XtGem Forum catalog
Thái Tử Phi Thất Sủng

Thái Tử Phi Thất Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212791

Bình chọn: 7.5.00/10/1279 lượt.

hồ khóc không thành tiếng. Nàng ôm lấy Diệp Lạc, lên tiếng khóc lớn, cơ hồ khóc đến thở không ra hơi.

Thấy Thanh nhi thương tâm như thế, vành mắt Diệp Lạc cũng không khỏi đỏ lên, nàng biết Thanh nhi lo lắng cho nàng, nhưng nàng làm sao có thể vì mình mà để Thanh nhi lâm vào hiểm cảnh? Nói cho cùng, một người có thể dịch dung thay đổi dung mạo, nhưng sao có thể thay đổi thanh âm, cho dù nàng quyết tâm để Thanh nhi thay thế nàng hồi cung, làm sao có thể lừa gạt được mọi người?

Còn có, lúc Lạc cung hỏa hoạn, mặc dù không có một người thoát được ra, nhưng Diệp Lạc biết, trong Dạ Vân điện cung nhân trực đêm cũng có vài người đều là thái giám tâm phúc mà Tử Dạ an bài , lần này Tử Dạ hồi cung, tin rằng không bao lâu, hắn nhất định sẽ phát hiện chuyện này khác thường!

Nếu hắn phát hiện nàng không chết, nhất định sẽ phát hiện việc nàng xuất cung, hơn nữa, lúc trước hắn đã hoài nghi thân phận nàng, lại có chuyện trùng hợp trên núi Thiên Hoa, hắn nhất định sẽ nghĩ đến nàng chính là người đó!

Cho nên, nàng căn bản là không thể trốn tránh, nếu không thể trốn tránh, nàng vì sao không đối mặt? Huống chi, nàng có lý do không thể không đối mặt! Phượng Hoàng cung, trong đại điện rộng lớn , không khí cực kỳ áp lực, đám cung nhân không dám động đậy, lặng

yên quỳ trên mặt đất.

Long Ngữ Lan vẻ mặt giận dữ, sắc mặt

xanh mét ngồi ở ghế phượng, vung mạnh tay lên, đem ấm trà trên bàn gạt xuống, tiếng vỡ vang lên, ấm trà nát thành vô số mảnh nhỏ, nước trà

lênh láng đầy trên mặt đất.

Long Ngữ Lan vẻ mặt nổi giận, hai mắt

lạnh lùng đảo qua đám cung nhân quỳ rạp trên đất một cử động cũng không

dám , tức giận quát

“Đám phế vật vô dụng các ngươi! Cút! Toàn bộ cút ngay đi cho Bổn cung!”

Chúng cung nhân nghe thấy lời nói Long

Ngữ Lan như được đại xá, một đám tiểu tâm dực dực bò dậy, sợ là chỉ cần

phát ra một chút thanh âm thôi sẽ chọc giận Long Ngữ Lan đang nổi giận

kia, sau đó lặng yên lui ra ngoài.

Long Ngữ Lan sắc mặt âm trầm nhìn đại điện nháy mắt không có một bóng người , trong lòng thật sự là vô cùng phẫn nộ!

Hơn hai tháng rồi! Nàng vẫn cho là Tử

Dạ đã chết, ai biết, qua hơn hai tháng, Tử Dạ cư nhiên đã trở lại, làm

sao nàng không phẫn nộ cho được?

Mắt thấy còn một chút nữa thôi, chỉ cần nàng lấy được Long ấn, con trai của nàng đã có thể thuận lợi đi lên

vương vị, nhưng nàng trăm triệu không ngờ rằng, tại…này thời điểm mấu

chốt này, nàng vốn nghĩ Tử Dạ đã chết chẳng những một sợi lông không tổn hao gì trở về cung, mà Long ấn thứ đồ nàng luôn luôn tìm kiếm nhưng

không cách nào tìm được. Chiếm được Long ấn, là có thể nắm giữ một nửa

quân đội nước Tây Lương, khó trách, hắn dám ở trên triều đình công nhiên cùng nàng đối nghịch!

Mà thời gian trước đây, nàng tìm mọi

cách lấy lòng chúng thần, sau khi biết được Tử Dạ hồi cung tay cầm Long ấn, cả đám đều giống bị người chặn họng, nhìn Tử Dạ đối với nàng làm

khó dễ, hừ cũng không dám hừ một tiếng! Đám cẩu nô tài vô dụng! Sẽ có

một ngày, nàng sẽ chém bọn họ đầu rơi xuống đất!

Long Ngữ Lan vỗ mạnh lên ghế phượng!

Dung nhan kiều diễm bởi vì phẫn nộ mà hơi vặn vẹo, nàng thật sự là đánh giá thấp Tử Dạ! Nàng vẫn cho rằng Tử Dạ chẳng qua là một tiểu tử được

nuông chiều vô pháp vô thiên, tự cao tự đại , nhưng nàng không có nghĩ

đến, Tử Dạ nàng luôn không để vào mắt lại có tâm cơ lòng dạ sâu đến như vậy! Qua nhiều năm như thế, hắn vẫn ở trước mặt nàng diễn trò, mà nàng, lại bị hắn lừa!

Hảo một cái Tử Dạ! Ngươi cho là

ngươi nắm được Long ấn, đã khống chế được một nửa cấm quân nước Tây

Lương, ngươi nghĩ có thể muốn làm gì thì làm sao? Long Ngữ Lan khóe

miệng hiện lên một chút cười lạnh. Tử Dạ! Ngươi cũng đừng quên, toàn bộ

nước Tây Lương, còn có một nửa quân đội trong tay Bổn cung! Cho dù ngươi có Long ấn thì thế nào? Chẳng lẽ ngươi cho là như vậy, ngươi có thể

ngồi trên ghế rồng sao? Ngươi vọng tưởng! Bổn cung còn ở đây một ngày,

ngươi đừng hòng vọng tưởng xưng đế! Có thể ngồi trên vị trí kia , chỉ có nhi tử của Bổn cung !

Nghĩ đến hiện tại Long khắc ở trên tay

Tử Dạ, Long Ngữ Lan hận đến cắn chặt răng! Nàng thật không ngờ, hoàng

thượng nhiều năm đối với nàng ngoan ngoãn phục tùng như vậy , cư nhiên

đã sớm phòng bị nàng, luôn luôn âm thầm trợ giúp Tử Dạ, nếu không phải

nàng sơ ý, như thế nào lại để Tử Dạ có cơ hội giành trước Long ấn cơ

chứ? Nếu không phải nàng quá mức tự đại, Tử Dạ há có thể có nửa phần cơ

hội?

Nghĩ đến đây, Long Ngữ Lan lộ ra cười

lạnh oán độc vô cùng, Tử Dạ nha Tử Dạ! Ngươi cho là ngươi bây giờ là có

thể cùng Bổn cung chống lại đến cùng sao? Ngươi tuy rằng tay cầm Long

ấn, nhưng ngươi cũng đừng quên! Hoàng thượng vẫn là nằm trong tay Bổn

cung. Cho nên, chỉ cần Bổn cung buộc hắn thoái vị, để Tử Ảnh lên ngôi

vị, cho dù tay ngươi nắm Long ấn thì cũng có nghĩa lý gì?

Nghĩ đến đây, Long Ngữ Lan theo phượng ghế đứng lên, xoay người đi nhanh hướng trong điện đi đến.

Hậu điện Phượng Hoàng cung, trong tẩm

cung rộng lớn hoa lệ , hoàng thượng lặng yên nằm trên long sàng xa hoa,

sắc mặt vàng như nến, hai mắt nhắm nghiền, cả người thoạt