Duck hunt
Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327361

Bình chọn: 9.00/10/736 lượt.

Lý Thanh vẫn không nói.

Tiểu Xuân bị hắn hành hạ đến không còn sức lực nữa, nói giọng mềm mỏng: “Đại nhân, ta van ngài được không…. Ngài đường đường là Kiếm Tôn, đừng chấp nhặt với một nhân vật nhỏ như ta. Vừa rồi ta ăn nói vô lễ, ngài coi như…”

“Kiếm khí.”

“Gì cơ?”

“Kiếm khí.” Động tác nhẹ nhàng của Lý Thanh, càng kéo Tiểu Xuân lại gần hơn. Tiểu Xuân cứ như một con gà nhỏ bị hắn dễ dàng kéo qua, ngẩng đầu nhìn lên, Lý Thanh trước mắt trông hệt như một ngọn núi.

Tiểu Xuân nghi ngờ nói: “Huynh nói gì thế?”

Lý Thanh: “Nếu cô không biết ta, vậy kiếm khí Thái Âm trên người cô, từ đâu mà có?”

“…”

Tiểu Xuân thật sự hoang mang rồi.

“Kiếm khí của Thái Âm? Trên người ta?”

Lý Thanh giơ tay lên, khẽ nói: “Nếu không, cô cho là vì sao mình có thể chống đỡ được mấy thứ này?”

Tiểu Xuân nhìn sang tay Lý Thanh, kinh ngạc phát hiện tay hắn có tản ra luồng khí trắng nhàn nhạt. Khí trắng kia vây xung quanh bàn tay Lý Thanh, chậm chạp chuyển động, nhưng vẫn không đi quá xa. Tiểu Xuân cảm thấy luồng khí trắng kia bao quanh tay mình có hơi lạnh nhưng cũng không khó chịu, Lý Thanh tạo ra nó lúc nào, nàng hoàn toàn không phát hiện.

“Đây đây…. đây là cái gì?”

Lý Thanh: “Cô cảm thấy thế nào?”

Tiểu Xuân thăm dò nói: “Thái…. Thái Âm kiếm khí?”

Lý Thanh không nói, xem như chấp nhận đáp án.

Tiểu Xuân cũng sợ ngây người, nàng trừng mắt, đầu nhanh chóng nhớ lại.

Lý Thanh thả tay xuống, khẽ nói: “Cô là ai?”

Giọng nói của hắn truyền vào tai Tiểu Xuân, không thể nói rõ là cảm giác gì.

Nàng rõ ràng cảm nhận được sự lạnh lùng của Lý Thanh. Lý Thanh không hề cảm nhận được sự tò mò của hắn đối với nàng, thậm chí đối với kiếm khí trên người hắn, nàng cũng chỉ hờ hững chịu đựng.

Giữa âm thanh lạnh lùng của hắn, không biết vì sao, Tiểu Xuân đột nhiên nhớ đến khoảng thời gian cuối cùng ấy.

Khi đó họ rời khỏi Kiếm Các đến Mẫn Kiếm sơn trang, thân thể Lý Thanh dọc đường đi càng lúc càng suy yếu, rất nhiều lần Tiểu Xuân tỉnh giấc đều cảm giác được bàn tay to của hắn ở trên cổ nàng.

Khi đó, tay hắn thật lạnh, nhưng Tiểu Xuân lại cảm thấy thoải mái lạ thường.

“Cô giải thích thế nào?” Lý Thanh thản nhiên nói.

Tiểu Xuân không nói, Lý Thanh thả tay Tiểu Xuân, đứng chắp tay.

Tiểu Xuân giơ tay lên, vuốt vuốt cổ tay đã đỏ của mình.

Trong đầu nàng là gương mặt tái nhợt của Lý Thanh, nàng không nói nên lời.

Gió vẫn thổi vù vù, giống như ông trời đang nói với nàng… chuyện trên đời này, có những chuyện không cần phải biết, có khi, biết còn không bằng không biết gì cả.

Tiểu Xuân giơ tay lên, đè lên lồng ngực mình. Sau đó nàng đột nhiên nhớ đến, lúc mới quen, hắn đã từng làm động tác như thế. Lúc ấy nàng chỉ cảm thấy hắn thật ngốc, làm gì cũng ngốc, nhưng bây giờ nghĩ lại, khi đó hắn đã có tâm trạng như thế nào chứ?

Sớm biết như thế, ban đầu nên đối xử với hắn tốt hơn một chút….

Tay Tiểu Xuân cứng đờ, mặc kệ sự chua xót khó nhịn trong lồng ngực, từ trên xuống dưới đều không khỏe.

“Huynh đi đi được không….”

Lý Thanh: “Cái gì?”

Lời của Tiểu Xuân đứt quãng, không còn sức lực gì.

“Huynh đi đi…. nếu không thì ta đi….”

Lý Thanh khẽ nhíu mày, trầm giọng nói: “Cô vẫn chưa trả lời ta.”

Tiểu Xuân khẽ nói: “Là món quà… do một người khác tặng…..”

“Quà?” Lý Thanh dừng một lúc, lại nói: “Là ai tặng cho cô?”

Tiểu Xuân: “Không liên quan đến huynh.”

Lý Thanh: “Đây là chân khí của ta, vì sao lại không liên quan đến ta?”

Tiểu Xuân khẽ nói: “Khi nguyên thần của huynh chưa hoàn chỉnh, có một bộ phận đã tách ra. Người nọ có duyên nên có được, sau đó hắn….”

“Sau đó hắn thế nào?”

“Hắn truyền lại cho ta.”

Lý Thanh thản nhiên nói: “Một phần kiếm phách của ta tương ứng với trăm năm công lực, kẻ đó vì sao lại muốn truyền kiếm khí cho cô?”

Tiểu Xuân nhẹ giọng lẩm bẩm: “Bởi vì hắn ngốc….”

“Cái gì?”

“Bởi vì hắn ngốc.”

“A.” Lý Thanh khẽ bật cười “Đúng là nói bậy.”

Tiểu Xuân cúi đầu.

Lý Thanh: “Không cần căng thẳng, ta hỏi chuyện này cũng không phải vì muốn đoạt lại kiếm khí. Bất kể cô đã dùng thủ đoạn gì, có được tức là duyên phận.”

Tiểu Xuân: “Dùng thủ đoạn gì….”

Lý Thanh: “Cô chỉ cần nói cho ta biết, người tặng cô kiếm khí hiện đang ở đâu?”

Tiểu Xuân ngẩng đầu, nhìn Lý Thanh.

“Tại sao lại hỏi hắn?”

Lý Thanh: “Cô không cần biết.”

Tiểu Xuân: “Hắn không có ở đây.”

“Hả?” Vẻ mặt Lý Thanh rốt cuộc hơi thay đổi, hắn quay đầu, đối mắt với Tiểu Xuân: “Hắn không có đây?”

Tiểu Xuân khẽ ừ một tiếng.

Tay sau lưng Lý Thanh khẽ nắm chặt.

“Hắn đi đâu?”

Tiểu Xuân nhìn người trước mặt, nhẹ giọng nói: “Đi rất xa.”

Lý Thanh: “Đối với ta mà nói, trên đời không có chỗ nào là quá xa, cô chỉ cần nói cho ta biết hắn đang ở đâu.”

Tiểu Xuân nghe thấy lời Lý Thanh nói, khóe môi lại nở nụ cười.

“Cho dù huynh có thần thông quảng đại hơn nữa cũng có nơi không thể đến được.”

Lý Thanh: “….”

Tiểu Xuân phủi phủi bụi trên người nói: “Ta đi đây.”

Lý Thanh nói: “Ta có quen với người đó không?”

Tiểu Xuân yên lặng một chút, nói: “Có quen.”

Nói rồi, Tiểu Xuân cất bước rời đi, đi ngang qua Lý Thanh.

Khi nàng đi đến cổng viện, Lý Thanh bỗng nhiên nói: “Hắn có quan hệ gì