Thiếu có giãy ra mấy lần nhưng cũng không được. Trầm Vân cười vui vẻ “ Trước kia không có đọc qua thì thế nào, chàng dạy ta lần nữa là được rồi không phải sao? Được không?”
Hà Lăng Thiếu cau mày nhìn Trầm Vân một cái, lạnh lùng nói:” Không tốt.”
Trầm Vân giơ tay lân vuốt vuốt chân mày Hà Lăng Thiếu, thanh âm nói ra thật là chắc chắn “ Tướng công thiếp có chỗ nào không vừa ý chàng? Trừ tuổi, chờ thiếp làm kê lễ…” Trầm Vân còn chưa nói xong đã bị Hà Lăng Thiếu cắt đứt “ Ngươi chớ suy nghĩ nhiều, ngươi là nữ nhi nhà ai? Ta tiễn ngươi về.”
Trầm Vân không vui, hất tay Hà Lăng Thiếu ra, lớn tiếng nói “ Ta là người nhà Lăng gia, chàng liền mang ta tới đó đi.” Trầm Vân dứt lời liền cúi đầu, khi lần nữa nâng đầu lên, trong mắt mơ hồ có cơ nước mắt.
Sau khi thấy trong mắt Trầm Vân có nước mắt, Hà Lăng Thiếu nhức đầu vuốt vuốt cái trán. Hắn nên xem ngày tốt một chút, đến huyện Lăng Nguyệt này để tránh né Vũ Văn Liên, lại gặp phải cái nữ oa nhi này, nàng gọi là gì nhỉ? Nữ oa đó nói hắn gọi là nàng là Vân nhi.
Trên xe ngựa chừng nửa ngày thì đến chân núi Ngũ Lĩnh Sơn ở huyện Lăng Nguyệt, Hà Lăng Thiếu bước xuống xe vội đi tới bên cạnh nam tử trung niên đánh xe đưa cho hắn chút tiền đồng, sau đó không để ý đến Trầm Vân ở phía sau trực tiếp đi lên núi Ngũ Lĩnh Sơn. Trầm Vân hướng nam tử trung niên cười cười, rồi theo sát Hà Lăng Thiếu đi lên Ngũ Lĩnh Sơn.
Đến Ngũ Lĩnh Sơn được mấy ngày, Hà Lăng Thiếu và Trầm Vân đều ở nhờ nhà dân trên núi. Ở đây được mấy ngày quan hệ của Trầm Vân cùng sơn dân ở đây vô cùng tốt, người ở đây cũng kêu nàng là nương tử Hà gia. Mới đầu Hà Lăng Thiếu còn giải thích, nhưng trong mắt người dân ở đây Trầm Vân chính là nương tử nhỏ của hắn. Nhiều ngày qua đi, Hà Lăng Thiếu cùng không nói nhiều nữa.
Cuối cùng dưới sự giúp đỡ của thôn dân Hà Lăng Thiếu và Trầm Vân đã làm được một ngôi nhà lá ở Ngũ Lĩnh Sơn. Trầm Vân cực kì vui mừng lôi kéo tay Hà Lăng Thiếu cười không ngừng. Nói thật khi thấy nụ cười rực rỡ của Trầm Vân Hà Lăng Thiếu cảm thấy đây là nụ cười đẹp nhất ngọt ngào nhất.
Trầm Vân trong lòng chỉ nghĩ cách câu dẫn Hà Lăng Thiếu nên không có để ý đến thay đổi này. Ngược lại cho đến một ngày, quý thủy của Trầm Vân đến, ánh mắt Hà Lăng Thiếu nhìn Trầm Vân liền thay đổi. Mỗi ngày tìm mọi cớ để không ngủ chung với nàng. Vì để cho Hà Lăng Thiếu suy nghĩ nên Trầm Vân cùng hắn tách ra mấy ngày.
Nhưng vôn tưởng rằng nàng có thể dùng một bọc thuốc để làm việc nhưng lại thất bại, người bán thuốc lừa nàng, đưa thuốc giả cho Trầm Vân. Nếu không nàng đã sớm được như ý rồi, nàng thật vất vả để cho Hà Lăng Thiếu do dự, tất cả đều đổ song đổ biển rồi, làm sao Trầm Vân có thể không tức cho được. Vì vậy nhân lúc khi Hà Lăng Thiếu vào núi đốn củi, Trầm Vân lập tức đóng cửa nhà, ra khỏi hàng rào, lập tức chạy đến chạy đến tiệm thuốc ở huyện nhỏ gần đây nhất.
Ăn sáng cũng không ăn, mãi cho đến trưa Trầm Vân mới tới đó. Chưởng quỹ vừa nhìn thấy người tới liền cười khổ, Trầm Vân cũng không có mua thiếu của ông ta, tay phải hung hăng vỗ lên bàn “ Chưởng quỹ, ngươi nhìn ta rất dễ khi dễ có đúng không? Ngày hôm qua bán thuốc gì cho ta ông cho rằng ta không biết sao?”
Chưởng quỹ mặt cười kiên nhẫn đáp:” Thuốc này thật sự không thể bán cho ngươi, ngươi bao nhiêu tuổi rồi.” Trầm Vân vừa nghe liền không phục miệng lập tức dẩu lên “ Ta đã lập gia đình, cùng tướng công ở Ngũ Lĩnh Sơn. Ngươi sợ ta gạt ngươi sao?”
Chưởng quỹ nghi ngờ nhìn Trầm Vân, cuối cùng vẫn là cầm xuân dược thật đưa cho Trầm Vân. Chưỡng quỹ đặt gói thuốc trong tay Trầm Vân nghiêm túc dặn dò: “ Cô nương lần đầu tiên không thể dùng quá nhiều.” Trầm Vân giương khóe miệng gật đầu một cái “ Biết” Sau khi Trầm Vân lấy được dược mình cần thì đi ra khỏi cửa tiệm.
Trầm Vân đi đến quán trà mua mấy cái bánh bao. Hà Lăng Thiếu thích ăn bánh bao, khi nghĩ đến chỗ này thì khóe miệng Trầm Vân giương lên.
Khi Hà Lăng Thiếu đốn củi trở về không thấy Trầm Vân đứng trước cửa chờ mình, trong lòng không khỏi có chút cô dơn. Sao không có thấy nha đầu này nở nụ cười nghêng đó hắn chở về? Trên người Hà Lăng Thiếu cõng một bó củi lớn đặt ở trước cửa phòng, vào phòng thì thấy không có một bóng người. Bất đắc dĩ hắn đành phải nổi lửa nấu ăn. Mãi cho đến khi trời tối Trầm Vân còn chưa trở về. Hà Lăng Thiếu không muốn ăn cơm một chút nào, nha đầu này đi đâu rồi? Ngồi một hồi hắn quyết định đi tìm nàng.
Dọc trên đường đi hắn cũng không có phát hiện thấy bóng dáng của Trầm Vân. Trong lòng không khỏi lo lắng, không lẽ đã xảy ra việc gì rồi? Sau khi nghĩ tới trường hợp này trong lòng Hà Lăng Thiếu đều không yên. Đi lên phía trước vài bước men theo ánh trăng, Hà Lăng Thiếu thấy một cái bóng nhỏ co ro ngồi chồm hổm trên mặt đất, cái bóng này cực kì giống Vân nhi. Hà Lăng Thiếu nhanh chóng bước đến bên cạnh Trầm Vân, ngồi xổm xuống nhẹ nhàng kêu: “ Vân nhi.” Trầm Vân vừa nghe thấy thanh âm của Hà Lăng Thiếu, khóe miệng vểnh lên quay đầu lại, bổ nhào về phía Hà Lăng Thiếu oa oa khóc lớn.
Hà Lăng Thiếu không rõ chân tướng, đưa tay vỗ vỗ lưng Trầm Vân “ Đừng khóc, đừng khóc