồi trong chỗ ngồi mới chợt nhớ đến Viên Tiêu, cậu hẳn là quên cô rồi, đúng thôi, thanh niên mười mấy tuổi chính là thời gian đẹp nhất, sao có thể duy trì vẻ nhiệt tình mãi với một người được, tuy nói ba năm trung học Viên Tiêu vẫn vô cùng bám mình, nhưng sau khi mình không còn bên cạnh, loại cảm giác này sẽ rất nhanh chuyển dời sang một người khác. Thang Viên xoa xoa huyệt thái dương cười khổ, có một loại cảm giác khi con trai của mình trưởng thành liền bỏ mặc mình sau lưng.
Thành phố R cách rất xa thành phố J, đi xe lửa cũng ít nhất phải một ngày một đêm, cho nên Thang Viên mang theo rất nhiều đồ ăn vặt, xe lửa đã rời bánh, Thang Viên cảm thấy rất nhàm chán, liền xé một túi khoai tây chiên chuẩn bị giết thời gian. Ai ngờ, khoai tây chiên mới ăn được một miếng liền nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc, vô cùng kinh hỉ: “Thang Viên nhi! Thang Viên nhi à!”
Thang Viên cứng ngắc quay người sang liền nhìn thấy gương mặt phóng đại của Viên Tiêu, đứa nhỏ này cao hứng đến mặt đều đã đỏ, hai cái móng vuốt lay áo Thang Viên, kích động đến mức nước mắt suýt chút nữa thì rơi xuống: “Thnag Viên nhi, chỗ ngồi của tớ bên cạnh cậu, thật sự là quá tốt rồi! Tớ đi chỗ nào cũng có thể gặp được Thang Viên nhi!”
Này tôi cũng muốn hỏi, vì sao tôi đi đến đâu cũng gặp phải cậu? Thang Viên yên lặng chụp tới hai móng vuốt đang đặt trên áo của mình, vô cùng khó khăn mới có thể kéo chúng ra, gian nan hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”
“Trường tớ ngày kia khai giảng mà! Tớ ngồi xe lửa đi học đại học! Đây là lần đầu tiên tớ ngồi xe lửa, thật sự rất hưng phấn nha!” Viên Tiêu hưng phấn hết nhìn đông lại nhìn tây, đến mông cũng cảm thấy ngồi không yên. Thực dọa người nha! Thang Viên kéo cái đầu đang chuyển động không ngừng của cậu đối mặt với mình: “Cậu học trường nào?”
“Ai? Thang Viên cậu không biết? Tớ học đại học J mà!” Nghe xong lời của cậu Thang Viên thiếu chút nữa thì thổ huyết, đại học J à! Lại là bạn học. Từ từ! Sao lại có thể khéo như vậy? Thang Viên mơ hồ cảm thấy sự việc có chút không thích hợp, lại nhớ tới việc mình đã từng nói qua với Viên Tiêu nguyện vọng của mình, bỗng nhiên cảm thấy giống như đã nhìn ra điều gì đó, cô vừa định mở miệng, không ngờ Viên Tiêu lại nói trước: “Thang Viên nhi sao lại cũng ở đây? Cậu học trường nào?”
Lời nói đến bên miệng Thang Viên cứ như vậy mà bị nuốt xuống, cảm thấy chính mình đang tự đa