biệt, trừ bỏ dung mạo xấu xí, làm người ta nhìn thoáng qua, sẽ không
muốn gặp mặt lần nữa, không có chút nào xứng đôi với con trai của nàng,
chớ đừng nói chi Diệp Lạc là người đã kết hôn, là phi tử của Tử Dạ người mà nàng căm ghét nhất.
Cho nên, sau khi biết chuyện con mình
cùng Diệp Lạc, cảm giác đầu tiên, chính là Diệp Lạc không biết liêm sỉ
đã câu dẫn nhi tử nàng, cho nên, nàng mới không tiếc hết thảy, giết Diệp Lạc, bởi vì, nàng sẽ không để cho bât kỳ bóng người nào ảnh hưởng đến
con trai của nàng, con trai của nàng là ưu tú nhất, về sau cũng sẽ là
một quân vương ưu tú nhất!
Nghĩ đến đây. Long Ngữ Lan trầm mặt xuống, nàng lạnh lùng nhìn Tử Ảnh, âm thanh lạnh lùng nói
“Mặc kệ ngươi yêu nàng cũng thế, nàng câu dẫn ngươi cũng thế! Tóm lại, người đàn bà kia đã tiêu thất rồi! Ngươi từ hôm nay trở đi, mau lên tinh thần cho Bổn cung, quay về chính ngươi như trước! Hiện tại trong cung đúng
là thời buổi rối loạn, ngươi nên biết, Bổn cung làm hết thảy cũng là vì
ngươi! Chờ long ấn Tây Lương quốc vào tay Bổn cung, ngươi chính là hoàng đế Tây Lương quốc!” Hoàng đế? Tử Ảnh bên môi giương lên một chút cười lạnh, đã không còn
nàng, hắn còn tranh giành cái gì nữa? Hắn tranh quyền đoạt vị, vì chính
là có thể có được nàng, hiện tại nàng đã không còn, việc này đối với hắn còn có gì ý nghĩa?
Tử Ảnh không nói gì thêm, hắn quay đầu, lại
nhìn về phía bông tuyết kia bay lả tả, trong mắt toát lên đau đớn kịch
liệt, người này là mẫu hậu hắn, hắn không thể bởi vì nàng giết Diệp Lạc
mà giết nàng, nhưng hắn sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho nàng, cho dù
người này là mẹ ruột hắn, cũng không thể tha thứ!
Long Ngữ
Lansắc mặt xanh mét, nhìn nhi tử trước mắt, nàng thật sự không thể hiểu
được, nhi tử nàng vĩ đại như thế, làm sao có thể bị nữ nhân kia mê hoặc
được, trong lòng nàng thật sự là vừa tức vừa giận, cho dù nàng lấy được
Long ấn, nhi tử này chỉ sợ cũng sẽ không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ!
Long Ngữ Lan càng nghĩ càng giận, nàng hận không thể làm thức tỉnh Tử Ảnh,
không cho hắn tiếp tục trầm mê nữa, nhưng đây là đứa con độc nhất của
nàng, cũng là nhi tử nàng yêu thương nhất, nàng như thế nào hạ thủ được? Càng nghĩ càng bực, Long Ngữ Lan phất ống tay áo, xoay người rời đi!
Nhìn thấy Long Ngữ Lan rời đi, Tử Ảnh lại không hề phản ánh, hắn ngắm nhìn
cảnh sắc xa dần dần mê mang, bóng lưng đứng yên lộ ra hương vị cực kỳ cô độc.
Xa xa, ở nơi mọi người không chú ý, một nữ tử dung mạo
thanh tú, mặc phục sức cung nữ đang lặng nhìn người thiếu niên cô độc
kia, đôi mi thanh tú gắt gao nhíu lại một chỗ, lộ rõ vẻ ưu sầu.
Nàng là Yến đào, nàng vốn là một sát thủ không có tình cảm, sau bị cùng
đường, được mẫu thân Diệp Lạc cứu trở về Thủy Vân cung, sau lại được an
bài trong hoàng cung, trở thành một quản sự cung nữ, đồng thời cũng là
thám tử Thủy Vân cung an bài trong cung.
Nàng vẫn không muốn vô
cầu, mặc kệ đối mẫu thân Diệp Lạc hay Diệp Lạc, đều là trung thành và
tận tâm giống nhau, nàng vốn nghĩ rằng, nàng lặng yên trong cung, mãi
cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ rồi rời đi, nhưng là, hiện tại hết thảy
đều khó có khả năng rồi, từ khi nàng trong lúc vô ý gặp người thiếu
niên tuấn mỹ kia một thân áo trắng, đứng ở dưới tàng cây mai mỉm cười,
lòng của nàng mà bắt đầu vì hắn mà trầm luân.
Người thiếu niên
kia, cũng không phải mỉm cười đối với nàng, mà là đối cung chủ mỉm cười, mấy tháng trước, một ngày nào đó, nàng trong lúc vô ý đi qua vườn hoa
Dạ Vân điện, do đó gặp phải hắn, ngay lúc đó hắn, một thân chỉ có áo
trắng, tự nhiên đứng ở dưới tàng cây nở đầy hoa mai, trên khuôn mặt tuấn mỹ có nụ cười ôn hòa, chính nhìn phía xa, ở trong đình khẽ vuốt bóng
hình xinh đẹp.
Hay là tại trong nháy mắt đó, hắn liền đoạt đi
toàn bộ hô hấp của nàng, thân ảnh tuấn mỹ cao ngất lẳng lặng đứng ở dưới tàng cây mai kia, ôn nhu như nước mỉm cười, rung động thật sâu nàng,
nàng chưa bao giờ biết, một nam tử cư nhiên lại mê người tới mức như
thế, nàng kinh ngạc, thất thần nhìn hắn, cơ hồ như gặp ma.
Nàng
xem hắn từng bước một về phía trong đình đi đến, nàng xem đến cung chủ
đối với hắn tức giận uống tố, nhưng là, hắn vẫn đang ôn nhu mỉm cười,
nàng xem đến hắn trong ánh mắt có đối cung chủ rất hiếu kỳ, còn có một
Ti Ti tìm tòi nghiên cứu.
Kế tiếp, nàng xem đến một màn kịch
tính, nàng thấy cung chủ bị hắn ôm vào trong ngực, mà nàng nhìn thấy rõ
ràng, nháy mắt khi hắn đem cung chủ ôm trong lòng, nháy mắt lóe lên ánh
sáng như sao mai! Đó là cảm giác tâm động sao?Nàng đột nhiên cảm giác
được lòng đang đau đớn.
Nàng cũng không nhìn được nữa, nàng cơ hồ như trốn tránh chạy nhanh ra khỏi vườn hoa.
Nàng vốn nghĩ đến, đây chẳng qua là nhạc đệm nho nhỏ trong đời của nàng,
nhưng là, khi đại hôn của thái tử cùng Diệp Linh lúc trời tối, nàng lại
gặp được hắn, hắn cũng không có đi tham gia tiệc cưới thái tử, mà là im
lặng đứng cách Dạ Vân điện không xa, tâm sự đầy cõi lòng nhìn phương
hướng Lạc cung, nàng biết, đó là chỗ ở cung chủ, chẳng lẽ, hắn thật sự
yêu cung chủ đến thế sao?
Nhìn ánh mắt hắn trói chặt ánh nhìn,