Thế Hằng vội vã bẻ lái đồng thời thắng gấp.
Xe phanh quá gấp làm Âu Thế Hằng đập mạnh vào vô lăng, may mà có thắt dây an toàn, nên không bị thương gì. Còn Quách trường An có vẻ thảm hại hơn. Đầu anh đập vào tấm kính phía trước, một tiếng “Cộp” vang lên. Quách Trường An cảm thấy một cơn đau nhói, lớp da trên trán căng ra. Quách Trường An đưa tay sờ lên trán, một cái u đang dần sưng lên.
“Đúng là đen đủi.” Quách Trường An hét lên. Anh cảm thấy có gì đó bất an.
2
Cả đêm Quách Trường An không ngủ.
Nhân lúc Âu Thế Hằng đang chăm chú món đồ cổ, anh giả vờ vào phòng vệ sinh rửa tay rồi chui ra ngoài từ lối cửa sổ. Căn nhà này có hai phòng. Phòng vệ sinh ở tầng một. Quách Trường An chạy tới trước xe của Âu thế Hằng. Lúc nãy trước khi xuống xe anh đã kẹp một cái khăn giấy ở cửa xe, Âu Thế Hằng bị Trường An giục vội nên quên mất không nhấn nút khóa. Bởi thế Quách Trường An dễ dàng mở được cửa, anh đặt một thiết bị nghe trộm ở dưới ghế xe.
Buổi tối khi trở về, Quách Trường An không ngồi cùng xe với Âu Thế Hằng, anh nói có chút chuyện cần nói chuyện với ông già. Sau khi Âu Thế Hằng đi, Trường An lên một chiếc xe khác bám theo. Chiếc máy nghe trộm đã nhanh chóng phát huy tác dụng. Sau khi lên xe Âu Thế Hằng đã vội gọi điện cho Tiền Cảnh.
“Có một tên cảnh sát ở đồn chú ý tới anh rồi đấy, anh phải cẩn thận đấy. Tốt nhất là nhanh chóng rời khỏi thành phố này, tránh đi đâu đó một thời gian. Còn ở chỗ tôi anh cứ yên tâm, tôi sẽ không bao giờ làm việc có lỗi với anh em đâu.” Âu thế Hằng nói với người trong điện thoại.
“Bây giờ tôi đang ở nhà, bố tôi bị ốm, định đưa ông ấy đi bệnh viện, nhưng dạo này khó khăn quá.” Đầu dây bên kia có tiếng người đàn ông nói một cách vội vã.
“Sao anh không nói sớm? bác giờ thế nào rồi, tôi sẽ tới ngay, phải đưa bác vào bệnh viện trước.” Âu Thế Hằng tắt điện thoại.
Quách Trường An đoán cú điện thoại vừa rồi là Âu thế Hằng gọi cho Tiền Cảnh.
Quách Trường An bảo tài xế bám theo xe của Âu Thế Hằng. Từ xa, Quách Trường An nhìn thấy xe của Âu Thế Hằng đỗ trong sân của một khu phố nhỏ, anh xuống xe và nấp ở một chỗ gần đó. Âu Thế Hằng không lên nhà, chỉ dừng xe một lát rồi lại đi ngay. Sau đó Âu thế Hằng gọi điện cho người đàn ông lúc nãy nói: “Tôi không thể tới được, ông chủ gọi tôi có việc gấp, anh cứ tới bệnh viện trước đi, ngày mai tôi bảo người mang tiền tới cho anh.” Chiếc xe của Âu Thế Hằng lao đi rất nhanh. Trường An đoán đây là nơi Tiền Cảnh đang ẩn náu, chắc là hắn ta đang ở cùng bố của mình. Trước đây trong công ty mà Tiền Cảnh làm, Quách Trường An không tìm được tư liệu gì về hắn. Hắn đã hủy hết tài liệu có liên quan tới hắn trong máy tính. Quách Trường An đợi dưới lầu một lúc, anh nhìn thấy cửa trên lầu mở ra, có ánh đèn rọi xuống phía cầu thang, có hai người bước ra từ căn nhà. Trong đó, một người đàn ông trẻ tuổi đang đỡ một ông già. Nhìn hình dáng thì người trẻ tuổi đó là Tiền Cảnh.
Quách Trường An định xông lên bắt Tiền cảnh, nhưng khi anh nhìn thấy Tiền Cảnh đang dìu ông già bước đi loạng choạng, anh đành dừng chân. Bây giờ tuy là thời cơ tốt để bắt Tiền Cảnh, nhưng có lẽ bố của hắn sẽ bị kích động, nếu bệnh tim tái phát thì chẳng hay tí nào, Quách Trường An do dự một lúc. Tiền Cảnh đã gọi xe, đỡ bố lên xe, chiếc xe thẳng tới bệnh viện của thành phố. Tiền Cảnh đỡ bố vào viện để xếp hàng lấy số. Quách Trường An núp vào một bên, đợi thời cơ hành động. Đột nhiên, hàng người đang xếp hàng đợi lấy số náo loạn lên, Tiền Cảnh cắm đầu cắm cổ chạy khỏi bệnh viện.
Thì ra có một bệnh nhân đã nhận ra Tiền Cảnh là tội phạm đang bị truy nã, người đó đã hét lên kinh hãi, khiến Tiền Cảnh quên cả người bố bị bệnh của mình, vội vàng tháo chạy.
Quách Trường An định bám theo Tiền Cảnh, nhưng anh nhìn thấy bố hắn ngã trong phòng chờ. Không kịp nghĩ ngợi gì anh chạy vội vào đưa bố Tiền Cảnh vào phòng cấp cứu.
Bác sĩ đã kiểm tra cho ông, ông mắc bệnh tim, phải làm phẫu thuật. Chi phí phẫu thuật bước đầu dự kiến là một trăm ngàn tệ. Trường An trầm ngâm một hồi rồi dặn dò bác sĩ chuẩn bị làm phẫu thuật ngay cho ông, chi phí phẫu thuật anh sẽ trả.
Bác sĩ cứ nghĩ anh là người nhà bệnh nhân nên không hỏi gì. Khi bố Tiền Cảnh tỉnh lại thấy có người lạ đứng bên cạnh mình, sắc mặt ông không được tốt. Cô hộ lý nhanh miệng khen con trai ông hiếu thuận, cõng ông chạy từ tầng trên xuống tầng dưới để kịp cấp cứu. Lúc đó ông mới nhìn Quách Trường An bằng ánh mắt cảm kích.
Từ nhỏ Trường An đã không có bố. Anh nhìn thấy sự lo lắng và nghi ngờ trong đôi mắt ông. Anh biết ông đang lo lắng cho Tiền Cảnh. Anh an ủi: “Cháu là bạn của con trai bác, cậu ấy ra ngoài có chút chuyện, bác đừng lo cho cậu ấy.”
Ông già không nói gì, Trường An thấy ông nằm xuống, định ra ngoài mua đồ ăn mang vào. Đột nhiên ông cất tiếng nói sau lưng Trường An: “Tôi biết cậu là cảnh sát, cậu tới là để bắt con trai tôi.”
Quách Trường An sững người.
Ông nói: “Khi cậu cõng tôi, tôi đã sờ thấy còng tay giắt ở thắt lưng cậu, tôi biết con trai tôi là tội phạm. Nếu cậu muốn bắt nó thì ra ngoài mà bắt, nếu cậu bắt nó trong bệnh viện thì tôi
