2 hổ ấn cùng nhau rơi vào tay lão thái, mà lão thái sau khi qua đời, lại rơi xuống đương kim hoàng hậu, trong tay Long Ngữ Lan.
Binh lực nước Tây Lương, luôn luôn chia làm ba bộ phận, thân là Thiên Tử, nắm rong tay Long ấn, tự nhiên là có một nửa binh lực nước Tây Lương, mà một nửa binh lực còn lại, bị khống
chế trong hai khối hổ ấn, nay hai khối hổ ấn toàn bộ bị Long Ngữ Lan
cầm, cho nên, Tử Dạ tuy rằng đã nắm trong tay Long ấn, nhưng vẫn là cùng Long Ngữ Lan chẳng phân biệt được cao thấp.
Nghĩ đến đây, Diệp Lạc không khỏi đối
hoàng thượng tâm tư âm thầm bội phục, chính là, biểu hiện của Tử Dạ lại
ngoài suy nghĩ của nàng, trong một thời khắc mấu chốt, buông mọi việc
trong triều đình hết thảy, đi tới núi Thiên Hoa lấy Long ấn, quyết định quyết đoán như vậy , cũng không phải một người nông cạn có thể làm được , nếu việc này cũng không phải do hoàng thượng âm thầm an bài , nàng
không thể không thừa nhận, Tử Dạ quả thật không đơn giản giống như vẻ bề ngoài, hắn hẳn là một người thâm tàng bất lộ, lòng dạ sâu đậm mới đúng!
Du Hàn thấy Diệp Lạc trầm ngâm không nói, liền lại nói
“Cung chủ, hiện tại Tử Dạ có Long ấn,
hơn nữa còn thế lực Thủy Vân cung chúng ta , tin tưởng đăng cơ làm đế
chỉ là chuyện sớm muộn, tuy rằng Long Ngữ Lan trong tay nắm giữ hai khối hổ ấn, nhưng cũng không đáng để lo, mà nay việc cấp bách, là trước tiên đem hoàng thượng cứu ra!”
Diệp Lạc gật gật đầu, nói
” Du đại ca, hoàng thượng bị Long Ngữ
Lan giam lỏng ở Phượng Hoàng cung, mà Phượng Hoàng cung thủ vệ nghiêm
mật, việc cứu hoàng thượng, trăm triệu lần không được gấp, hơn nữa, muội tin tưởng, Tử Dạ hiện tại cũng đang suy nghĩ về chuyện này, nơi này là hoàng cung, mà hắn lại là đương kim thái tử, muội tin tưởng, hắn sẽ có
biện pháp cứu hoàng thượng ra, đến lúc đó, người của chúng ta ở một bên
hiệp trợ là được, trăm ngàn lân đừng bại lộ thân phận! Bởi vì, trợ hắn
đăng cơ, mới là việc chúng ta chân chính muốn làm.”
Du hàn gật gật đầu, nói
” Uh, ta sẽ đem tin tức truyền đi xuống, để cung nhân trong cung chú ý một chút.”
Nói xong, Du Hàn dừng một chút, do dự trong chốc lát, lại nói
“Cung chủ, công lực của muội còn chưa khôi phục, chỗ này lại thật rét lạnh, muội phải bảo trọng thân thể!”
Diệp Lạc mỉm cười, nói
” Du đại ca yên tâm, muội không sao!
Suy cho cùng, chỗ này hẻo lánh, chính là hợp ý muội, trong cung rất ít
người sẽ lui tới nơi này, vừa vặn thanh tĩnh, nếu không, đám cung nhân
thấy muội còn còn sống, chỉ sợ lại cho rằng nhìn thấy ma rồi!” Dạ Vân điện, trong thư phòng.
Trên thư án một lư hương tinh xảo đốt
tỏa mùi thơm nhàn nhạt trong phòng, một ly trà xanh nóng hổi lặng yên
bầy đặt ở một góc án thư.
Trong thư phòng đốt hỏa lò cháy vượng, một mảnh ấm áp hoà thuận vui vẻ. Tử Dạ sắc mặt âm trầm ngồi ở sau án
thư, đang xem một quyển tấu chương.
Cửa thư phòng bị người đẩy ra, Lưu công công nhẹ nhàng đi đến, hướng Tử Dạ đang chắp tay ngồi sau án thư, nhẹ giọng nói
“Nô tài khấu kiến thái tử gia.”
Tử Dạ cầm tấu chương trong tay để ở trên thư án, thản nhiên nhìn Lưu công công liếc mắt một cái, trầm giọng hỏi
“Lưu Toàn, Lạc cung cháy rút cục là chuyện gì?”
Lưu công công thân thể khẽ run lên, hai đầu gối mềm nhũn, nặng nề mà quỳ xuống, run giọng nói
“Nô tài đáng chết, nô tài thất trách, thỉnh thái tử gia thứ tội!”
Tử Dạ nặng nề mà hừ một tiếng, âm thanh lạnh lùng nói
“Bản thái tử hiện tại không hỏi đến lỗi lầm của ngươi, ngươi đem sự tình kể lại rành mạch cho bản thái tử,
ngươi có đáng chết hay không, bản thái tử tự biết định tội!”
“Dạ!”
Lưu Toàn không dám đứng lên, hắn vẫn quỳ trên mặt đất, nói
” Sau khi thái tử gia xuất cung , vốn
mọi chuyện rất tốt, nhưng ngay tại thời điểm canh hai, Lạc cung đột
nhiên nổi lên đại hỏa , nô tài lúc ấy đã đi nghỉ ngơi, cung nhân Dạ vân
cung đánh thức nô tài , thời điểm nô tài vội vàng đuổi tới nơi đó, Lạc
cung đã bị một biển lửa nuốt sống!” Tử Dạ nghe xong lời Lưu Toàn nói, sắc mặt lại âm trầm vài phần, hắn trầm ngâm trong chốc lát, lạnh lùng hỏi
“Ngày đó trong Lạc cung, có còn người chạy thoát ra không?”
Lưu Toàn tiểu tâm dực dực nhìn Tử Dạ liếc mắt một cái, thấy sắc mặt hắn không tốt, đành phải kiên trì, nói
” Không có, sau khi nô tài chạy vội tới Lạc cung, vốn không có nhìn thấy một cung nhân có thể trốn ra. Hơn nữa, đám cháy này hết sức kỳ quái, cơ hồ hỏa thế mãnh liệt đều xuất phát từ cửa ra của Lạc cung, phảng phất là có người cố ý muốn đem lối thoát phá hỏng, không cho người bên trong Lạc cung trốn ra!”
Ba ! Tử Dạ bỗng nhiên nặng nề ở trên
thư án vỗ mạnh một cái! Khiến cho Lưu Toàn sợ tới mức nằm im dưới đất
không dám ngóc đầu lên!
Qua thật lâu sau, Tử Dạ mới lạnh giọng nói
“Như thế có thể nói rằng thời điểm Lạc cung hỏa hoạn, người trong đó không có ai chạy thoát được? Trong đó bao gồm Thái Tử Phi?”
Lưu Toàn run giọng nói
“Bẩm thái tử gia, . . nô tài đoán, Thái Tử Phi chỉ sợ đã không qua khỏi kiếp nạn. . . . . . Bất quá. . . Bất quá. . . . . .”
“Bất quá cái gì?”
Tử Dạ không kiên nhẫn cắt đứt lời Lưu Toàn nói.
Lưu Toàn không dám có điều giấu