Ring ring
Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327420

Bình chọn: 9.00/10/742 lượt.

i đến nhìn nhìn Lý Thanh.

“To con, huynh không sao chứ.”

Lý Thanh: “Ùng ục.”

“Hứ.” Tiểu Xuân cười nhạo, đưa đồ trong tay cho hắn “Cầm lấy.”

Lý Thanh cảm thấy Tiểu Xuân đưa cho hắn một đống vải, hắn nhận rồi ôm chặt.

Tiểu Xuân nói: “Mấy thứ này là công cụ, để huynh làm việc cho ta.”

Lý Thanh: “Ùng ục….”

Tiểu Xuân: “Nghe không hiểu.”

Lý Thanh ngây người một lúc, mới chậm rãi nói: “Làm…làm gì?”

Tiểu Xuân kéo cổ tay Lý Thanh đi vào rừng.

“Làm gì hả, huynh nói xem là làm gì, nhà của huynh không thể ở được nữa đâu, tất nhiên là phải xây nhà mới rồi.”

Lý Thanh bị Tiểu Xuân kéo đi, lảo đảo đi về phía trước.

Tiểu Xuân vừa đi vừa nói: “Huynh biết xây nhà không?”

Lý Thanh: “….Không biết.”

Tiểu Xuân: “Ta biết ngay là huynh không biết.”

“…..”

Tiểu Xuân dẫn Lý Thanh đến trước một thân cây, cầm tay hắn lên để hắn sờ sờ thân cây trước mặt, nói: “May là ta biết! Nào, trong cái bao kia có rìu, huynh chặt cái cây này cho ta xem.”

Lý Thanh đứng tại chô, Tiểu Xuân lấy cái bao trong tay hắn ra, đưa cái rìu cho hắn.

“Nhanh lên một chút, ngơ ngác cái gì.”

Lý Thanh nhận lấy cái rìu, cầm trong tay suy nghĩ một lúc, sau đó tay chạm vào lưỡi rìu, xoa xoa

Tiểu Xuân trừng mắt kéo tay của hắn ra, kêu lên: “Ta biết huynh bị ngốc rồi! Huynh không cần từng giờ từng phút chứng minh cho ta xem như thế!”

Lý Thanh nghi ngờ, lại kêu ùng ục một tiếng.

Tiểu Xuân kéo cánh tay Lý Thanh, nhờ ánh trăng yếu ớt để nhìn thử, xem tay hắn có vết thương nào không. Nàng vừa nhìn vừa đập Lý Thanh một phát: “Cái này là cái rìu, còn đây là lưỡi rìu! Huynh nghĩ sao mà lại đưa tay vào sờ thử hả!”

“Ùng ục…”

Tiểu Xuân híp mắt, đưa đầu ngón tay Lý Thanh lên xem thử, xác nhận là hắn không bị thương mới để xuống. Nàng ngửa đầu, nhìn Lý Thanh vẫn còn đang hoang mang, vô cùng đau đớn lắc đầu.

“Aizzz, ngốc như vậy, sau này làm thế nào bây giờ?”

“….Ùng ục.”

Tiểu Xuân tử tế sờ sờ vai Lý Thanh an ủi hắn, nói: “Nhưng không cần gấp, huynh yên tâm, chúng ta coi như là có duyên. Có lẽ huynh chính là cơ hội trời cho để ta có thể chứng minh nhân phẩm tốt đẹp của ta, ta nhất định sẽ giúp huynh.”

Lý Thanh bị nàng vỗ vai, cảm thấy hơi ngứa, lại cảm thấy hơi kì quái. Hắn khẽ lắc lắc thân thể, Tiểu Xuân buông tay ra, chỉ vào cái rìu nói; “Nào, dùng cái đầu này để chặt cây.”

Lý Thanh giơ cây rìu, Tiểu Xuân chạy đến nhìn thử.

Thế nhưng Lý Thanh giơ lên rồi lại buông xuống.

Tiểu Xuân chống nạnh, cau mày nói: “Sao vậy, sao không chặt đi, cây đang ở ngay trước mặt huynh đó, tự kiểm tra thử đi.”

Lý Thanh cúi đầu, dừng một chút, rồi lại đặt cây rìu xuống.

Tiểu Xuân: “…..”

Nàng vừa định đi đến khiển trách cái tên ngốc nghếch này thì Lý Thanh lại chậm rãi giơ tay lên, đầu ngón tay khẽ lia một cái trong không trung.

“…Ầm….” Kèm theo tiếng sột soạt của cành lá, một gốc cây cao lớn lập tức ngã ầm xuống đất.

Tiểu Xuân: “!!!!”

Lý Thanh chém ngã một thân cây, liền đứng thẳng tắp ở đó, chờ Tiểu Xuân lên tiếng. Thế nhưng sau khi Tiểu Xuân chứng kiến tình cảnh kinh người như vừa rồi, mắt trợn như mắt cá vàng, một câu cũng không nói nên lời.

“….Ùng ục?”

“!”

“…..Ùng ục?”

“!!”

“Cô…..”

“!!!”

Tiểu Xuân bước dài một bước, kéo tay Lý Thanh, cầm đầu ngón tay hắn nhìn cẩn thận. Nàng đã dùng cả hai mắt mà nhìn rồi, thế nhưng lại không phát hiện ra điều gì lạ thường.

Tay của Lý Thanh là một bàn tay rất bình thường, nếu muốn nói đến chỗ khác thường thì có lẽ chỉ là bàn tay của hắn to hơn người khác nhiều. Thế nhưng ngoài chỗ đó ra, tay của hắn không khác tay người bình thường bao nhiêu cả. Ồ, có thể là còn bẩn hơn tay người khác nhiều nữa….

Tiểu Xuân lại loay hoay xem xét bàn tay Lý Thanh, nhưng lại không phát hiện ra gì cả, nên lại bắt đầu kéo kéo quần áo của Lý Thanh

“Huynh có giấu vật gì không?” Nàng lục lọi quần áo của Lý Thanh, nghi ngờ nhìn vào trong “Có phải giấu đao kiếm gì không, hay là vũ khí lợi hại gì đó, lấy ra cho ta xem với.”

Lý Thanh luống cuống đứng tại chỗ, để mặc Tiểu Xuân lật tới lật lui trên người hắn.

“Ùng ục….”

“Huynh đừng có ùng ục nữa! Để ta xem thử đi!”

Nàng lục tìm cả buổi trời cũng không tìm được “vũ khí lợi hại” gì, Lý Thanh bị nàng đẩy tới đẩy lui, loay hoay tại chỗ mấy lần.

Tiểu Xuân kiểm tra một lúc, cuối cùng không nói gì lui về sau một bước.

“Này, to con….”

Lý Thanh khẽ ngẩng đầu lên “Ùng ục?”

Vẻ mặt Tiểu Xuân nghiêm túc nói: “Huynh nói thật với ta đi, có phải trước đây huynh là cướp cạn tội ác tày trời….sau đó bị thương nên mới trốn vào trong núi không?”

“….Ùng ục?”

Tiểu Xuân chỉ vào người hắn lớn tiếng nói:”Đừng có giả vờ giả vịt với ta! Huynh biết võ công! Huynh nhất định biết võ công, nếu không làm sao có thể dùng tay không để chém đứt cây! Nói đi, trước kia huynh làm gì!” Nàng vừa nói vừa thở dài “Linh Nhi nói đúng, nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài, huynh đúng là giấu kĩ thật….”

Lý Thanh hoàn toàn không hiểu Tiểu Xuân đang nói gì, hắn đứng ngây người chẳng khác gì tảng đá.

Tiểu Xuân gân cổ nói: “Tên lường gạt!”

“…..”

“Đồ lường gạt!”

Lý Thanh hoang mang bước đến một bước: “Ta không có lừa cô.”

Tiểu Xuân su