Ring ring
Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327952

Bình chọn: 10.00/10/795 lượt.

mà Tiểu Xuân vẫn cho là vô cùng buồn cười này lại rất quan trọng với hắn.

“Aizz….” Tiểu Xuân thở dài “Trông thì rất lợi hại, sao gan lại nhỏ như vậy?”

Nàng trở mình, úp mặt lên giường.

“Thôi bỏ đi, một tên yêu quái mà chỉ vừa nghe được tiếng nói của mình mà đã sợ đến nhảy đi thì là yêu quái gì chứ.” Nàng cong chân lên, suy nghĩ rồi nói “Chuyện này tốt nhất là không nên để người khác biết….”

Sau khi nghĩ thông suốt, Tiểu Xuân cười cười, nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Giấc ngủ này, Tiểu Xuân ngủ một lèo đến tận trưa, không hề mơ mộng gì.

………

Đợi nàng tỉnh lại, đã gần hoàng hôn rồi, chân trời đã trở nên đỏ như lửa, mây bay đầy. Tiểu Xuân giãn thân thể ra, đứng dậy rửa mặt, ăn thêm vài thứ.

Chuẩn bị thuốc và cơm canh xong, Tiểu Xuân vác cái bao rồi thoải mái đi về phía rừng cây.

Gió đêm hè thổi vô cùng thoải mái, Tiểu Xuân khoan khoái chạy đến nhà ông lão.

Nàng vào nhà thăm hỏi bệnh tình ông lão, vừa vào nhà đã thấy đầu giường có một cái chén không, chén kia chính là cái chén mà hô qua Tiểu Xuân đựng canh thịt, bây giờ đã trống trơn, thịt cũng không thừa miếng nào.

Tiểu Xuân: “……”

Ông lão nằm trên giường, Tiểu Xuân đi đến, cảm thấy sắc mặt ông đã tốt hơn nhiều.

“Ông ơi, ông cảm thấy thế nào?”

Ông lão mở mắt: “Cô nương….là cô à?”

Tiểu Xuân cười cười, “Cháu đem theo vài thứ, chờ ông nghỉ ngơi xong cảm thấy thèm ăn thì ăn nhé.”

Ông lão nhìn Tiểu Xuân, đôi mắt đục ngầu hơi có vẻ phức tạp.

Tiểu Xuân mang đồ vào nhà, nói với ông lão: “Ông ơi, ông nghỉ ngơi đi, cháu đi tìm to…à, cháu đi tìm Lý Thanh.”

“Cô nương.”

Khi Tiểu Xuân xoay người, ông lão bỗng mở miệng.

TIểu Xuân quay đầu “Sao ạ?”

Ông lão nhìn nàng: “Cô nương….Thanh nhi là một đứa bé ngoan…”

“….” Tiểu Xuân không lên tiếng, nghĩ thầm không biết ông ấy có biết mình đã nuôi cái gì không.

Giọng ông lão khàn khàn: “Thanh nhi là do ta nhặt được trong núi, nó hơi khác những người khác, nhưng…thật sự nó là một đứa bé ngoan…..cô nương, ta không sống được bao lâu nữa, có thể van xin cô…..van xin cô——”

“Sao ông lại nói vậy.” Tiểu Xuân đi đến trước giường “Mấy lời đó, để Lý Thanh nghe được huynh ấy sẽ khổ sở đấy ạ.”

Ông lão nhắm mắt lại, gương mặt gầy gò khô héo.

“Ông nghỉ ngơi cho tốt đi ạ, đừng nghĩ vẩn vơ nữa.” Tiểu Xuân đắp chăn giúp ông, nghĩ một lúc, lại nói thêm một câu.

“Huynh ấy….quả thật là một đứa trẻ ngoan.”

“Huynh ấy, quả thật là một đứa trẻ ngoan.”

Nói xong câu đó, Tiểu Xuân bỗng nhiên bối rối.

“Ông ơi, Lý Thanh bao nhiêu tuổi rồi?”

“Khụ khụ.”

Tiểu Xuân chần chừ nghĩ, Lý Thanh là một yêu quái, ông lão nói là nhặt được hắn ở trong núi, nuôi hắn đã nhiều năm, có lẽ ông lão cũng biết Lý Thanh không phải là người.

“Cô nương, Lý Thanh đang lúc tráng niên*.”

(*tráng niên: khoảng 30 – 40 tuổi =))) Anh quá già =))) )

Tiểu Xuân: “…..Đang lúc tráng niên?”

Ông lão nghiêm túc gật đầu.

“Ông lão, ông cứ gọi tên cháu đi, cháu là Lục Tiểu Xuân, ông cứ gọi cháu là Tiểu Xuân là được rồi.”

“Khụ khụ, được rồi.”

Tiểu Xuân thu dọn trong nhà một lúc, rồi nói với ông lão: “Ông ơi, ông nghỉ ngơi trước đi, cháu đi xem đống cọc gỗ sau nhà thử xem.”

Ông lão gật gật đầu, Tiểu Xuân đóng kín cửa rồi ra khỏi nhà.

Đi ra phía sau nhà, Tiểu Xuân trực tiếp đi đến chỗ cái nắp gỗ, rồi nói: “Này, to con, huynh đang làm gì đấy?”

“Ùng ục.”

“Ơ, sao hôm nay đáp lại nhanh vậy.” Tiểu Xuân đạp lên cái nắp gỗ “To con, mấy ngày nay bệnh của ông lão có vẻ khá hơn rồi, trông ông có vẻ rất có sức sống.”

“Ùng ục.”

Tiểu Xuân đắc ý nói: “Là công lao của ta đó!”

“Ùng ục.”

Tiểu Xuân cúi đầu, cười hì hì nói: “Nói gì đó, câu này ta nghe không hiểu.”

“…..” Hắn yên lặng một lúc, sau đó mới lên tiếng “Cám, cám ơn cô.”

Tiểu Xuân cau mày nói: “Gì chứ, sao huynh có một câu mà nói mãi vậy?”

“…..”

“Không được, nói câu khác.”

“…..Ùng ục.”

Tiểu Xuân ngồi xổm xuống, kiên nhẫn nói: “To con, huynh phải học nói chuyện nhiều hơn, đừng có suốt ngày kêu ùng ục đến ùng ục đi nữa, để người khác nghe thấy chắc lại nghĩ huynh là tên ngốc đó.”

Trong động yên tĩnh một lúc, sau đó mới truyền đến một giọng nói buồn buồn.

“Cô cũng nghĩ ta là tên ngốc….”

“?” Tiểu Xuân mở to mắt “Sao huynh biết?”

“…..”

Tiểu Xuân đột nhiên phản ứng lại kịp, ho khan hai tiếng: “Khụ, không phải, ý ta không phải vậy.”

Tiểu Xuân nói xong, đột nhiên lại cảm thấy cái nắp dưới chân mình nhúc nhích. Hai tay nàng vịn đất giữ vững thân thể “Huynh làm gì vậy?” Tiểu Xuân ngẩng đầu nhìn trời, lại nói: “Mặt trời vẫn chưa xuống núi hẳn đâu, huynh đừng có vội.”

“….Ùng ục.”

Giọng của Lý Thanh hơi gấp gáp, lại cứ nhích tới nhích lui, Tiểu Xuân dứt khoát đặt mông ngồi lên trên cái nắp.

“Đã bảo không cho huynh động đậy! Không nghe lời phải không?”

“Ùng ục.”

Lý Thanh kêu mấy tiếng, lại ngồi xổm xuống.

Tiểu Xuân ngả người nằm lên trên cái nắp, khẽ nói: “To con, ta đang suy nghĩ một việc.”

“Ùng ục?”

Tiểu Xuân dừng một chút, cẩn thận hỏi: “Huynh, huynh bao nhiêu tuổi rồi?”

“…..”

Tiểu Xuân: “Hửm, bao nhiêu?”

Lý Thanh: “Ta không biết.”

Tiểu Xuân: “Không biết? Sao lại không biết, ông lão nói với ta là ông nhặt được huy