phế, ta lại không có cách nào.
Vừa xoay đầu lại, ta sợ đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Cái người cao to lực lưỡng trên người dưới rồng lúc xưa đang đứng bên cạnh ta, mái tóc đen dài xõa rối tung, trên đầu đội vương miện ngũ sắc…Nhìn kỹ mới nhận ra là Nhân Xà.
“Ta đã tìm ngươi rất lâu rồi!” Thanh âm của hắn xa xăm phiêu miễu, không giống thực, nhưng cảm giác có chút ôn hòa hiền hậu ”Ngô An Bình, ta đã hại ngươi phải theo đến đây. Giờ ta đến sửa lại sai lầm này…” ”Khoan đã!” Ta lớn tiếng nói ” “Làm gì có chuyện như vậy, nói sai là sai, sửa lại sẽ không sao nữa à? Nếu chỉ sửa sai rồi là yên chuyện, vậy thế giới này còn cần cảnh sát để làm gì ?!” Ánh mắt hắn lộ vẻ kinh ngạc “Vậy phải làm như thế nào?” “Thân xác của ta không còn, phải không?” Ta cò kè mặc cả với hắn.
“Phải” Hắn thở dài “Nhưng ta có thể đưa ngươi về thời hiện đại, tìm một xác dương thọ chưa tận mà hồn phách đã lìa cho ngươi”
“…sửa lại sai lầm này…” “Cầu xin ngươi cứ sai tiếp…” ta lập tức cự tuyệt “Ta ở nơi đây sống rất tốt. Nhưng hài tử sinh không ra, ngươi có cách gì hay không?” Hắn trừng ta trong chốc lát “Ngươi không quay về sao? Thời đại của ngươi hòa bình, sống thoải mái hơn nhiều so với niên đại này.” Liếc liếc gương mặt Thái nhi đang càng ngày càng tím ngắt lại “Cũng không cần phải vì mang song bào thai, sinh không được mà chết” “Không cần lo chuyện đó!” Ta dứt khoát kiên quyết nói “Cùng lắm thì sau khi sinh lần này xong sẽ không sinh nữa” “Cho dù có muốn sinh nữa cũng không được, ngươi đã bị thương quá nặng.” Hắn bình tĩnh nói.
“Vậy càng tốt!” Ta chẳng hề để ý “Đỡ phải tránh thai” Hắn nhìn chằm chằm ta như muốn đục hai cái lỗ trên người ta “Vị hôn phu của ngươi tứ chi không đầy đủ!” “Vậy thì đã sao?” Ta cười nhạt “Chẳng qua nam nhân khác có nhiều hơn một chân, không phải phu quân ta thiếu một chân.” “Đàn ông trên thế gian này đều bạc bẽo.” Ánh mắt hắn lạnh lùng.
Ta lia mắt đánh giá hắn từ trên xuống dưới, tuy nói nửa trên là người, nửa dưới là rồng nhưng ta vẫn nhìn không ra…Ặc…nhưng nhìn cơ ngực bằng phẳng hùng tráng của hắn, chắc hắn là nam chứ?
“Ta không phải nam tử phàm tục” Ánh mắt hắn lạnh hơn.
“Có lẽ nam tử đều bạc bẽo…” Ta sảng khoái trả lời “…Nhưng hiện giờ tình yêu của bọn ta đang lúc cuồng nhiệt, yêu nhau một cách dị thường. Cũng có thể có một ngày nhiệt tình của hai bên sẽ mất, hắn di tình biệt luyến đi yêu người khác, ai mà biết được? Nhưng tại sao phải than khóc khi chuyện còn chưa xảy ra? Chi bằng tập trung vào hiện tại, từng bước nối tiếp từng bước, nói không chừng có thể bước đến vĩnh hằng.” Hắn chăm chú nhìn ta thật lâu, cũng không nói gì. Ta đang mất kiên nhẫn thì thấy Tiên Tâm lại xông vào.
Tâm của ta cực kỳ đau.
Hắn tóc tai bù xù, ánh mắt cuồng loạn, nhào vào trên người ta đang lấm lem máu, nửa dưới trần trụi, ngửa đầu phát ra một tiếng khóc than bi tuyệt, điên cuồng.
“An Bình, nàng trở về đi! Ta không cần gì cả, con cái và công danh, ngay cả cái chân còn lại của ta cũng vậy…” Hắn dường như nổi điên không ngừng hôn “ta”, thân thể kia dần dần lạnh như băng “Ở lại đi…nếu không thì dẫn ta theo luôn!” Phải rồi, ta còn chưa kể cho hắn nghe hết về bộ phim Hải Giác Thất Hào. Ta còn rất nhiều chuyện muốn kể với hắn, rất nhiều, rất nhiều, rất rất nhiều.
Ta muốn chạm vào hắn nhưng không được. Hắn thương tâm thống khổ như vậy, thật như bị xé thành từng mảnh nhỏ, ta lại không thể chịu đựng thay hắn. Lúc này ta mới biết, nỗi thống khổ chân chính không phải là về thể xác, mà là chứng kiến người yêu mình bi thương đến điên cuồng, mà mình không có cách nào an ủi hắn, ôm lấy hắn.
“Bởi vì bị thương quá nặng…” gã đàn ông to lớn vạm vỡ rốt cuộc mở miệng “…cho nên ngươi không thể đi lại trong một thời gian rất lâu”
“…như vậy, ngươi còn muốn trở lại hay không?” Hắn mỉm cười, giọng có chút mỉa mai “Nếu ta đưa ngươi về, ta cam đoan ngươi vẫn có thân thể vô cùng khỏe mạnh, áo cơm không lo, mỹ mạo thanh xuân” Vậy còn lo lắng gì nữa? Ngươi cho là ta chưa bao giờ bị liệt hay sao? Đương nhiên, nằm giường bệnh lâu ngay cả con cái cũng bất hiếu với cha mẹ, huống hồ là vợ chồng. Nhưng ta nguyện ý tin tưởng Tiên Tâm, cho dù tương lai hắn không thể trước sau như một, ta cũng không oán hắn.
Chỉ cần có thể ngừng cơn bi thống đến phát điên của hắn là được.
Hắn cười khẽ một tiếng, vẻ mặt dịu lại, gương mặt ôn nhuận như ngọc “Nhân loại dường như cũng không bạc tình, vô cảm như thế. Nếu như ngươi và hắn có thể trước sau như một, vẫn còn yêu nhau như thế đến năm ngươi được sáu mươi hai tuổi mà chết, ta sẽ tặng cho các ngươi một lễ vật.” Thanh âm của hắn thấp dần “Đền đáp các ngươi không để ta mất đi lòng tin đối với con người…Tin rằng nỗi khổ sở của nàng ấy cũng sẽ có lúc hết…” Cơ thể của ta dần dần trôi bồng bềnh lên, ta biết ta đã có thể trở về rồi.
“Vị đại ca này…” ta chợt nhớ lại hỏi nhanh “Nữ bác sĩ kia đâu?” Ấy vậy mà ta còn đầu óc để quan tâm đến…kết quả thần tiên quyến thuộc này.
“Chắc vừa tròn ba tuổi?” Hắn thản nhiên nói “Hy vọng ở niên đại này, nàng ấy sẽ không phải sống cô độc đến già…Ta nguyện trả bằng mọi giá…” Ngươi khô