Disneyland 1972 Love the old s
Tam Tấc Ánh Nắng

Tam Tấc Ánh Nắng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212542

Bình chọn: 10.00/10/1254 lượt.

Nham canh chuẩn giá chụp ảnh, đi qua nắm tay Chu Lạc Khiết, Giang Thiếu Thành đứng bên cạnh Mộc Cận, tuy rằng thường ngày anh hay tỏ vẻ nghiên túc nhưng lúc này cũng hơi cười, tách tách, ống kính đã ghi lại khoảng khắc quý giá nhất.

Lúc hôn lễ bắt đầu Mộc Thường Phong nắm tay Mộc Cận tiến vào, Mộc Cận hít sâu, hôm nay là ngày vui của cô, nhớ lại mọi chuyện trước đây, vẫn hốt hoảng như còn trong mộng, nhưng vừa nhìn về phía người đang mặc lễ phục đứng ở đằng xa, cố biết khung cảnh trước mắt này là sự thật, cô vừa đi vừa nhìn về phía anh, từ nay về sau cùng vượt qua gian khó. Mộc Thường Phong cầm tay Mộc Cận đặt vào tay anh, mục sư bắt đầu đọc lời thề, lúc chiếc nhẫn được lồng vào ngón tay, nói ra ba chữ con đồng ý, cuộc sống mới của cô đã thật sự bắt đầu.

Sau đó, Giang Thiếu Thành dẫn cô đi đến các bàn tiệc kính rượu từng người một, những người này tuy nói là đàn em của cha cô nhưng Mộc Cận biết nhiều bằng anh, buổi tối cô và Giang Thiếu Thành qua đêm tại khách sạn, cô có uống chút rượu, rên mặt hơi ửng hồng, Giang Thiếu Thành ôm ngang lấy cô, trước khi vào phòng tắm thì anh đã tháo khắn voan trên đầu cô xuống, kéo khóa, trên cơ thể cô từng lớp lụa trắng được cởi ra.

Trong căn phòng trăng mật đã lấp đầy không khí ngọt ngào lãng mạn, hương hoa hồng nhàn nhạt tỏa ra mùi hương thơm ngát, bước ra khỏi phòng tắm Giang Thiếu Thành ôm cô đặt trên giường, cả người anh cũng lập tức bao phủ lấy cơ thể cô, anh tự mình tắt đèn, trong phòng ngủ chỉ còn lại một ít ánh sáng nhàn nhạt, Giang Thiếu Thành vuốt ve làn da mịn màn trên khuôn mặt cô, nhiệt độ bên dưới lòng bàn tay nóng rẩy, Mộc Cận từ từ nhắm mắt lại, anh kề sát vào môi cô khẽ cười: "Say?"

"Ừm."

"Hôm nay là đêm tân hôn của chúng ta."

Cô lại ha giọng, mở mắt ra, hai tay choàng lên cổ anh, bốn mắt nhìn nhau, sóng mắt đung đưa, ngón tay Giang Thiếu Thành quấn lấy tóc cô, từng nụ hôn mềm mại tinh tế rơi trên môi, trên cằm, và trên chiếc cổ trắng nõn nà, anh khẽ rì rầm bên tay cô:

"Phu thê kết tóc, bạc đầu không chia ly!"

Mộc Cận tìm được tay anh, nắm thật chặt, cũng kiên định nhắc lại: "Bạc đầu không chia ly!"

Lời thề nguyền đẹp xiết bao, Mộc Cận nghĩ lúc nãy mình không say, bây giờ mới thật sự đã say.

... ...

Sau khi kết thúc hôn lễ, có vẻ như Mộc Thường Phong có chuyện muốn bàn bạc với Long Tại Nham, nên Chu Lạc Khiết quay về khách sạn trước, lúc Long Tại Nham trở về thì đã gần mười hai giờ, Chu Lạc Khiết vẫn chưa ngủ, cô mặc áo ngủ, ôm lấy cánh tay đứng trước cửa sổ, cũng không biết là đang nhìn cái gì bên ngoài, Long Tại Nham ôm lấy cô từ phía sau: "Ngủ không được à?"

Chu Lạc Khiết xoay người lại đối diện với anh, cười nói: "Có thể, chắc tối nay có uống chút rượu."

"Lấy cho em chén canh giải rượu nhé?"

"Không cần, đứng hóng gió một lúc đã đỡ rồi."

Anh nghiêm túc nói: "Lạc Khiết, em nghĩ xem, chúng ta cũng có thể có một hôn lễ."

Chu Lạc Khiết lắc đầu: "Em không để bụng những thứ này, có hôn lễ hay không đối với em cũng có gì khác nhau đâu?"

Một giấc mộng hôn lễ dĩ nhiên là mơ ước của một người phụ nữ nhưng từ lâu cô đã không còn suy nghĩ này nữa, có lẽ tuổi tác của cô hiện nay chưa gọi là già, hai mươi bảy tuổi, cũng coi như là khoảng thời gian tươi đẹp của phụ nữ, nhưng lòng của cô thì đã chịu trăm ngàn tổn thương, đã nhanh chóng héo tàn. Hơn nữa, cô không muốn đem lại cho anh bất cứ phiền phức gì, cho nên chỉ cần ở bên nhau như thế này là đủ rồi.

Long Tại Nham gật đầu đồng ý: "Ừm, có kết hôn hay không thì em cũng là bà xã của anh!" Anh bất chợt cười hai tiếng, ôm bổng cô lên không: "Hôn lễ làm hay không làm cũng không sao, động phòng hoa chúc mới là quan trọng hơn cả."

Hai người cùng té nhào lên giường, Long Tại Nham kéo đai áo ngủ của cô, bàn tay đặt lên vết thương trên ngực cô, bỗng nhiên lại yên lặng nhìn cô: "Không sao chứ?"

Lòng bàn tay của Chu Lạc Khiết bao phủ lấy mu bàn tay của anh, kéo tay anh nhẹ nhàng đặt trên ngực mình, Long Tại Nham hiểu ý cô, anh càng hiểu hơn tâm trạng của cô bây giờ. Trông cô như người tử vì đạo, cô thuận theo anh giống như sự trung thành của cô, sinh mệnh và thân thể của cô đều dâng hiến cho anh, cô muốn báo đáp lại những điều anh đã làm, những thứ này anh đều hiểu, nhưng mà đây không phải điều anh muốn. Thứ anh muốn phải là tâm ý tương thông, muốn cô trở thành một người phụ nữ yêu anh chứ không phải biến cô thành thuộc hạ của anh, nhưng anh vẫn có lòng tin đợi được ngày cô cam tâm tình nguyện, một ngày nào đó cùng anh như chim liềm cánh, dù sao thời gian của bọn họ vẫn còn rất dài, anh tin rồi cô cũng sẽ hiểu.

Chu Lạc Khiết chủ động vịn vào vai anh, hai tay cởi nút áo ngủ của anh, dùng đôi môi không có nhiệt độ của mình hôn lên khuôn ngực rắn chắc màu đồng khỏe khoắn của anh, muốn mang đến cho anh sự sung sướng, trước mắt đây là điều duy nhất cô có thể làm vì anh.

Long Tại Nham chắn khuôn mặt cô lại, đôi mắt của anh chần chừ vài giây trên khuôn mặt cô rồi mới không lưỡng lự thêm nữa hôn lên đôi môi của cô. Nụ hôn của anh không hẳn đã dịu dàng, giống như tính tình của anh, như có một chút lơ lãng nhưng thậ