ng. Giọng anh ấm áp đến lạ.
“Dương Dương của ba, ở nhà mẹ Dĩnh Ngôn có bắt nạt con không?”.
Tôi đứng sau lưng anh, không ngừng đưa tay ra dấu với thằng bé. Nó cười khúc khích, sau đó mới dụi đầu vào lòng anh, liếng thoắt nói: “Không ạ. Nhưng mẹ không nghe lời ba, còn thức rất khuya để xem phim nữa”.
Được rồi, tôi nghiến răng trèo trẹo. Thằng nhóc này lại dám bán đứng đồng minh. Hãy đợi đấy.
…
Nghe nói hôm nay ngoài trời giông bão cấp tám.
Trong phòng, ánh đèn mờ ảo soi rọi lên hai bóng người đang hòa quyện vào nhau. Hơi thở gấp gáp, thanh âm cuồng nhiệt. Cuối cùng, khi hoan ái đã qua đi, Phi mới thở dốc thả người xuống bên cạnh tôi. Ánh mắt anh trầm ổn, nụ cười nửa môi nhếch lên đầy thỏa mãn.
Anh thì thỏa mãn rồi, chỉ tội cho tôi mệt chết đây. Tên ngốc biến thái này có bao nhiêu trò hay không trừng phạt, mỗi lần tôi không nghe lời lại chỉ biết dùng cách này để răn đe tôi. Tôi cả ngày bề bộn, đến tối còn bị anh ta tra tấn thì thể lực cách nào cũng bị bào mòn chết mất thôi.
Nghĩ thế, tôi đưa tay lên bờ ngực săn chắc của người đàn ông bên cạnh, véo nhẹ.
“Á!”. Anh rên lên một tiếng thảm thiết, đoạn ngồi bật dậy xoa xoa ngực vẻ đáng thương. “Em muốn ám sát chồng sao?”.
Tôi bĩu môi, cũng không thèm nói gì, chỉ lẳng lặng xoay người lại, quay lưng về phía anh. Đột nhiên lại nhớ tới Phi của trước đây không giống thế này. Thời gian sống chung nhà, thời gian ở Phuket, anh đều thể hiện một bộ mặt rất khác. Không phải có ai đó bắt cóc chồng tôi rồi phẫu thuật thẩm mĩ để thay thế anh ấy đấy chứ?
Nghĩ thế, tôi đột nhiên xoay người lại, sờ sờ tay lên mặt Phi. Anh có vẻ cũng khó hiểu trước hành động của tôi, cau mày hỏi: “Sao vậy?”.
Tôi không nói không rằng, đưa tay véo mạnh. Anh lại hét lên một tiếng. Tôi cau mày, đa nghi vơi đi quá nữa.
“Em mà không nói rõ lí do thì đừng hòng ngủ”. Phi gầm lên, đôi mắt ánh lửa tức giận. Chẳng hiểu sao tôi lại thích vẻ mặt anh lúc này đến lạ. Đấy, anh chồng đích thực của tôi là đây rồi.
“Em đang nghĩ anh có phải Đường Phi mà em gặp lần đầu không”. Tôi thú thật.
“Sao tự nhiên lại nghĩ vậy?”.
“Vì anh… biến thái hơn hẳn anh ấy”.
Tôi bật người, cũng không nói gì nữa mà lại xây lưng về phía anh, cảm nhận người bên cạnh thơ thẩn mất một lúc, sau đó mới nằm xuống, nhẹ nhàng sấn đến gần tôi hơn.
Vòng tay của anh rất ấm, lúc anh đặt cằm lên vai tôi, cảm giác ấm áp khiến tôi an tâm đến lạ.
“Đồ ngốc, anh chỉ thể hiện thế này trước mặt vợ yêu của anh mà thôi”.
Tôi vờ như đã ngủ, nhưng trên môi lại nở một nụ cười không sao ẩn giấu được.
Hạnh phúc, chỉ thế này thôi đã đủ.
Nửa đời trước, chúng tôi đã từng đau khổ, từng tuyệt vọng, từng vì sinh tồn mà trả giá. Bao nhiêu năm ngoảnh lại, cuối cùng vẫn chỉ có người đàn ông này tình nguyện nắm lấy tay tôi, che chở tôi đi qua nửa cuộc đời còn lại.
Đau thương, vui vẻ, và tuyệt vọng của trước đây, tôi chôn tất cả vào một vùng kí ức cũ.
Để rồi thật lâu, thật lâu sau nhìn lại, tôi mới nhận ra rằng toàn bộ rồi cũng đã qua. Cuộc đời luôn rất công bằng. Trước đây tôi yêu một người, sống hết mình vì tình yêu đó, song đáp lại chỉ là sự phản bội. Tôi tưởng như thế giới đã sụp đổ. Thế nhưng tôi sai rồi. Thế giới không vì sự vấp ngã của tôi mà sập xuống, nó vẫn vận hành như nó phải thế. Rồi thì tôi gặp một người khác, anh ấy dùng thời gian của mình, dùng lòng chân thành và tình yêu nhẫn nại của mình, từng chút, từng chút một vá lành vết thương cho tôi.
Vậy nên vì anh, vị sự che chở và khoan dung của anh, vì cả chặng đường thật dài của chúng tôi sau này, tôi chắc chắn phải sống thật hạnh phúc.
Vòng ôm của anh dần siết chặt lại, Chúng tôi cứ nằm đó một lúc lâu, nhưng có lẽ vì mấy ngày không gặp, cảm giác nhung nhớ khiến không ai có thể ngủ được. Biết tôi còn thức, anh mới hạ giọng đùa.
“Gần đây em béo lên à? Có da có thịt ôm thật thích”.
“…”.
Nghe đến đó như đúng ổ kiến, tôi bật dậy, sửng cồ nhìn anh.
“Cả anh cũng thấy em béo lên?”.
“Ừ, có chuyện gì sao?”. Anh cau mày, vẫn chưa hiểu.
Tôi cũng mặc kệ ánh mắt lúng túng của anh, tay lại tùy tiện xoa bụng mình, nghèn nghẹn như muốn khóc: “Rõ ràng trước đây em ăn bao nhiêu cũng không mập, sao lại thế này? Cả anh lẫn Dương Dương đều thấy em béo lên. Huhu, có phải có thai đâu chứ”.
Vừa dứt lời, đột nhiên tôi như bị á khẩu, ánh mắt sửng sốt chạm phải Phi. Đến lúc này thì cả anh cũng ngồi bật dậy, lật chăn ra để nhìn chằm chằm vào bụng tôi.
“Em nói gì, nói lại anh xem?!”.
Tôi cắn môi, không nói được gì, có gì đó đong đưa như sắp đổ.
Lúc mới cưới, vì lí do giữ vững Star Sky nên cả hai chúng tôi đều dụng biện pháp an toàn. Sau đó, còn phải chăm sóc Dương Dương. Đợi đến khi Dương Dương lớn một chút, Phi nói rất muốn có con, chúng tôi mới bỏ việc phòng tránh đi. Thế nhưng cày cấy mãi cả năm trời cũng không có kết quả gì. Chẳng lẽ…
Không đợi tôi lúng túng quá lâu, Phi đã ngồi bật dậy, với tay lấy điện thoại. Tôi nghe lời anh dặn dò với tài xế mà mặt đỏ tía tai.
Kết quả tôi thật sự có thai, hơn nữa đã hơn một tháng rồi.
Chu kì của tôi thường không đều cho lắm, thế nên tôi cũng không mấy chú ý đến việ
