Hành động khó hiểu ấy trong tích tắc liền thắp lên trong tôi một ý nghĩ. Hấp tấp chụp cái gối ghì sát vào mũi, tôi ba chân bốn cẳng chạy vào nhà tắm rồi khóa cửa. Nước mát ào ào chảy khỏi vòi, nhanh chóng được hất hết vào mặt. Cảm giác buồn ngủ đang kéo tới cũng theo đó mà giảm đi phân nửa.
Chính cái tháp tỏa hương để ở đầu giường là nguyên nhân của tất cả mọi chuyện. Mùi thơm nó tỏa ra không phải có tác dụng xoa dịu tinh thần mà chỉ khiến người ta rơi vào trạng thái hôn mê bất tỉnh. Sở dĩ tối hôm qua tôi tỉnh táo là vì đã dùng khăn tay nhét vào mũi. Nếu không phải quá bực mình vì nước mũi cứ liên tục chảy xuống gây khó chịu thì có lẽ tôi đã chẳng qua giờ biết được sự tồn tại của người phụ nữ ngồi xe lăn.
Cật lực dùng hai tay chà sát vào mặt, cuối cùng tôi cũng lấy lại được sự tỉnh táo. Nếu Dì hai có thể vào phòng lúc giữa đêm thì tức là cái máy kia không tỏa hơi liên tục. Muốn chống chọi được đến lúc đó, cách tốt nhất là ngồi lì trong này.
Giữa lúc đang dáo dác nhìn quanh, phát hiện thấy cửa phòng vẫn còn lộ ra khe hở, tôi liền đem khăn tắm nhún nước rồi đặt sát vào đó, ngăn không cho khí ngủ tràn vào.
Nhưng trong phòng quá tối khiến trong lòng tôi có chút sợ hãi. Không gian yên ắng càng thúc bách trái tim yếu ớt thêm đập nhanh dữ dội. Chỉ là một loại khí vô tri vô giác, mà sao bản thân lại hốt hoảng thế này? Hay vì lúc mang thai, tâm tính con người cũng tự nhiên thay đổi?
Tôi thở dài, đưa tay vuốt ngực rồi cẩn thận ngồi xuống bồn cầu đã đậy nắp. Mỗi đêm đều hít phải thứ độc hại như vậy, chẳng biết có ảnh hưởng gì đến đứa nhỏ trong bụng không? Theo kiến thức mình tích lũy được, tôi biết con lúc này chỉ mới thành hình nhưng cảm giác gắn bó và liên kết giữa hai mẹ con thì đã bắt đầu thấp thoáng ở đâu đó. Có thể đó chỉ là ảo giác do niềm vui bất ngờ mang lại, hoặc do nó đã tồn tại kể từ lúc tôi và anh hợp thành một. Nhưng dù lý do là gì thì cảm giác này vẫn thật kỳ diệu.
- Bé cưng… - Tôi ứa nước mắt khi vỗ về bụng mình - …Chúng ta sẽ sớm tìm thấy ba…và nói với anh ấy về sự có mặt của con…
Lynda nói Cảnh Huy bị hôn mê. Có lẽ là hậu quả từ vụ nổ. Không biết lão dượng có chịu chăm sóc cho anh tử tế? Không biết ngoài hôn mê, cơ thể chồng tôi có còn bị vết thương nào khác? Nếu nhanh chóng nhập viện, liệu khả năng bình phục của anh có cao hơn?
Tôi khổ sở dùng hai tay ôm mặt, lòng ngổn ngang những mối lo ngại.
Đêm tối nhanh chóng trôi qua cho đến khi ngoài cửa vọng đến tiếng gõ nhẹ.
Vội vàng kéo áo lau sạch mặt mũi, tôi cẩn thận đứng lên mở cửa. Trước khi đi còn lấy một chiếc khăn mặt nhét vào lỗ mũi, phòng trường hợp ngoài kia vẫn còn ngập mùi khí độc.
- Con làm gì trong đó? – Giọng dì Hai như đứt thành từng khoảng.
- Thức. – Tôi ngắn gọn trả lời – Hôm trước dì nói muốn cho con xem thứ gì?
Người phụ nữ thoáng kinh ngạc trước thái độ nôn nóng của tôi nhưng sau đó chỉ gật đầu. Trở về nhà cùng với năm thùng Heaven và lời hứa hẹn “sẽ sang chơi” của Yên
Vũ, tâm trạng tôi tồi tệ không thể tả. Có những lúc nằm mơ, tôi còn thấy ông trời làm phép để cô em vợ kia mãi biến mất khỏi đời mình. Để rồi
sau đó phải hối hận vì nhận thấy vợ yêu héo mòn trong thương nhớ. Không
biết ma xui quỷ khiến thế nào mà mỗi lần gặp con bé ấy là y như rằng sẽ
xảy ra chuyện. Nếu không phải do nó nói điều gì đó khiến cho tôi nghịch
tai thì cũng là ông anh trời đánh cứ liên tục tìm cách gây rắc rối.
Càng buồn lòng hơn khi nỗi cay đắng khó chịu kia lại không thể san
sẻ cùng Yên Nhi được. Chồng không thích gặp em gái, cô bé của tôi biết
giải quyết như thế nào?
Im lặng nhờ em đi vào mộng đẹp, tôi bắt đầu chuyển sự chú ý vào một thứ
khác là sợi dây chuyền lấp lánh. Nếu tỉnh dậy, Yên Nhi có thể sẽ tức
giận vì cho rằng tôi không tin tưởng em. Nhưng lực cám dỗ về hình ảnh
trong chiếc hộp trái tim kia quá lớn. Hay nói đúng hơn là khao khát độc
chiếm em từ thể xác đến linh hồn trong tôi quá mãnh liệt. Nếu trước giờ
Yên Nhi không hề đeo nó, bên trong hộp chắc chắn vẫn trống rỗng. Lẽ nào vì em sợ tôi biết được điều này nên mới khăng khăng từ chối?
- Đừng giận anh, em nhé! – Tôi đánh bạo, nuốt ực một cái – Anh chỉ muốn biết…
Một bàn tay nhẹ nhàng lần tới bên cổ áo, cầm lên chiếc hộp nhỏ. Tay còn lại run run mở nắp hộp.
Sau vài lần chớp mắt mà vẫn thấy hình ảnh hiện lên không thay đổi, hai
tay tôi bắt đầu tê rần trước khi hoàn toàn mất đi cảm giác. Dáng bộ ngại ngùng của Yên Nhi chiều nay chẳng lẽ đều là giả tạo? Những lời lẽ yêu
thương em thường nói chẳng lẽ chỉ là để ngụy trang cho sự hy sinh ngu
ngốc của mình?
Lời cảnh báo của Yên Vũ hồi chiều bất giác lại vang lên mồn một.
Đừng nghĩ rằng chị ấy từ chối ở cạnh anh Young Min là vì yêu anh…Nếu
thật sự để anh vào mắt thì sao Yên Nhi mãi không dám đeo sợi dây chuyền
anh tặng?...Chẳng phải mặt bên trong có thể cho thấy người mà chủ nhân
nó đang thương nhớ sao?...Anh nghĩ chị Yên Nhi làm sao dám để chồng mình phát hiện hình ảnh bên trong là của một người đàn ông khác?
Anh Tuyên, từ lúc nào anh trở nên ngây thơ, dễ gạt như vậy? Hai người
họ, kẻ có tình, người có ý. Nay