những kẻ trông mặt mà bắt hình dong vẫn còn rất nhiều, tiểu nhị kia chắc
chắn lúc này đang cho rằng nàng loại yêu quái gì rồi.
Còn nhớ trước kia nàng theo lão tiên sinh học tập lại từ đầu, bởi vì dung mạo
xuất chúng, khó tránh khỏi có người ngấp nghé, hoặc lên tiếng chòng ghẹo, hay là
động tay động chân. Lúc ấy nàng còn nhỏ, chưa từng gặp phải loại chuyện này, vừa
xấu hổ lại vừa phiền muộn. Tiên sinh đem linh thú mãnh hổ dùng để phòng thân đã
theo ông vài chục năm cho nàng, một khi gặp phải những kẻ bỡn cợt, liền cho mãnh
hổ hiện thân. Chiêu này dùng từ khi mười bốn tuổi cho tới giờ, trăm lần đều
linh, làm cho lỗ tai được thanh tịnh không ít.
Lại nói tiếp, lúc ấy nàng thật sự gây ra biết bao chuyện đáng cười, ví như
mua đồ này nọ luôn luôn quên trả tiền; không chịu chải tóc mà cứ tùy tiện buộc
hai bím tóc xiên xiên vẹo vẹo; lại bởi vì bình thường đều mặc các loại y phục tơ
lụa, lần đầu tiên mặc vải thô, trên người nổi rất nhiều mẩn đỏ, ngứa tới nỗi vặn
vẹo cả người; lần đầu tiên nấu ăn còn không xắt nhỏ thịt, không biết cho dầu mỡ,
cứ thế cho năm cân thịt vào trong nước luộc nửa sống nửa chín, hại lão tiên sinh
ăn tới mức tiêu chảy.
Có điều tuổi dần tăng lên, những chuyện đáng cười nhạo cũng càng ngày càng
ít. Càng về sau, những chuyện linh tinh như mặc y phục vải thô, ăn cơm canh đạm
bạc, ngủ cỏ tranh giường đất lạnh lẽo, đối với nàng mà nói quả thực chỉ là
chuyện nhỏ.
Nàng càng ngày càng không giống Đế Cơ, nàng càng lúc càng tự do tự tại, một
trái tim bình thản an tường —— vào giây phút tuyệt vọng nhất, nàng chưa bao giờ
tưởng tượng nổi chính mình còn có thể sống tốt đến vậy, phụ hoàng mẫu hậu và nhị
ca bọn họ, nếu như trên trời có linh, chắc hẳn cũng sẽ rất vui mừng. Nàng rốt
cuộc không còn là Đế Cơ chỉ biết cậy vào dung mạo cùng ca múa mà lấy làm kiêu
ngạo.
Mau chóng tới năm mười tám tuổi, lão tiên sinh từ trần, trước khi qua đời cho
nàng hai viên thuốc trân quý, màu đen có thể thay hình đổi dạng, màu đỏ chính là
thuốc giải. Viết tên và bát tự của người mình muốn biến thành lên một lá bùa,
đốt thành tro uống cùng với nước và thuốc, thay hình đổi dạng như vậy, ngay cả
thần tiên hạ phàm cũng không thể nhận ra. Chỉ có điều, thứ nhất thuốc này có
kịch độc, thứ hai mượn bát tự chính là hành vi nghịch thiên, trong vòng nửa năm
nhất định phải ăn thuốc giải, nếu không sẽ khó giữ được tính mạng.
[bát tự: tám chữ - giờ, ngày, tháng, năm sinh – mỗi cái hai chữ, tổng cộng là
tám chữ'>
Đàm Xuyên từng nghĩ tới chuyện dùng diện mạo hoàng hậu, lớn tuổi một chút
càng không dễ dàng bị người ta phát giác, nhưng bản thân tuổi vẫn còn nhỏ, nếu
như một bà bác đoan đoan chính chính lại đột nhiên cười duyên như một cô thiếu
nữ, thật không tránh khỏi khó xử rồi.
Cuối cùng vẫn là giả dạng A Mãn, thấp tha thấp thỏm co đầu rụt cổ ở núi Hương
Thủ nửa năm, cuối cùng cũng đoạt được hồn đăng.
[hồn đăng: đèn hồn'>
Nàng lấy hồn đăng từ trong túi Càn Khôn làm từ da trâu, lật qua lật lại ở
trên tay xem xét. Thấy thế nào nó cũng chỉ là một giá cắm nến bằng đồng cũ nát,
mở nắp ra, bên trong có bốn bấc đèn, chẳng phải bằng vải bông cũng chẳng phải
bằng rơm rạ, mà mang một màu đỏ tươi nhàn nhạt. Không biết đổ chút dầu vào, có
thể sử dụng như một giá cắm nến bình thường hay không.
Đang suy nghĩ ngẩn người, chợt nghe trên cửa bị ai đó gõ nhẹ hai lượt, nàng
chỉ cho là tiểu nhị tới đưa thịt, thuận miệng nói: “Cứ đặt ở cửa là được.”
Không có tiếng động, cách một hồi, tiếng đập cửa lại vang lên, không nhanh
không chậm, giống như đang trêu đùa nàng. Đàm Xuyên cất hồn đăng vào túi Càn
Khôn da trâu, buộc chặt lại đai lưng, một mặt nói: “Ai?”
Vẫn như cũ không trả lời, vẫn như cũ tiếng gõ không nhanh không chậm. Đàm
Xuyên có chút bực mình, bước tới mở hé cửa, bảo: “Có chuyện gì?”
Nam nhân đứng trước ngưỡng cửa kia dáng người thon dài, đáy mắt có một nốt
ruồi hứng lệ, cười đến là ngây thơ hòa nhã, nhưng trong mắt lại phảng phất bão
tố cuồng phong. Hắn cười híp mắt nhìn vẻ mặt biến sắc của Đàm Xuyên, chậm rì rì
nói: “Mang thịt lên cho cô nương.”
Đàm Xuyên trong nháy mắt liền lấy lại bình tĩnh. Giả ngu? Không thể. Tuy rằng
không biết là từ khi nào, nhưng người này nhận ra được diện mạo vốn có của nàng.
Xuất thủ đối phó hắn? Càng không thể. Nàng khẳng định đánh không lại hắn, vạn
nhất chọc giận hắn, lại càng thêm hỏng chuyện.
Tốt nhất là cứ nhanh chóng chạy trốn mới là thượng sách, so về tốc độ, nàng
không tin sẽ thua hắn.
Nàng đóng sập cửa, cài then, sau đó lập tức mở cửa sổ nhảy xuống. Vừa rơi
xuống đất, liền thấy Phó Cửu Vân đang đứng dựa vào tường nhìn nàng, nụ cười kia,
quả thực không cách nào hình dung. Toàn bộ lông tơ trên lưng Đàm Xuyên lập tức
dựng đứng cả lên, nhìn ngó chung quanh, chẳng còn đường trốn, đành phải cương
quyết nhìn thẳng hắn.
“Cửu Vân đại nhân, là ngươi thật sao? Ta vẫn không thể tin nổi, không ngờ
được gặp lại nhanh đến vậy.” Nàng nói, sau đó bước tới, khoác lấy cánh tay hắn.
Phó Cửu Vân cúi đầu nhìn nàng, chậm rì rì nói: “Không nhanh, lẽ ra phải bắt
tiểu tặc