Khăn hỷ bị nhấc lên, cái cằm trắng noãn bị một tay nâng lên. Trầm Lạc thấy được một đôi con ngươi lóe sáng như sao, đôi mắt hoàn toàn thanh tỉnh, không có nữa điểm mem say.
“ Lạc nhi.” Vũ Văn Thượng nhẹ nhàng gọi nhũ danh Trầm Lạc. Trầm Lạc giương khóe miệng nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Nhìn khuôn mặt yêu kiều mềm mại của Trầm Lạc, tinh quang trong đôi mắt Vũ Văn Thượng càng ngày càng sáng.
Vũ Văn Thượng cứ như sói nhìn nàng, Trầm Lạc biết nàng và Vũ Văn Thượng đã trở thành phu thê. Đêm động phòng hoa chúc nhất định phải làm chuyện kia. Trước kia cũng đã làm nhiều lần, nhưng tối nay đặc biệt khẩn trương.
“ Lạc nhi nên uống rượu giao bôi thôi.” Sau khi Vũ Văn Thượng dứt lời, mang quả Bình An đang nắm trong tay Trầm Lạc đi, rồi sau đó bước đến trước bàn để xuống. Lúc quay lại trong tay đã cầm thêm hai ly rượu màu vàng. Rượu bên trong ly bị ánh nến chiếu lên trở nên mờ ảo.
Tay phải Trầm Lạc cùng tay phải Vũ Văn Thượng giao nhau, Trầm Lạc ngước đầu uống hết rượu giao bôi. Rượu vừa xuống đến bụng, ly rượu liền bị Vũ Văn Thượng đoạt đi, chỉ nghe cạch một tiếng hai ly rượu rơi xuống đất.
Vũ Văn Thượng không nói lời nào, chỉ đưa tay gỡ hết trâm cài đầu trên đầu Trầm Lạc, sau đó mang chúng đặt trên cái bàn ngỏ bên cạnh:” Lạc nhi, cái trâm đào này thật xấu xí.” Vũ Văn Thượng gỡ chiếc trâm đào trên đầu Trầm Lạc xuống, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hai chữ Trầm Lạc được khắc phía trên.
“ Xấu chỗ nào thiếp cảm thấy rất đẹp.”
Trầm Lạc nhẹ nhàng trả lời nhất thời khiến Vũ Văn Thượng cười rộ lên, sau khi đem cây trâm đào trong tay đặt trên bàn, đôi tay Vũ Văn Thượng ôm lấy eo Trầm Lạc. Đầu nhẹ nhàng cọ mặt Trầm Lạc. Cố ý phà hơi nóng lên cổ lên tay Trầm Lạc. Tim Trầm Lạc càng đập nhanh hơn.
“ Lạc nhi.” Vũ Văn Thượng nhẹ nhàng gọi nhũ danh Trầm Lạc, đôi môi nhanh chóng tìm đến môi Trầm Lạc, theo đó đôi tay cũng bất đầu hoạt động.
Hai chiếc xiêm y đỏ thẫm nhẹ nhàng rơi xuống đất, nữ tử cái yếm đỏ thắm nam tử trung y trắng muốt. Trên giường hai người không nháy mắt nhìn nhau. Vũ Văn Thượng đỡ eo Trầm Lạc để cho nàng nhẹ nhàng nằm xuống, khóe môi mang nụ cười tà ác, nheo mắt lại nhìn Trầm Lạc từ đầu đến chân một lần.
Tim Trầm Lạc đập càng ngày càng nhanh. Sói đói trước kia đem nàng ăn sạch sành sanh động tác đột nhiên chậm lại. Trầm Lạc không đoán ra dụng ý của Vũ Văn Thượng, trong lòng càng khẩn trương.
“ Lạc nhi tối nay ta muốn dùng cách mới ăn nàng từ đầu đến chân.” Tiếng Vũ Văn Thượng khàn khàn vang lên. Trầm Lạc không rõ muốn mở miệng hỏi Vũ Văn Thượng. Thì Vũ Văn Thượng lõa thể đi lại giường ( nguyên bản convert thì là chạy đến giường nhưng mà ta cảm thấy cái đó có vẻ sói đói quá mức… JJ ). Đợi đến khi lại ở trên giường tay đã cầm một bình rượu.
“ Chàng…” Trầm Lạc trợn mắt nhìn Vũ Văn Thượng đem toàn bộ bình rượu đổ lên người nàng, trên tay dính chút rượu cũng toàn bộ bôi lên người nàng. Từng chút từng chút tập kích các bộ phận trân người Trầm Lạc, Trầm Lạc nhịn không được cả người cong lên.
Đôi môi Vũ Văn Thượng liếm láp thân thể Trầm Lạc từ trên xuống dưới, cố ý dừng lại chỗ đóa hồng mai, cái lưỡi dài vòng quanh lưu luyến. Lúc nặng lúc nhẹ. Tay phải tiến xuống phía dưới Trầm Lạc lúc nhanh lúc chậm. Mùi rượu nồng đậm hương thơm kiều diễm lan tỏa khắp tẩm điện Đông cung.
“ Lạc nhi, rượu chảy đến chỗ đó rồi, không được để lãng phí…”
Mặt Trầm Lạc càng ngày càng hồng thêm, tăng thêm phần quyến rũ mê người, bởi vì vừa rồi bị kích thích mà mắt nheo lại như con mèo nhìn Vũ Văn Thượng. Trầm Lạc vốn định ngăn cản Vũ Văn Thượng, lại phát hiện thanh âm mình nói ra sao mà mềm mại và thẹn thùng. Động tác của Vũ Văn Thượng quá nhanh, cái lưỡi dài mềm mại ấm áp đã luồn vào cứ thế ra ra vào vào, đầu Trầm Lạc lập tức nâng lên. Thanh âm giòn tan không tự chủ được tràn ra. Thân thể run rẩy mãnh liệt.
Một tay Vũ Văn Thượng nắm hai chân của Trầm Lạc giơ thật cao lên, càng ra sức hút rượu ở phía trong. Hai tay Trầm Lạc không khống chế được nắm thật chặt tóc Vũ Văn Thượng.
“ A…” Trầm Lạc thét lên từng đợt từng đợt, sau đó mật ngọt bắt đầu chảy ra từ bên trong. Cái lưỡi dài của Vũ Văn Thượng lập tức hoạt động đem toàn bộ mật ngọt ăn.
Quả thât là ăn toàn thân, sau khi cao trào đi qua, hai chân Trầm Lạc được thả xuống, toàn thân như một vũng nước xuân không còn chút hơi sức nào.
“ Lạc nhi, tiếp tục nào.” Vũ Văn Thượng dứt lời thì vỗ lên cái mông trắng nõn của Trầm Lạc một cái, hai chân Trầm Lạc vòng qua đầu Vũ Văn Thượng, sau đó đạp lên người Vũ Văn Thượng một cái. Hắn nói thì rất nhẹ nhàng rồi, nàng cả này nay chưa có ăn gì, có tinh thần nhưng cũng không có hơi sức.
Bởi vì động tác vừa rồi của Trầm Lạc mà Vũ Văn Thương nhìn thấy đóa hoa ướt át của Trầm Lạc. Lúc này Vũ Văn Thượng bước xuống giường, lấy tay cầm một khối Hoa Quế cao.
Trầm Lạc lười biếng nhận khối Hoa Quế cao, từ từ cắn. Nghiêng đầu nhìn cái tủ bên cạnh, phía trên bày một cái bình hoa, hoa văn trắng muốt. Trong nháy mắt Trầm Lạc nghĩ đến việc đầu đội bình hoa cười lộ tám chiếc răng.
Con ngươi trầm Lạc đảo một vòng, sau đó mang theo mấy phần thẹn thùng mấy phần lấy lò